Kỹ Năng Sống

Thơ xuân diệu – những bài thơ tình hay bất hủ đi cùng năm tháng

Những tập thơ tình viết về trăng hay nhất của Xuân Diệu

Thơ Xuân Diệu là những lời tỏ tình nhẹ nhõm, sâu lắng giống như khúc nhạc mùa xuân. Đấy là lúc con tim được yêu mà có chút vội vã hay dại dột lúc yêu đơn phương 1 người nào đấy…

Từ xưa đến giờ, những bài thơ được sáng tác cực kỳ phong phú, thông minh mang lại cho người đọc nhiều xúc cảm không giống nhau. Thơ về cách mệnh làm gia tăng tình yêu nước, thơ dân gian, thơ mới,… trong đấy đặc thù là thơ tình.Thơ tình hay thơ về tình yêu, nói lên những nỗi mơ ước, nhớ mong, có thể trình bày tình cảm của bản thân đối với người khác giới. Thời xa xưa, làm gì có dế yêu, làm gì biết nhắn tin, họ chỉ có thể dùng những lá thư hay những vần thơ tình để bộc bạch tấm lòng.

Bài thơ Xuân Diệu về tình yêu đồng hành 5 tháng

Trong 450 bài thơ và nhiều tác phẩm khác chưa được ban bố. Thủ Thuật Nhanh đã tuyển lựa ra những bài thơ Xuân Diệu về tình yêu. Những tác phẩm để đời cực kỳ nổi danh và mang nhiều trị giá nhân bản. Với các dẫn dắt đầy ngụ ý và hấp dẫn, những áng văn thơ đó đã được đặt mãi trong trái tim người đọc. Qua những tác phẩm như: Vội vã, cách biệt, xuân ko mùa, tại sao, dại dột,…. trình bày những tình yêu đơn phương, khù khờ của con người lúc đắm chìm vào thứ tình cảm say đắm…

1. Thơ Xuân Diệu – Vội vã

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất;
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.

Của bướm ong này đây tuần tuần trăng mật;
Này đây hoa của đồng nội xanh lè;
Này đây lá của cành tơ phất phơ;
Của yến oanh này đây khúc tình si.
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;
Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như 1 cặp môi gần;
Tôi phấn kích. Nhưng vội vã 1 nửa:
Tôi ko chờ nắng hạ mới hoài xuân.
Xuân đang đến, tức là xuân đang qua,
Xuân còn non, tức là xuân sẽ già,
Nhưng mà xuân hết, tức là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, mà lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của dương gian,
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu tới nữa không hề rằng gặp lại.
Còn trời đất, mà chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
Mùi tháng, 5 đều rớm vị chia li,
Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phcửa ải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn rã bỗng đứt tiếng reo thi,
Phcửa ải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?
Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới mở màn mơn mởn;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong 1 cái hôn nhiều
Và non sông, và cây, và cỏ rạng,
Cho ngà ngà mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Vội vã là 1 bài điển hình cho cá tính văn học của Xuân Diệu, nếu đi sâu hơn về tác phẩm ta sẽ thấy đây không hề là bài thơ tình. Nhưng mà là 1 quan niệm tình yêu, quan niệm nhân sinh đầy mới mẻ và đúng cho tới tận ngày bữa nay.

Tác phẩm Vội vã cho ta thấy được những tình yêu thế gian khẩn thiết của tác giả. Ở đấy gửi gắm những lời nhắn nhủ: sự đẹp tươi, tinh túy nhất của cuộc sống chính là ở bao quanh chúng ta, hãy sống hết mình yêu hết mình lúc còn có thể.Ông khẳng định thiên đàng ở ngay trên mặt đất và trong cuộc sống này. Vậy nên hãy sống thật cao độ, quý trọng từng giây từng phút nhất là tuổi xanh và tình yêu. Tuổi trẻ đối với Xuân Diệu 1 đi sẽ ko quay về với những câu thơ khái niệm, điệp từ càng giúp thi sĩ khẳng định hơn về về tuổi xanh sẽ đi qua, sẽ mất đi.

Bằng ngòi bút đầy tinh tế, sử dụng hàng loạt những câu điệp từ, điệp ngữ. Giọng thơ yêu đời đon đả thấm sâu vào từng câu chữ. Vội vã là 1 tác phẩm nổi danh nhất, được đưa vào sách văn chương lớp 11. Đưa tới cho các lứa tuổi sau những trị giá thâm thúy, hãy sống hết mình lúc còn có thể.

2. Xa cách

Có 1 bận em ngồi xa anh quá
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn
Em xích gần thêm 1 chút , anh hờn
Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa

Anh sắp giận, em mỉm cười hấp tấp
tới kề anh và mơn trớn: “Em đây!”
Anh vui liền, mà bỗng lại buồn ngay
Vì anh nghĩ: Thế vẫn còn xa lắm

Đôi mắt của người tình, ôi vực thẳm!
Ôi trời xa, vầng trán của người tình!
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Nhưng mà ta riết giữa đôi tay bế tắc

Dầu tin cậy chung 1 đời, 1 mộng
Em là em, anh vẫn cứ là anh
Có thể nào qua Vạn lý trường thành
Của 2 vũ trụ chứa đầy kín đáo

Thương nhớ cũ trôi theo tháng ngày mất
Quá khứ anh, anh ko nhắc cùng em
Linh hồn ta còn u uẩn hơn đêm
Ta chưa thấu, nữa là người nào thấu rõ

Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen tuông xa xăm
anh muốn vào dò la giấc em mơ
mà anh dấu em những mộng ko ngờ
cũng như em dấu những điều quá thực…

Hãy sát đôi đầu, hãy kề đôi ngực
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài
Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt

Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng ;
Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng :
“Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!”

3. Thơ Xuân Diệu về sắm xuân – Xuân ko mùa

1 ít nắng, vài 3 sương mỏng thắm,
Mấy cành xanh, 5 7 sắc yêu yêu
Thế là xuân. Tôi ko hỏi chi nhiều.
Xuân đã sẵn trong lòng tôi lai láng.

Xuân ko chỉ ở mùa xuân 3 tháng;
Xuân là lúc nắng rạng tới trùng hợp,
Chim trên cành há mỏ hót ra thơ;
Xuân là khi gió về ko định trước.

Đông đang lạnh bỗng 1 hôm trở ngược,
Mây bay đi để hở 1 khung trời
Thế là xuân. Ngày chỉ ấm kha khá,
Như được nắm 1 bàn tay son trẻ…

Xuân ở giữa mùa đông lúc nắng hé;
Giữa mùa hè lúc trời biếc saumưa;
Giữa mùa thu lúc gió sáng bay vừa
Lùa thanh sắc tình cờ trong áo rộng.

Nếu lá úa trên cành bàng ko rụng,
Nhưng mà hoa thưa ửng máu quá ngày thường;
Nếu vườn nào cây nhãn bỗng ra hương,
Là xuân đấy. Tôi đợi chờ chi nữa?

Rạng đông quá, mỗi lúc tình lại hẹn,
Xuân ơi xuân vĩnh viễn giữa lòng ta
Khi những em gặp mặt giữa đường qua
Ngừng mắt lại, để trao cười, bỡ ngỡ.

Đó là máu báo tin lòng sắp nở
Thêm 1 phen, tuy đã mấy lần tàn.
Đó là hồn giăng rộng khắp ko gian
Để đánh lưới những duyên hờ mới mẻ?

Đó những cánh chuyển trong lòng nhẹ nhẹ
Nghe xôn xao rờn rợn tới hay hay…
Đó là thư bồn chồn đón trong tay;
Đó dư vang giọng nói đã lâu ngày

1 sớm tim bỗng dịu dàng đồng vọng…
Miễn trời sáng, nhưng lòng ta dợn sóng,
Thế là xuân. Bất tất đủ chim, hoa?
Kể chi mùa, thời tiết, với niên hoa,
Tình ko tuổi, và xuân ko tháng ngày.

4. Áo em

Áo em để lại dáng hình
Treo trên mắc áo cho mình thấy thương
Đôi vai nho bé phổ biến
Khuỷu tay áo gợi hình xương tay gầy.

Sờn sờn đôi chỗ đâu đây.
Áo em nhuộm chắc, xanh tày biển xa,
Mấy khuy cúc áo thực thà.
Ngắn rồi – em để về nhà mặc thêm.

Áo nhìn anh thật thương em
Hiểu còn gieo neo do đó tay gầy.
Áo em gần với anh thay!
Những lúc khoai sắn là ngày cùng nhau.

Áo em thoang thoảng hoa câu
Áo em si mê 1 màu trầm hương
Áo em ngày nhớ đêm thương
Áo em 9 nắng mười sương anh chờ.

5. Thơ tình đơn phương Xuân Diệu – Tại sao

Bữa trước giêng 2 dưới nắng đào,
Nhìn tôi cô muốn hỏi “tại sao?”
Khi tôi tới kiếm trên môi đẹp
1 thoáng cười yêu thoả khao khát.

Tại sao giáp mặt buổi trước hết,
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền,
Không thể vô tình qua trước cửa,
Biết rằng gặp mặt đã vô duyên?

Ai đem phân chất 1 mùi hương
Hay bản cầm ca! Tôi chỉ thương,
Chỉ lặng chuồi theo dòng xảm xúc
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương

Làm sao giải nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, 1 buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước, đứng say sưa,
Để tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay thế cũng vừa.

Rồi 1 tương lai tôi sẽ đi.
Tại sao, người nào nỡ bỏ làm chi!
Tôi khù khờ lắm, ngơ ngơ quá
Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì.

Chùm thơ tình buồn sâu thẳm nỗi lòng, đầy tâm cảnh của Xuân Diệu

Thơ tình của Xuân Diệu ko chỉ có những lời mến thương, lời nói thẹn, ngại ngùng đôi lứa. Nhưng mà trong cá tính đó còn có cả những cuộc chia ly, cuộc tình ko toàn vẹn. Sự chia ly nhưng ko hứa ngày gặp lại, trình bày những nỗi đau xót cho 1 cuộc tình đẹp.

Thơ Xuân Diệu rất đồng cảm với những xúc cảm của đối tượng. Những nỗi buồn thương, đau xót về tình yêu là cực kỳ đớn đau của cả 2 trái tim gắn bó đã lâu. Khi đọc thơ Xuân Diệu, người đọc sẽ có cảm giác như hòa mình vào đối tượng thơ.

Thđó cảnh ngộ cực kỳ đúng với bản thân, bởi vì Xuân Diệu chính là 1 thi sĩ đầy sự nhân đạo. Luôn đồng cảm mãnh liệt đối với những con người bị thất vọng, để từ đấy khiến mọi người thêm yêu cuộc sống này hơn.

1. Chiều

Bữa nay, trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn ko hiểu tại sao tôi buồn…
Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,
Sương trinh rơi kín từ nguồn mến thương.
Phất phơ hồn của bông hường,
Trong hơi lưu lạc còn vương máu hồng.
Nghe chừng gió nhớ qua sông,
E bên lau lách thuyền ko vắng bờ.
– Không gian như có dây tơ,
Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu.
Êm êm chiều ngơ ngẩn chiều,
Lòng ko sao cả, hiu hiu khẽ buồn…

2. Biệt Ly Êm Ái

Chúng tôi ngồi, vây phủ bởi trăng thâu,
Sương bám hồn, gió cắn mặt rầu rĩ.

Giờ biệt ly cứ tới gần từng phút.
Chúng tôi thấy đã xa nhau 1 chút…

Người lặng yên, và tôi nói bâng quơ,
Chúng tôi ngồi ở giữa 1 bài thơ.

1 bài thơ mênh mang như vũ trụ,
Đầy khói hương xưa, tràn ái ân cũ.

Chúng tôi ngồi, vây phủ bởi trăng thâu,
Tay trong tay, đầu tựa sát bên đầu.

Tình yêu bảo: “Thôi các ngươi đừng khóc,
Các ngươi sẽ đoàn tụ trong mộng ngọc!”

Cứ nhìn nhau rồi lại vẫn nhìn nhau,
Hạnh phúc dừng giữa đôi trái tim đau.

3. Dại Khờ (Xuân Diệu)

Người ta khổ vì thương không hề cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.
Có kho vàng mà tặng chẳng tuỳ nơi,
Người ta khổ vì xin không hề chỗ.

Đường êm quá, người nào đi nhưng nhớ ngó!
Tới lúc hay, gai nhọn đã vào xương.
Vì thả lòng ko kìm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui ko được nữa.

Xem thêm :  Tư tưởng tự do trong thơ puskin

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim ko nhưng hình dung ngập tràn;
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây,
Lao vào mãi để kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, ko muốn lành thú độc.

4. Thơ Xuân Diệu – Yêu

Yêu, là chết ở trong lòng 1 ít,
Vì mấy lúc yêu nhưng chắc được yêu?
Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao lăm:
Người ta phụ, hoặc hững hờ, chẳng biết.

Phút gần cận cũng như giờ chia biệt.
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,
Vì mấy lúc yêu nhưng chắc được yêu!
– Yêu, là chết ở trong lòng 1 ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mịt mờ,
Những người si theo dõi dấu chân yêu;
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.
Và ái tình là sợi dây quấn quýt
Yêu, là chết ở trong lòng 1 ít.

5. Thơ Xuân Diệu thả thính

Anh chỉ có 1 tình yêu thứ nhất,
Anh cho em, kèm với 1 lá thư.
Em ko lấy, và tình anh đã mất
Tình đã cho ko lấy lại bao giờ.

Thư thì mỏng như suối đời ảo mộng;
Tình thì buồn như tất cả chia ly.
Giđó phong kỹ mang thầm trong túi áo;
Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi.

Lòng e thẹn cũng theo tờ vụng dại,
Đến bên em, hy vọng mãi ko về.
Em đã xé lòng non cùng giấy mới,
– Mây đầy trời hôm đó phủ sơn khê.

Cũng may mắn, lòng anh còn trẻ quá.
Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa;
Vườn mưa gió còn nghe chim rộn ràng,
Anh lại còn yêu, bông lựu, bông trà.

Nhưng phút giây đầu say hoa bướm thắm,
Đã ngàn lần anh bắt được anh mơ
Đôi mắt sợ chẳng bao giờ dám ngắm,
Đôi tay yêu ko được nắm bao giờ.

Anh vẫn tưởng chuyện đùa lúc tuổi bé,
Ai có ngờ lòng vỡ đã từ bao!
Mắt ko ướt, mà bao hàng lệ rỏ
Len tỉ tê thầm trộm chảy quay vào.

Hoa thứ nhất có 1 mùi trinh trắng;
Xuân đầu mùa trong lành vẻ lúc đầu.
Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch;
Sương nguyên tiêu, trời đất cũng chung mờ.

Tờ lá thắm đã lạc dòng u uẩn,
Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi,
Anh chỉ có 1 tình yêu thứ nhất
Anh cho em, nên anh đã mất rồi!

6. Viễn Khách

Tặng Nguyễn Nhược Pháp

Đương khi hoàng hôn xuống,
Là giờ viễn khách đi.
Nước đượm màu ly biệt,
Trời vương hương biệt ly.

Mây lạc hình xa xăm;
Gió than niềm trách móc.
Mây ôi và gió ôi!
Chớ nên làm họ khóc.

Mắt nghẹn nhìn thâu dạ;
Môi khô hết níu lời…
Chân rời, tay muốn rã…
Kẻ khuất… kẻ trông vời…

Hôm nào như bữa qua
Má kề trên gối sánh?
Anh đi, đường có hoa…
Tôi nằm trong tuổi lạnh.

Buổi chiều ra cửa sổ;
Bóng chụp cả trời tôi!
– Ôm mặt khóc nhưng nhức;
Ra đi là hết rồi.

Những tập thơ tình viết về trăng hay nhất của Xuân Diệu

Trăng từ xưa đến giờ được các thi sĩ rất thích đưa vào những tác phẩm của mình, bởi vì nó mang rất nhiều tầng ý nghĩa có trị giá. Vầng trăng là của tự nhiên, đất trời, tỏa ra những ánh sáng nhẹ nhõm khắp ko gian.

Là biểu trưng cho những con người gắn bó với nhau khi gieo neo, gian khổ, là người bạn tri âm luôn âm thâm theo dõi chúng ta. Trăng giúp con người nhớ lại dĩ vãng, cái thời ấu thơ. Là biểu trưng cho nghĩa tình chung thủy.

Giả dụ Chủ tịch Hồ Chí Minh có 03 bài về trăng lạ mắt, Hàn Mặc Tử là thi sỹ “buôn trăng”: “Ai sắm trăng tôi bán trăng cho” thì Xuân Diệu là thi sĩ có nhiều bài về trăng, trăng tràn đầy trong thơ Xuân Diệu và ông quan sát trăng cũng tinh tế có 1 ko 2:”Trăng thong dong lên ngự đỉnh trời tròn” – phải gọi đây là 1 câu thơ thần trong các câu thơ thần của ông. Những tác phẩm về trăng của ông mang 1 chút gì đấy sầu bi, chút buồn nhớ thương.

Xuân Diệu viết khá nhiều về trăng, chỉ riêng trong Thơ Thơ và Gửi Hương Cho Gió đã nhắc đến tới trăng trong những bài: Trăng, Huyền diệu, Nhị hồ, Ðây mùa thu đến, Với bàn tay đó, Thở than, Ca tụng, Nguyệt cầm, Buồn trăng, Lời kỹ nữ, Bài thứ 5, Bụi mưa mờ cũ, Sương mờ, Huyền ảo, Xúc cảm, Hấp tấp. Ngoài ra cón nào “Hoa đêm”, nào “Thân thể”…

1. Trăng

Trong vườn đêm đó nhiều trăng quá,
Ánh sáng tuôn đầy các lối đi.
Tôi với người tình qua nhẹ nhẹ…
Im lìm, ko dám nói năng chi.

Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng,
Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,
Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,
Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.

Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh,
Cho gió du dương điệu múa cành;
Cho gió đượm buồn, thôi náo động
Linh hồn yểu điệu của đêm thanh.

Chúng tôi lặng thầm bước trong thơ,
Lạc giữa niềm êm chẳng bờ bến.
Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá!
Hai người mà chẳng bớt chơ vơ.

2. Nguyệt Cầm

Trăng nhập vào đây cung nguyệt lạnh,
Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần.
Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm!
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.

Mây vắng, trời trong, đêm thuỷ tinh;
Lung linh bóng sáng bỗng rung mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh.

Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,
Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi…
Long lanh tiếng sỏi vang vang hận:
Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người…

4 bề ánh nhạc: biển pha lê.
Chiếc đảo hồn tôi rợn 4 bề
Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
Nghe sầu âm nhạc tới sao Khuê.

3. Buồn Trăng

Gió sáng bay về, nhà thơ nhớ;
Thương người nào ko biết, đứng buồn trăng.
Huy hoàng trăng rộng, hoa lệ gió,
Xanh biếc trời cao, bạc đất bằng.

Mây trắng ngang hàng tự thuở xưa,
Bao giờ viễn vọng tới hiện giờ.
Sao vàng lẻ 1, trăng riêng chiếc;
Đêm ngọc tê ngời men với tơ…

Khắp biển trời xanh, chẳng bến trời,
Mắt tìm thêm rợn ánh khơi vơi.
Trăng ngà lặng thầm như buông tuyết,
Trong suốt ko gian, tịch mịch đời.

Gió nọ nhưng bay lên nguyệt kia,
Thêm đem sương lạnh xuống giàn giụa.
Ngẩng đầu ngắm mãi chưa xong nhớ,
Hoa bưởi thơm rồi: đêm đã khuya.

4. Trăng khuya trên Hắc Hải

Trăng trên Hắc Hải rạng ngà
Biển như hồ rộng rộng lớn mới kì!
Ngút nghìn sóng lượn lí tí
Sao con đôi chấm nghĩ chi trên trời.

Khuya ko ngủ được ra ngồi
Tựa bao lơn ngắm trùng khơi 1 mình.
Giả dụ ko có ân huệ
Thì anh lạnh tới ghê mình, em ơi.

Nhưng hồn anh sáng anh vui,
Anh nghe đây đấy cuộc đời gần quanh
Có em: ấm cả trời xanh;
Sóng bên chân khẽ cùng anh trò chuyện.

Nếu anh tả biển hiện giờ
Thì trăng kia cũng đợi chờ tả trăng
Tả đêm tả cát sao bằng
Tả anh nhớ thương lòng giăng vạn trùng

5. Trăng Sáng

Anh đứng cửa sổ trước
Thđó cành gió đưa nhau
Anh đứng cửa sổ sau
Thđó cây long não sáng

Biết là trăng giữa cỏ
Rải những cọng rơm vàng
Biết là trăng trên trời
Đang rắc hoa liền cánh.

Những lúc em ở gần
Hai ta vui tháng ngày
Anh mải thơ quên trăng.
Em nhắc anh: “Trăng sáng”

Anh bổi hổi vui sướng
Hiểu tình em vẫn đầy
Vẫn nhớ trăng hẹn hò
Vẫn 1 vầng say đắm.

Nay em đang ở xa
Anh nhắc em: “Trăng sáng”
Anh gọi em: “Trăng ngà”
Đứng bổi hổi canh vắng.

6. Đêm Trăng Đường Láng

Em là 1 ngôi sao mới băng
Xuống đây, đi với anh đêm trăng

Hai con mắt cute dễ ghét
Đôi mắt, nguồn mặn nồng khẩn thiết

Em đưa anh vào trong bóng trăng
Anh đưa em cành liễu tung tăng

Đường Láng thơm bạc hà, canh giới
Ôi trăng soi trên lá xà cừ…

Anh với em bên bờ đêm biếc
Những xóm mờ yêu thương quen biết

Trăng như sương trên ruộng lúa xanh
Gió như chim xao động trong cành

Em là 1 ngôi sao mới băng
Xuống đây, đi với anh đêm trăng.

Tiểu Sử Xuân Diệu

Là 1 trong những thi sĩ phệ của văn chương Việt Nam. Được thiên hạ mệnh danh là “Ông hoàng thơ tình”. Trong suốt sự nghiệp sáng tác, Xuân Diệu đã viết khoảng 450 bài thơ và còn khá nhiều tác phẩm chưa được đưa tới công chúng.

Không chỉ là 1 nhà văn hoàn hảo, Xuân Diệu còn là 1 nhà phê bình nổi danh. Nhà thơ mở màn được gây tiếng vang nhờ phong trào thơ mới với tác phẩm điển hình của ông ở công đoạn này: thơ thơ, gửi hương cho gió, truyện ngắn Phấn thông vàng, Trường ca. Vào công đoạn 1936-1944, ngòi bút của ông hướng về trình bày triết lý bi lụy, thất vọng về những cuộc ái tình mà lại có 1 mạnh ngầm hối thúc con người ngập tràn khí sống.

Có rất nhiều đánh giá hay về Xuân Diệu

“Ngày 1 ngày 2 cơ hồ ta ko còn để mắt tới những lối dùng chữ đặt câu quá Tây của Xuân Diệu, ta quên cả những ý tứ người đã mượn trong thơ Pháp. Cái dáng dấp yêu kiều, cái cốt cách phong nhã của điệu thơ, 1 cái gì rất Việt Nam, đã hấp dẫn ta”  — Thi nhân Việt Nam – Hoài Thanh, Hoài Chân

“Xuân Diệu mới nhất trong các thi sĩ mới – nên chỉ những người còn trẻ mới thích đọc Xuân Diệu, nhưng đã thích thì phải mê. Xuân Diệu ko như Huy Cận vừa bước vào làng thơ đã được người ta dành ngay cho chỗ ngồi yên ổn. Xuân Diệu tới giữa chúng ta đến nay đã ngót 5 5 nhưng những tiếng khen chê chưa ngớt. Người khen, khen cực kỳ; người chê, chê ko tiếc lời” ”
— Thi nhân Việt Nam – Hoài Thanh, Hoài Chân

“Thơ ông tài ba, tinh tế và quyền quý” _Chân dung và hội thoại Trần Đăng Khoa

“Xuân Diệu đào hoa và say mê, cả đời đuổi theo mộng, nhiều mộng, nhiều mối tình trai. ”
— Cát bụi chân người nào – Tô Hoài

Xuân Diệu chính là thi sĩ của thời đại, của cuộc sống. Thơ của ông mang sự gần cận tới với con người. Bằng ngòi bút hoàn hảo, sự thông minh ko bờ bến của ông. Những lời thơ đó đã mang lại cho con người nhiều trị giá nhân đạo thâm thúy, tình yêu, quan niệm sống đúng mực với đời. Thơ ông như đồng cảm với chính những người thất vọng đau buồn trong cuộc sống.

Từ đấy giúp họ thêm yêu con người, cuộc sống, có nghị lực vượt qua những gian khổ gieo neo. Thơ Xuân Diệu về người đọc khái quát và Thủ Thuật Nhanh nói riêng, rất thích thú và luôn trân trọng những vần thơ thiêng liêng này.

Thủ Thuật Nhanh hi vọng qua bài viết này sẽ mang lại cho bạn thêm tri thức về những tập thơ Xuân Diệu. Ngoài ra bạn có thể tham khảo những bài thơ tình chia tay người tình đầy tâm cảnh, thơ tình yêu buồn đốn gục triệu trái tim, thơ tình đơn phương…

.

Xem thêm về bài viết

Thơ Xuân Diệu – Những bài thơ tình hay bất hủ đồng hành 5 tháng

[rule_3_plain]

[rule_3_plain]

Thơ Xuân Diệu là những lời tỏ tình nhẹ nhõm, sâu lắng giống như khúc nhạc mùa xuân. Đấy là lúc con tim được yêu mà có chút vội vã hay dại dột lúc yêu đơn phương 1 người nào đấy…

Từ xưa đến giờ, những bài thơ được sáng tác cực kỳ phong phú, thông minh mang lại cho người đọc nhiều xúc cảm không giống nhau. Thơ về cách mệnh làm gia tăng tình yêu nước, thơ dân gian, thơ mới,… trong đấy đặc thù là thơ tình.Thơ tình hay thơ về tình yêu, nói lên những nỗi mơ ước, nhớ mong, có thể trình bày tình cảm của bản thân đối với người khác giới. Thời xa xưa, làm gì có dế yêu, làm gì biết nhắn tin, họ chỉ có thể dùng những lá thư hay những vần thơ tình để bộc bạch tấm lòng.

Xem thêm :  Lời chúc mừng sinh nhật cho chồng, người yêu hay ý nghĩa nhất

Bài thơ Xuân Diệu về tình yêu đồng hành 5 tháng

Trong 450 bài thơ và nhiều tác phẩm khác chưa được ban bố. Thủ Thuật Nhanh đã tuyển lựa ra những bài thơ Xuân Diệu về tình yêu. Những tác phẩm để đời cực kỳ nổi danh và mang nhiều trị giá nhân bản. Với các dẫn dắt đầy ngụ ý và hấp dẫn, những áng văn thơ đó đã được đặt mãi trong trái tim người đọc. Qua những tác phẩm như: Vội vã, cách biệt, xuân ko mùa, tại sao, dại dột,…. trình bày những tình yêu đơn phương, khù khờ của con người lúc đắm chìm vào thứ tình cảm say đắm…

1. Thơ Xuân Diệu – Vội vã

Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất; Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi.

Của bướm ong này đây tuần tuần trăng mật; Này đây hoa của đồng nội xanh lè; Này đây lá của cành tơ phất phơ; Của yến oanh này đây khúc tình si. Và này đây ánh sáng chớp hàng mi; Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa; Tháng giêng ngon như 1 cặp môi gần; Tôi phấn kích. Nhưng vội vã 1 nửa: Tôi ko chờ nắng hạ mới hoài xuân. Xuân đang đến, tức là xuân đang qua, Xuân còn non, tức là xuân sẽ già, Nhưng mà xuân hết, tức là tôi cũng mất. Lòng tôi rộng, mà lượng trời cứ chật, Không cho dài thời trẻ của dương gian, Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn, Nếu tới nữa không hề rằng gặp lại. Còn trời đất, mà chẳng còn tôi mãi, Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời; Mùi tháng, 5 đều rớm vị chia li, Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt… Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc, Phcửa ải chăng hờn vì nỗi phải bay đi? Chim rộn rã bỗng đứt tiếng reo thi, Phcửa ải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa? Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm, Ta muốn ôm Cả sự sống mới mở màn mơn mởn; Ta muốn riết mây đưa và gió lượn, Ta muốn say cánh bướm với tình yêu, Ta muốn thâu trong 1 cái hôn nhiều Và non sông, và cây, và cỏ rạng, Cho ngà ngà mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng Cho no nê thanh sắc của thời tươi; – Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Vội vã là 1 bài điển hình cho cá tính văn học của Xuân Diệu, nếu đi sâu hơn về tác phẩm ta sẽ thấy đây không hề là bài thơ tình. Nhưng mà là 1 quan niệm tình yêu, quan niệm nhân sinh đầy mới mẻ và đúng cho tới tận ngày bữa nay.

Tác phẩm Vội vã cho ta thấy được những tình yêu thế gian khẩn thiết của tác giả. Ở đấy gửi gắm những lời nhắn nhủ: sự đẹp tươi, tinh túy nhất của cuộc sống chính là ở bao quanh chúng ta, hãy sống hết mình yêu hết mình lúc còn có thể.Ông khẳng định thiên đàng ở ngay trên mặt đất và trong cuộc sống này. Vậy nên hãy sống thật cao độ, quý trọng từng giây từng phút nhất là tuổi xanh và tình yêu. Tuổi trẻ đối với Xuân Diệu 1 đi sẽ ko quay về với những câu thơ khái niệm, điệp từ càng giúp thi sĩ khẳng định hơn về về tuổi xanh sẽ đi qua, sẽ mất đi.

Bằng ngòi bút đầy tinh tế, sử dụng hàng loạt những câu điệp từ, điệp ngữ. Giọng thơ yêu đời đon đả thấm sâu vào từng câu chữ. Vội vã là 1 tác phẩm nổi danh nhất, được đưa vào sách văn chương lớp 11. Đưa tới cho các lứa tuổi sau những trị giá thâm thúy, hãy sống hết mình lúc còn có thể.

2. Xa cách

Có 1 bận em ngồi xa anh quá Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn Em xích gần thêm 1 chút , anh hờn Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa

Anh sắp giận, em mỉm cười hấp tấp tới kề anh và mơn trớn: “Em đây!” Anh vui liền, mà bỗng lại buồn ngay Vì anh nghĩ: Thế vẫn còn xa lắm

Đôi mắt của người tình, ôi vực thẳm! Ôi trời xa, vầng trán của người tình! Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều Nhưng mà ta riết giữa đôi tay bế tắc

Dầu tin cậy chung 1 đời, 1 mộng Em là em, anh vẫn cứ là anh Có thể nào qua Vạn lý trường thành Của 2 vũ trụ chứa đầy kín đáo

Thương nhớ cũ trôi theo tháng ngày mất Quá khứ anh, anh ko nhắc cùng em Linh hồn ta còn u uẩn hơn đêm Ta chưa thấu, nữa là người nào thấu rõ

Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen tuông xa xăm anh muốn vào dò la giấc em mơ mà anh dấu em những mộng ko ngờ cũng như em dấu những điều quá thực…

Hãy sát đôi đầu, hãy kề đôi ngực Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt

Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng ; Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng : “Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!”

3. Thơ Xuân Diệu về sắm xuân – Xuân ko mùa

1 ít nắng, vài 3 sương mỏng thắm, Mấy cành xanh, 5 7 sắc yêu yêu Thế là xuân. Tôi ko hỏi chi nhiều. Xuân đã sẵn trong lòng tôi lai láng.

Xuân ko chỉ ở mùa xuân 3 tháng; Xuân là lúc nắng rạng tới trùng hợp, Chim trên cành há mỏ hót ra thơ; Xuân là khi gió về ko định trước.

Đông đang lạnh bỗng 1 hôm trở ngược, Mây bay đi để hở 1 khung trời Thế là xuân. Ngày chỉ ấm kha khá, Như được nắm 1 bàn tay son trẻ…

Xuân ở giữa mùa đông lúc nắng hé; Giữa mùa hè lúc trời biếc saumưa; Giữa mùa thu lúc gió sáng bay vừa Lùa thanh sắc tình cờ trong áo rộng.

Nếu lá úa trên cành bàng ko rụng, Nhưng mà hoa thưa ửng máu quá ngày thường; Nếu vườn nào cây nhãn bỗng ra hương, Là xuân đấy. Tôi đợi chờ chi nữa?

Rạng đông quá, mỗi lúc tình lại hẹn, Xuân ơi xuân vĩnh viễn giữa lòng ta Khi những em gặp mặt giữa đường qua Ngừng mắt lại, để trao cười, bỡ ngỡ.

Đó là máu báo tin lòng sắp nở Thêm 1 phen, tuy đã mấy lần tàn. Đó là hồn giăng rộng khắp ko gian Để đánh lưới những duyên hờ mới mẻ?

Đó những cánh chuyển trong lòng nhẹ nhẹ Nghe xôn xao rờn rợn tới hay hay… Đó là thư bồn chồn đón trong tay; Đó dư vang giọng nói đã lâu ngày

1 sớm tim bỗng dịu dàng đồng vọng… Miễn trời sáng, nhưng lòng ta dợn sóng, Thế là xuân. Bất tất đủ chim, hoa? Kể chi mùa, thời tiết, với niên hoa, Tình ko tuổi, và xuân ko tháng ngày.

4. Áo em

Áo em để lại dáng hình Treo trên mắc áo cho mình thấy thương Đôi vai nho bé phổ biến Khuỷu tay áo gợi hình xương tay gầy.

Sờn sờn đôi chỗ đâu đây. Áo em nhuộm chắc, xanh tày biển xa, Mấy khuy cúc áo thực thà. Ngắn rồi – em để về nhà mặc thêm.

Áo nhìn anh thật thương em Hiểu còn gieo neo do đó tay gầy. Áo em gần với anh thay! Những lúc khoai sắn là ngày cùng nhau.

Áo em thoang thoảng hoa câu Áo em si mê 1 màu trầm hương Áo em ngày nhớ đêm thương Áo em 9 nắng mười sương anh chờ.

5. Thơ tình đơn phương Xuân Diệu – Tại sao

Bữa trước giêng 2 dưới nắng đào, Nhìn tôi cô muốn hỏi “tại sao?” Khi tôi tới kiếm trên môi đẹp 1 thoáng cười yêu thoả khao khát.

Tại sao giáp mặt buổi trước hết, Tôi đã đày thân giữa xứ phiền, Không thể vô tình qua trước cửa, Biết rằng gặp mặt đã vô duyên?

Ai đem phân chất 1 mùi hương Hay bản cầm ca! Tôi chỉ thương, Chỉ lặng chuồi theo dòng xảm xúc Như thuyền ngư phủ lạc trong sương

Làm sao giải nghĩa được tình yêu! Có nghĩa gì đâu, 1 buổi chiều Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt, Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa Dầm chân trong nước, đứng say sưa, Để tôi là kẻ qua sa mạc Tạm lánh hè gay thế cũng vừa.

Rồi 1 tương lai tôi sẽ đi. Tại sao, người nào nỡ bỏ làm chi! Tôi khù khờ lắm, ngơ ngơ quá Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì.

Chùm thơ tình buồn sâu thẳm nỗi lòng, đầy tâm cảnh của Xuân Diệu

Thơ tình của Xuân Diệu ko chỉ có những lời mến thương, lời nói thẹn, ngại ngùng đôi lứa. Nhưng mà trong cá tính đó còn có cả những cuộc chia ly, cuộc tình ko toàn vẹn. Sự chia ly nhưng ko hứa ngày gặp lại, trình bày những nỗi đau xót cho 1 cuộc tình đẹp.

Thơ Xuân Diệu rất đồng cảm với những xúc cảm của đối tượng. Những nỗi buồn thương, đau xót về tình yêu là cực kỳ đớn đau của cả 2 trái tim gắn bó đã lâu. Khi đọc thơ Xuân Diệu, người đọc sẽ có cảm giác như hòa mình vào đối tượng thơ.

Thđó cảnh ngộ cực kỳ đúng với bản thân, bởi vì Xuân Diệu chính là 1 thi sĩ đầy sự nhân đạo. Luôn đồng cảm mãnh liệt đối với những con người bị thất vọng, để từ đấy khiến mọi người thêm yêu cuộc sống này hơn.

1. Chiều

Bữa nay, trời nhẹ lên cao, Tôi buồn ko hiểu tại sao tôi buồn… Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn, Sương trinh rơi kín từ nguồn mến thương. Phất phơ hồn của bông hường, Trong hơi lưu lạc còn vương máu hồng. Nghe chừng gió nhớ qua sông, E bên lau lách thuyền ko vắng bờ. – Không gian như có dây tơ, Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu. Êm êm chiều ngơ ngẩn chiều, Lòng ko sao cả, hiu hiu khẽ buồn…

2. Biệt Ly Êm Ái

Chúng tôi ngồi, vây phủ bởi trăng thâu, Sương bám hồn, gió cắn mặt rầu rĩ.

Giờ biệt ly cứ tới gần từng phút. Chúng tôi thấy đã xa nhau 1 chút…

Người lặng yên, và tôi nói bâng quơ, Chúng tôi ngồi ở giữa 1 bài thơ.

1 bài thơ mênh mang như vũ trụ, Đầy khói hương xưa, tràn ái ân cũ.

Chúng tôi ngồi, vây phủ bởi trăng thâu, Tay trong tay, đầu tựa sát bên đầu.

Tình yêu bảo: “Thôi các ngươi đừng khóc, Các ngươi sẽ đoàn tụ trong mộng ngọc!”

Cứ nhìn nhau rồi lại vẫn nhìn nhau, Hạnh phúc dừng giữa đôi trái tim đau.

3. Dại Khờ (Xuân Diệu)

Người ta khổ vì thương không hề cách, Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người. Có kho vàng mà tặng chẳng tuỳ nơi, Người ta khổ vì xin không hề chỗ.

Đường êm quá, người nào đi nhưng nhớ ngó! Tới lúc hay, gai nhọn đã vào xương. Vì thả lòng ko kìm chế dây cương, Người ta khổ vì lui ko được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa; Những tim ko nhưng hình dung ngập tràn; Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây, Lao vào mãi để kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật, Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào. Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao, Không muốn chữa, ko muốn lành thú độc.

4. Thơ Xuân Diệu – Yêu

Yêu, là chết ở trong lòng 1 ít, Vì mấy lúc yêu nhưng chắc được yêu? Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao lăm: Người ta phụ, hoặc hững hờ, chẳng biết.

Phút gần cận cũng như giờ chia biệt. Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu, Vì mấy lúc yêu nhưng chắc được yêu! – Yêu, là chết ở trong lòng 1 ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mịt mờ, Những người si theo dõi dấu chân yêu; Và cảnh đời là sa mạc cô liêu. Và ái tình là sợi dây quấn quýt Yêu, là chết ở trong lòng 1 ít.

5. Thơ Xuân Diệu thả thính

Xem thêm :  Bí kíp cưa cẩm phái đẹp qua lời nói

Anh chỉ có 1 tình yêu thứ nhất, Anh cho em, kèm với 1 lá thư. Em ko lấy, và tình anh đã mất Tình đã cho ko lấy lại bao giờ.

Thư thì mỏng như suối đời ảo mộng; Tình thì buồn như tất cả chia ly. Giđó phong kỹ mang thầm trong túi áo; Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi.

Lòng e thẹn cũng theo tờ vụng dại, Đến bên em, hy vọng mãi ko về. Em đã xé lòng non cùng giấy mới, – Mây đầy trời hôm đó phủ sơn khê.

Cũng may mắn, lòng anh còn trẻ quá. Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa; Vườn mưa gió còn nghe chim rộn ràng, Anh lại còn yêu, bông lựu, bông trà.

Nhưng phút giây đầu say hoa bướm thắm, Đã ngàn lần anh bắt được anh mơ Đôi mắt sợ chẳng bao giờ dám ngắm, Đôi tay yêu ko được nắm bao giờ.

Anh vẫn tưởng chuyện đùa lúc tuổi bé, Ai có ngờ lòng vỡ đã từ bao! Mắt ko ướt, mà bao hàng lệ rỏ Len tỉ tê thầm trộm chảy quay vào.

Hoa thứ nhất có 1 mùi trinh trắng; Xuân đầu mùa trong lành vẻ lúc đầu. Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch; Sương nguyên tiêu, trời đất cũng chung mờ.

Tờ lá thắm đã lạc dòng u uẩn, Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi, Anh chỉ có 1 tình yêu thứ nhất Anh cho em, nên anh đã mất rồi!

6. Viễn Khách

Tặng Nguyễn Nhược Pháp

Đương khi hoàng hôn xuống, Là giờ viễn khách đi. Nước đượm màu ly biệt, Trời vương hương biệt ly.

Mây lạc hình xa xăm; Gió than niềm trách móc. Mây ôi và gió ôi! Chớ nên làm họ khóc.

Mắt nghẹn nhìn thâu dạ; Môi khô hết níu lời… Chân rời, tay muốn rã… Kẻ khuất… kẻ trông vời…

Hôm nào như bữa qua Má kề trên gối sánh? Anh đi, đường có hoa… Tôi nằm trong tuổi lạnh.

Buổi chiều ra cửa sổ; Bóng chụp cả trời tôi! – Ôm mặt khóc nhưng nhức; Ra đi là hết rồi.

Những tập thơ tình viết về trăng hay nhất của Xuân Diệu

Trăng từ xưa đến giờ được các thi sĩ rất thích đưa vào những tác phẩm của mình, bởi vì nó mang rất nhiều tầng ý nghĩa có trị giá. Vầng trăng là của tự nhiên, đất trời, tỏa ra những ánh sáng nhẹ nhõm khắp ko gian.

Là biểu trưng cho những con người gắn bó với nhau khi gieo neo, gian khổ, là người bạn tri âm luôn âm thâm theo dõi chúng ta. Trăng giúp con người nhớ lại dĩ vãng, cái thời ấu thơ. Là biểu trưng cho nghĩa tình chung thủy.

Giả dụ Chủ tịch Hồ Chí Minh có 03 bài về trăng lạ mắt, Hàn Mặc Tử là thi sỹ “buôn trăng”: “Ai sắm trăng tôi bán trăng cho” thì Xuân Diệu là thi sĩ có nhiều bài về trăng, trăng tràn đầy trong thơ Xuân Diệu và ông quan sát trăng cũng tinh tế có 1 ko 2:”Trăng thong dong lên ngự đỉnh trời tròn” – phải gọi đây là 1 câu thơ thần trong các câu thơ thần của ông. Những tác phẩm về trăng của ông mang 1 chút gì đấy sầu bi, chút buồn nhớ thương.

Xuân Diệu viết khá nhiều về trăng, chỉ riêng trong Thơ Thơ và Gửi Hương Cho Gió đã nhắc đến tới trăng trong những bài: Trăng, Huyền diệu, Nhị hồ, Ðây mùa thu đến, Với bàn tay đó, Thở than, Ca tụng, Nguyệt cầm, Buồn trăng, Lời kỹ nữ, Bài thứ 5, Bụi mưa mờ cũ, Sương mờ, Huyền ảo, Xúc cảm, Hấp tấp. Ngoài ra cón nào “Hoa đêm”, nào “Thân thể”…

1. Trăng

Trong vườn đêm đó nhiều trăng quá, Ánh sáng tuôn đầy các lối đi. Tôi với người tình qua nhẹ nhẹ… Im lìm, ko dám nói năng chi.

Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng, Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang, Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá, Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.

Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh, Cho gió du dương điệu múa cành; Cho gió đượm buồn, thôi náo động Linh hồn yểu điệu của đêm thanh.

Chúng tôi lặng thầm bước trong thơ, Lạc giữa niềm êm chẳng bờ bến. Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá! Hai người mà chẳng bớt chơ vơ.

2. Nguyệt Cầm

Trăng nhập vào đây cung nguyệt lạnh, Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần. Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm! Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.

Mây vắng, trời trong, đêm thuỷ tinh; Lung linh bóng sáng bỗng rung mình Vì nghe nương tử trong câu hát Đã chết đêm rằm theo nước xanh.

Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời, Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi… Long lanh tiếng sỏi vang vang hận: Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người…

4 bề ánh nhạc: biển pha lê. Chiếc đảo hồn tôi rợn 4 bề Sương bạc làm thinh, khuya nín thở Nghe sầu âm nhạc tới sao Khuê.

3. Buồn Trăng

Gió sáng bay về, nhà thơ nhớ; Thương người nào ko biết, đứng buồn trăng. Huy hoàng trăng rộng, hoa lệ gió, Xanh biếc trời cao, bạc đất bằng.

Mây trắng ngang hàng tự thuở xưa, Bao giờ viễn vọng tới hiện giờ. Sao vàng lẻ 1, trăng riêng chiếc; Đêm ngọc tê ngời men với tơ…

Khắp biển trời xanh, chẳng bến trời, Mắt tìm thêm rợn ánh khơi vơi. Trăng ngà lặng thầm như buông tuyết, Trong suốt ko gian, tịch mịch đời.

Gió nọ nhưng bay lên nguyệt kia, Thêm đem sương lạnh xuống giàn giụa. Ngẩng đầu ngắm mãi chưa xong nhớ, Hoa bưởi thơm rồi: đêm đã khuya.

4. Trăng khuya trên Hắc Hải

Trăng trên Hắc Hải rạng ngà Biển như hồ rộng rộng lớn mới kì! Ngút nghìn sóng lượn lí tí Sao con đôi chấm nghĩ chi trên trời.

Khuya ko ngủ được ra ngồi Tựa bao lơn ngắm trùng khơi 1 mình. Giả dụ ko có ân huệ Thì anh lạnh tới ghê mình, em ơi.

Nhưng hồn anh sáng anh vui, Anh nghe đây đấy cuộc đời gần quanh Có em: ấm cả trời xanh; Sóng bên chân khẽ cùng anh trò chuyện.

Nếu anh tả biển hiện giờ Thì trăng kia cũng đợi chờ tả trăng Tả đêm tả cát sao bằng Tả anh nhớ thương lòng giăng vạn trùng

5. Trăng Sáng

Anh đứng cửa sổ trước Thđó cành gió đưa nhau Anh đứng cửa sổ sau Thđó cây long não sáng

Biết là trăng giữa cỏ Rải những cọng rơm vàng Biết là trăng trên trời Đang rắc hoa liền cánh.

Những lúc em ở gần Hai ta vui tháng ngày Anh mải thơ quên trăng. Em nhắc anh: “Trăng sáng”

Anh bổi hổi vui sướng Hiểu tình em vẫn đầy Vẫn nhớ trăng hẹn hò Vẫn 1 vầng say đắm.

Nay em đang ở xa Anh nhắc em: “Trăng sáng” Anh gọi em: “Trăng ngà” Đứng bổi hổi canh vắng.

6. Đêm Trăng Đường Láng

Em là 1 ngôi sao mới băng Xuống đây, đi với anh đêm trăng

Hai con mắt cute dễ ghét Đôi mắt, nguồn mặn nồng khẩn thiết

Em đưa anh vào trong bóng trăng Anh đưa em cành liễu tung tăng

Đường Láng thơm bạc hà, canh giới Ôi trăng soi trên lá xà cừ…

Anh với em bên bờ đêm biếc Những xóm mờ yêu thương quen biết

Trăng như sương trên ruộng lúa xanh Gió như chim xao động trong cành

Em là 1 ngôi sao mới băng Xuống đây, đi với anh đêm trăng.

Tiểu Sử Xuân Diệu

Là 1 trong những thi sĩ phệ của văn chương Việt Nam. Được thiên hạ mệnh danh là “Ông hoàng thơ tình”. Trong suốt sự nghiệp sáng tác, Xuân Diệu đã viết khoảng 450 bài thơ và còn khá nhiều tác phẩm chưa được đưa tới công chúng.

Không chỉ là 1 nhà văn hoàn hảo, Xuân Diệu còn là 1 nhà phê bình nổi danh. Nhà thơ mở màn được gây tiếng vang nhờ phong trào thơ mới với tác phẩm điển hình của ông ở công đoạn này: thơ thơ, gửi hương cho gió, truyện ngắn Phấn thông vàng, Trường ca. Vào công đoạn 1936-1944, ngòi bút của ông hướng về trình bày triết lý bi lụy, thất vọng về những cuộc ái tình mà lại có 1 mạnh ngầm hối thúc con người ngập tràn khí sống.

Có rất nhiều đánh giá hay về Xuân Diệu

“Ngày 1 ngày 2 cơ hồ ta ko còn để mắt tới những lối dùng chữ đặt câu quá Tây của Xuân Diệu, ta quên cả những ý tứ người đã mượn trong thơ Pháp. Cái dáng dấp yêu kiều, cái cốt cách phong nhã của điệu thơ, 1 cái gì rất Việt Nam, đã hấp dẫn ta”  — Thi nhân Việt Nam – Hoài Thanh, Hoài Chân

“Xuân Diệu mới nhất trong các thi sĩ mới – nên chỉ những người còn trẻ mới thích đọc Xuân Diệu, nhưng đã thích thì phải mê. Xuân Diệu ko như Huy Cận vừa bước vào làng thơ đã được người ta dành ngay cho chỗ ngồi yên ổn. Xuân Diệu tới giữa chúng ta đến nay đã ngót 5 5 nhưng những tiếng khen chê chưa ngớt. Người khen, khen cực kỳ; người chê, chê ko tiếc lời” ” — Thi nhân Việt Nam – Hoài Thanh, Hoài Chân

“Thơ ông tài ba, tinh tế và quyền quý” _Chân dung và hội thoại Trần Đăng Khoa

“Xuân Diệu đào hoa và say mê, cả đời đuổi theo mộng, nhiều mộng, nhiều mối tình trai. ” — Cát bụi chân người nào – Tô Hoài

Xuân Diệu chính là thi sĩ của thời đại, của cuộc sống. Thơ của ông mang sự gần cận tới với con người. Bằng ngòi bút hoàn hảo, sự thông minh ko bờ bến của ông. Những lời thơ đó đã mang lại cho con người nhiều trị giá nhân đạo thâm thúy, tình yêu, quan niệm sống đúng mực với đời. Thơ ông như đồng cảm với chính những người thất vọng đau buồn trong cuộc sống.

Từ đấy giúp họ thêm yêu con người, cuộc sống, có nghị lực vượt qua những gian khổ gieo neo. Thơ Xuân Diệu về người đọc khái quát và Thủ Thuật Nhanh nói riêng, rất thích thú và luôn trân trọng những vần thơ thiêng liêng này.

Thủ Thuật Nhanh hi vọng qua bài viết này sẽ mang lại cho bạn thêm tri thức về những tập thơ Xuân Diệu. Ngoài ra bạn có thể tham khảo những bài thơ tình chia tay người tình đầy tâm cảnh, thơ tình yêu buồn đốn gục triệu trái tim, thơ tình đơn phương…

TagsHình ảnh anime Hình ảnh đẹp Những câu nói hay Phim ảnh Thơ Hay

[rule_2_plain]

[rule_2_plain]

#Thơ #Xuân #Diệu #Những #bài #thơ #tình #hay #bất #hủ #đi #cùng #5 #tháng

  • #Thơ #Xuân #Diệu #Những #bài #thơ #tình #hay #bất #hủ #đi #cùng #5 #tháng
  • Tổng hợp: Xfaster


Xuân Diệu | Yêu ft. Dại Khờ


YÊU Tác giả: Xuân Diệu
Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết
Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt
Tưởng trăng tàn, hoa tạ, với hồn tiêu
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Yêu, là chết ở trong lòng một ít
Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt
Những người si theo dõi dấu chân yêu
Và cảnh đời là sa mạc vô liêu
Và tình ái là sợi dây vấn vít
Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

DẠI KHỜ
Tác giả: Xuân Diệu
Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.
Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng không kiềm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy.
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi đến kiếm trời dưới đất.
Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không chịu lành thuốc độc.

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống
Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống

Related Articles

Back to top button