Kỹ Năng Sống

Thuật xử thế của người xưa pdf, khoa học tâm linh

Bạn đang xem: thuật xử thế của người xưa pdf, khoa học tâm linh Tại Website bpackingapp.com

Mở Đầu Câu Chuyện

Một hôm Trang Tử dẫn học trò đi ngao du, nhân lúc ghé vào nhà một người bạn để thăm.

Chủ nhà tay bắt mặt mừng, nói:

– Tiếng tăm tiên sinh vang dội như sấm bưng tay. Hôm nay tiên sinh ghé thăm bỉ phu thật là vạn hạnh.

Nói rồi quay lại gọi một gia đình, bảo:

TRA CỨU THẦN SỐ HỌC ONLINE

Xem Đường Đời, Sự Nghiệp, Tình Duyên, Vận Mệnh, Các Năm Đỉnh Cao Cuộc Đời…

(*) Họ và tên của bạn:

(*) Ngày tháng năm sinh:

 

Khoa học khám phá bản thân qua các con số – Pythagoras (Pitago)

– Hôm nay ta gặp khách quý, để mở đầu câu chuyện ngươi hãy thịt một con chim cho ta đãi khách!

Đứa ở hỏi:

– Vâng ạ! Nhưng thưa chủ nhân, có hai con chim, một con hót hay, một con không biết hót, thịt con nào?

Chủ nhân chép miệng:

– Dĩ nhiên phải thịt con chim không biết hót, thứ vô dụng đó để làm gì?

Trang Tử cùng chủ nhân ngồi nhâm nhi ly rượu với thịt chim, luận việc thế thái nhân tình, đoạn từ giã chủ nhà, dẫn học trò ra đi. Họ đến bìa rừng, thấy một tiều phu chống búa nhìn cảnh rừng núi bao la. Trước mắt lão là một cây cổ thụ. Trang Tử thấy vậy hỏi:

– Trời chiều mà chưa thấy tiều ông đẵn được cây nào. Gặp cây này cao thẳng sao ông không hạ đi?

Lão tiều thở dài nói:

– Tôi cũng muốn hạ nó, nhưng ngặt gỗ nó xốp lắm, thứ vô dụng đó đẵn mà làm gì?! Một học trò nghe vậy, hỏi thầy:

– Cây vô dụng thì bỏ qua, con chim vô dụng thì giết. Con thật không hiểu nổi thói đời? Trang Tử mỉm cười nói:

– Ta ở vào khoảng hữu dụng và vô dụng đó. Chỉ có bậc đạo đức mới tránh khỏi tai họa mà thôi.

Lời Bàn:

Đây là một bài học ngụ ngôn nhằm khuyên răn người đời. Câu kết luận của

Xem thêm :  99+ câu nói hài hước cho bạn thành tâm điểm mọi cuộc vui

Trang Tử nói nghe như lạc đề. Vì chim và cây không phải là người. Hữu dụng và vô dụng là hai mặt đơn giản của cuộc đời…

Nhưng ta để ý, làm thế nào để ẩn mình vào giữa lằn mứt vô hình hữu dụng và vô dụng đó?

Trang Tử nói: “Chỉ có bậc đạo đức!” Người vô dụng không phải không làm được việc gì? Ít ra họ cũng biết hô hoán (Nếu cho họ canh cửa), cũng biết dọn dẹp giặt giũ (nếu dùng họ trong việc sai vặt). Người vô dụng có thể bị người khôn khéo bóc lột công sức cho đến khi hơi thở can kiệt. Còn người hữu dụng thì sao? Người thấy việc gì cũng làm được, thành ra việc gì cũng ôm lấy, cáng đáng, vong động, vong tưởng, cuối cùng cũng làm con rối cho bọn quyền thế cường hào. Tựu trung, hữu dụng hoặc vô dụng cũng đều bị dùng.

Người đạo đức, theo người xưa là người hiền trí. Trí để không ai lợi dụng mình.

Hiền để không ai ghét mình. Chỉ có bậc hiền trí mới tránh được cạm bẫy của người khác. Có thể chứng minh một câu chuyện tương tự.

Nước Tề có loạn lạc. Đôi bạn Bảo phúc Nha và Quản Di Ngô (tức Quản Trọng) phò hai vị công tử chạy ra nước ngoài. Bảo Thúc Nha đem công tử Tiểu Bạch sang nước Củ, và nói:

“Chỉ có mấy nước nhỏ mới không thất tín”. Quản Di Ngô đưa công tử Củ chạy sang nước Lỗ, và nói: “Lỗ là cường quốc của thời này. Vả lại Lỗ là quê ngoại của công tử “. Vua Tề bị giết. Nhờ nước Củ ở gần Tề nên Bảo Thúc Nha đem công tử Tiểu Bạch về kịp đã lên ngôi. Công tử Củ ở nước Lỗ rất xa không về kịp. Bảo Thúc Nha nói với công tử Tiểu Bạch (bấy giờ đã lên ngôi lấy hiệu là Tề Hoàn Công): “Trước đây Quản Di Ngô muốn giết chúa công là bởi “ai vì chúa nấy”. Lúc ấy Di Ngô đang phò công tử Củ. Xin chúa công đừng giận ông ta. Di Ngô là bậc đệ nhất kỳ tài. Chúa công muốn dựng nghiệp bá, không có ông đó, không xong. Nay tôi đem binh đóng biên giới làm áp lực, buộc vua Lỗ phải “xử trí” lấy Củ, và buộc vua Lỗ giao Di Ngô cho chúa công”.

Xem thêm :  Tuyển tập 99+ lời chúc năm mới 2021 hay nhất

Bên kia Di Ngô và vua Lỗ tranh không kịp với Tiểu Bạch, lòng còn đang tức. Bỗng nghe quân Tề kéo đến. Mưu sĩ nước Lỗ là Thi Bá, hiến kế: “Để tránh binh đao với Tề, chúa công nên giết Củ đi, vì Củ là tên vô dụng! Nhưng chúa công phải tìm mọi cách trọng dụng Quản Di Ngô, vì tài của ông ta “kinh thiên vĩ địa”. Vua Lỗ nói: “Di

Ngô một lòng với chủ. Nay ta giết Củ là chủ hắn, thì hắn không bao giờ chịu giúp ta đâu. Vả lại, Tiểu Bạch một mực đòi Di Ngô về Tề, để tự tay mình trả thù”. Thi Bá nói: “Đó là mẹo của Thúc Nha đòi Di Ngô về Tề để dùng. Chúa công không dùng thì giết chứ đừng trả Di ngô”. Vua Lỗ không nghe. Di Ngô về Tề giúp cho Tề Hoàn Công, đưa nước Tề lên địa vị bá chủ. Vua Lỗ ân hận mãi.

Chuyện này có phần hơi khác chuyện Trang Tử trên đây. Ở đây kẻ vô dụng bị giết đã đành, nhưng người tài giỏi vẫn bị người ta đòi giết. Cũng may, Di Ngô và Thúc Nha là những người kỉ mưu tuyệt trí nên không bị những kẻ tầm thường hạ sát. Nhưng cái ý nghĩa của nó vẫn giống nhau, chỉ có bậc đạo đức, hiền trí mới giữ được mình.

Thuật Xử Thế Của Người Xưa

::Tác giả: Ngô Nguyên Phi::

————

Web: https://khoahoctamlinh.vn/thuat-xu-the-cua-nguoi-xua-pdf-5465.html
Group: https://khoahoctamlinh.vn/group
Fanpage: https://khoahoctamlinh.vn/fanpage
Youtube: https://khoahoctamlinh.vn/youtube


Thuật Xử Thế Của Người Xưa (Trọn bộ) | Thu Giang – Nguyễn Duy Cần | Sách Nói Cổ Học Tinh Hoa


thuatxuthecuanguoixua thugiangnguyenduycan Sachnoi cohoctinhhoa
Sách nói Thuật Xử Thế Của Người Xưa (Trọn bộ), tác giả Thu Giang Nguyễn Duy Cần.
Mục lục:
00:00:21 Phi lộ
00:01:38 Thay lời tựa
00:02:33 Chương thứ nhất: Lòng Tự Ái
00:17:25 Chương thứ hai: Chữ Lễ Của Á Đông
00:31:30 Chương thứ ba: Có Tài Mà Cậy Chi Tài
00:47:29 Chương thứ tư: Ân Và Oán
01:17:57 Chương thứ năm: Đạo Cương Nhu
01:49:57 Chương thứ sáu: Biết…Sống
01:56:37 Chương thứ bảy: Tâm Sự Của Khuất Nguyên
Tác giả Nguyễn Duy Cần hiệu là Thu Giang, sinh năm 1907 tại Mỹ Tho, Tiền Giang. Ông là một học giả nổi tiếng của Việt Nam vào những năm 1950 1960 của thế kỷ trước.
Năm 1935, ông xuất bản cuốn sách đầu tay Duy Tâm và Duy Vật, sau đó là hàng loạt các cuốn sách như: Toàn Chân Triết Học (1936), Thanh Dạ Văn Chung (1939) …Năm 1946, ông lên Sài Gòn, tiếp tục viết sách.
Trong thập niên 1950, ông nổi tiếng với một loạt những tác phẩm như: Cái Dũng Của Thánh Nhân (1951), Óc Sáng Suốt (1952), Thuật Tư Tưởng (1952), Thuật Xử Thế Của Người Xưa (1954)…
Sách của ông bao gồm các thể loại học làm người, nghệ thuật sống, chuyên khảo, Dịch đạo. Ngoài ra ông còn tham gia viết báo và dạy học. Ông từng là giáo sư của trường Đại học Văn Hạnh và là Trưởng ban Triết Đông của Đại học Văn khoa Sài Gòn (nay là Đh học KHXH \u0026 NV TPHCM).
Những năm cuối đời, Thu Giang không tiếp tục viết sách mà ông lui về ở ẩn. Năm 1961, ông chuyển về sống ở quận Bình Thạnh và mất tại đây vào năm 1968, để lại cho đời nhiều bộ sách có giá trị cao.

Xem thêm :  Cách làm thơ lục bát hay và các bài thơ lục bát tự sáng tác

Video sử dụng giấy phép: Creative Commons License
Nếu có bất kỳ yêu cầu bản quyền, vui lòng liện hệ qua mail: [email protected]

Cổ học tinh hoa là dòng sách có giá trị cao về mặt triết học và ứng dụng đời sống. Mong rằng qua những video chuyển thể từ sách in sang sách nói sẽ góp phần truyền tải những thông điệp tốt đẹp, góp phần tạo dựng chiều sâu cho đời sống nhân sinh, giữa lúc ngập trần cám dỗ của vật chất kim tiền.
Nếu bạn thích thú về chủ đề Này, xin hãy nhấn subscribe, like và share video cho nhiều người xem, giúp kênh phát triển hơn và truyền tải đến nhiều người hơn nữa!
Trân trọng cảm ơn Quý Khán giá.

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống
Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống

Related Articles

Back to top button