Kỹ Năng Sống

Soạn bài lớp 8: đánh nhau với cối xay gió

VĂN BẢN

Hướng dẫn Soạn Bài 7 sách giáo khoa Ngữ văn 8 tập một. Nội dung bài Soạn bài Đánh nhau với cối xay gió sgk Ngữ văn 8 tập 1 gồm có không thiếu bài soạn, tóm tắt, cảm thụ, nghiên cứu và phân tích, thuyết minh, … không thiếu những bài văn mẫu lớp 8 hay nhất, giúp những em học tốt môn Ngữ văn 8 .

Đánh nhau với cối xay gió
(Trích Đôn ki-hô-tê)

Chợt hai thầy trò phát hiện có ba bốn chục chiếc cối xay gió giữa đồng, và Đôn Ki-hô-tê vừa nhìn thấy liền nói với giám mã ( 1 ) : “ Vận may run rủi khiến cho sự nghiệp của tất cả chúng ta tốt đẹp quá sự mong ước, vì kia kìa, anh bạn Xan-chô Pan-xa ơi, có đến ba bốn chục tên khổng lồ ghê gớm, ta quyết giao chiến giết hết bọn chúng ; và với những chiến lợi phẩm ( 2 ) thu được, tất cả chúng ta sẽ khởi đầu phong phú : bởi đây là một cuộc chiến đấu chính đáng, và quét sạch cái giống xấu xa này khỏi mặt đất là phụng sự ( 3 ) Chúa đấy ”. “ Những tên khổng lồ nào cơ ? ” Xan-chô Pan-xa hỏi. “ Những đứa mà anh nhìn thấy kia kìa ”, Đôn Ki-hô-tê đáp, “ cánh tay chúng dài ngoẵng, có đứa, cánh tay dài tới hai dặm ( 4 ) ”. “ Thưa ngài ”, Xan-chô nói, “ Open ở kia chẳng phải là những tên khổng lồ đâu mà chỉ là những cối xay gió, và cái vật trông giống cánh tay là những cánh quạt, khi có gió thổi, chúng sẽ quay tròn làm hoạt động cối đá bên trong ”. “ Xem ra anh chẳng thành thạo gì về những chuyện phiêu lưu ”, Đôn Ki-hô-tê đáp, “ đấy chính là những tên khổng lồ, và nếu anh sợ thì hãy lánh ra xa mà cầu kinh trong lúc ta sẽ đương đầu với chúng trong một cuộc giao tranh điên cuồng và không cân sức ”. Nói rồi, Đôn Ki-hô-tê thúc con ngựa Rô-xi-nan-tê xông lên, chẳng thèm chú ý đến giám mã Xan-chô đang hét bảo là rõ ràng lão đang xông vào đánh những cối xay gió chứ không phải là bọn khổng lồ .

Nhưng trong bụng vốn đinh ninh phía trước là những tên khổng lồ nên Đôn Ki-hô-tê chẳng những không nghe lời can của giám mã Xan-chô, mà khi đã tới gần cũng không nhận ra đấy là những chiếc cối xay; đã thế, lão còn thét lớn: “Chớ có chạy trốn, lũ hèn mạt nhát gan kia, bởi duy nhất chỉ có một hiệp sĩ(5) tấn công bọn mi đây”. Vừa lúc đó nổi lên một làn gió nhẹ và các cánh quạt lớn của những chiếc cối xay gió bắt đầu chuyển động; thấy thế; Đôn Ki-hô-tê liền nói: “Dù cho bọn ngươi có vung nhiều cánh tay hơn cả gã khổng lồ Bi-a-rê-ô(6), các ngươi cũng sắp phải đền tội”. Nói xong, lão nhiệt thành tâm niệm cầu mong nàng Đuyn-xi-nê-a của mình cứu giúp cho trong lúc nguy nan này; rồi lấy khiên che kín thân, tay lăm lăm ngọn giáo, lão thúc con Rô-xi-nan-tê phi thẳng tới chiếc cối xay gió gàn nhất ở trước mặt, và đâm mũi giáo vào cánh quạt: gió làm cánh quạt quay tít khiến ngọn giáo gãy tan tành, kéo theo cả ngựa và người ngã văng ra xa.

Bạn đang đọc: Soạn bài Đánh nhau với cối xay gió sgk Ngữ văn 8 tập 1

Xan-chô Pan-xa vội thúc lừa chạy đến cứu, và khi tới nơi thì thấy chủ nằm không cựa quậy : đó là hiệu quả cái ngã như trời giáng của lão và con Rô-xi-nan-tê. “ Giúp tôi với, lạy Chúa ! ”, Xan-chô nói, “ Tôi đã chẳng bảo ngài rằng phải coi chừng cẩn trọng đấy ư, rằng đó chỉ là những chiếc cối xay gió, ai mà chẳng biết thế, trừ kẻ nào đầu óc cũng quay cuồng như cối xay ! ” .
“ Thôi im đi, anh bạn Xan-chô ”, Đôn Ki-hô-tê đáp, “ chuyện chinh chiến thường biến hóa khôn lường chứ không như những chuyện khác ; bởi lẽ, ta cho rằng và đúng là như vậy, chính lão pháp sư ( 7 ) Phơ-re-xtôn trước đây đã đánh cắp thư phòng và sách vở của ta, giờ đây lại biến những tên khổng lồ kia thành cối xay gió để tước đi của ta niềm vinh quang vượt mặt chúng, vì lão thâm thù ( 8 ) ta lắm cơ ; nhưng rồi những pháp thuật xấu xa của lão cũng sẽ không thể nào đối chọi được với thanh kiếm lợi hại của ta ”. “ Cầu Chúa rất là phù hộ cho ! ” Xan-chô Pan-xa đáp và nâng Đôn Ki-hô-tê dậy, đỡ lão ngồi lại trên sống lưng con Rô-xi-nan-tê cũng bị toạc nửa vai .
Vừa buôn chuyện về cuộc phiêu lưu mới xảy ra, hai thầy trò vừa đi về phía cảng La-pi-xê, vì theo Đôn Ki-hô-tê, con đường này có lắm người qua lại không thể nào không gặp nhiều chuyện phiêu lưu khác nhau [ … ]. “ Nhưng kìa ”, Xan-chô nói, “ ngày ngồi thẳng lại mọt chút chứ, vì tôi thấy hình như ngài hơi vẹo sang một bên, chắc là do bị ngã lúc nãy ”. “ Đúng thế ”, Đôn Ki-hô-tê đáp, “ và ta không kêu đau là vì những hiệp sĩ giang hồ ( 9 ) có bị thương thế nào cũng không được rên rỉ, dù xổ cả gan ruột ra ngoài ”. “ Nếu vậy, tôi chẳng biết vấn đáp thế nào ”, Xan-chô đáp, “ nhưng Chúa đồng cảm cho ta là tôi có yên lòng không nếu thấy ngài rên la khi bị cái gì làm cho đau đớn. Còn tôi, hoàn toàn có thể xin thưa với ngài rằng chỉ cần hơi đau một chút ít là tôi rên rỉ ngay, trừ phi cả đến giám mã của hiệp sĩ giang hồ cũng bị cấm không được rên rỉ ”. Tính chất phác của giám mã làm Đôn Ki-hô-tê không nhịn được cười và lão bảo Xan-chô cứ việc rên la khi nào và thế nào cũng được, dù muốn hay không, vì cho tới nay lão chưa đọc thấy có chuyện không cho như vậy khi nào. Xan-chô nhắc chủ đã đến giờ ăn. Đôn Ki-hô-tê đáp là lúc này chưa cần ăn, còn nếu Xan-chô đói thì cứ tự nhiên. Được phép, Xan-chô ngồi lại cho thật tự do trên sống lưng lừa, lôi những thứ ở trong cái túi hai ngăn ra, vừa đi theo chủ vừa thư thả đánh chén, đôi lúc lại tu bầu rượu một cách ngon lành khiến tay chủ quán rượu dễ thương và đáng yêu nhất ở Ma-la-ga cũng phải phát ghen. Vừa đi vừa chè chén như vậy, Xan-chô chẳng còn nhớ gì đến những lời hứa hẹn của chủ ( 10 ) và cảm thấy cái nghề đi tìm kiếm chuyện phiêu lưu này dù có nguy khốn đến đâu cũng chẳng khó khăn vất vả gì mà lại tự do nữa là khác .
Đêm hôm ấy, hai người ở dưới những vòm cây, và Đôn Ki-hô-tê bẻ một cành khô, rút cái mũi sắt ở chiếc cán gãy lắp vào làm thành ngọn giáo. Đôn Ki-hô-tê suốt đêm không ngủ để nghĩ tới nàng Đuyn-xi-nê-a của lão, bắt chước những hiệp sĩ lão từng đọc trong sách thức trắng nhiều đêm ròng ở trong rừng hoặc nơi hoang mạc liên tưởng ( 11 ) nhớ tới tình nương ( 12 ) .
Xan-chô Pan-xa thì không thế, chính bới dạ dày no căng toàn là rượu thịt, bác ngủ một mạch, và nếu như chủ không gọi, thì dù ánh nắng chiếu thẳng vào mặt, và vô số tiếng chim hót líu lo đón mừng một ngày mới có lẽ rằng cũng không đủ để thức tỉnh bác. Vừa ngủ dậy, bác vớ ngay lấy bầu rượu, thấy nó nhẹ hơn tối hôm trước, nên buồn rầu vì xem chừng trên quãng đường này khó đào đâu ra ngay rượu để đổ vào cho đầy. Đôn Ki-hô-tê không muốn ăn sáng vì, như ta thường nói, chàng nghĩ đến tình nhân cũng đủ no rồi .

(Xéc-van-tét(*), Đôn Ki-hô-tê,
Phùng Văn Tửu dịch theo bản tiếng Pháp.
Có tham khảo bản dịch Đôn Ki-hô-tê của Trương Đắc Vị,
NXB Văn học, Hà Nội, 1983)

Chú thích:

( * ) Xéc-van-tét ( 1547 – 1616 ) là nhà văn Tây Ban Nha. Ông vốn là binh sĩ, bị thương năm 1571 trong một cuộc thủy chiến và bị bắt giam ở An-gie từ năm 1574 đến năm 1580. Trở về từ Tây Ban Nha, ông sông một cuộc sống cực nhọc, bí mật mãi cho đến lúc công bố tiểu thuyết Đôn Ki-hô-tê .
Văn bản Đánh nhau với cối xay gió trích trong tiểu thuyết ấy. Tác phẩm kể chuyện Đôn Ki-hô-tê, một lão quý tộc nghèo vì quá mê hồn truyện hiệp sĩ nên muốn trở thành hiệp sĩ giang hồ. Lão lục tìm những đồ binh giáp đã han gỉ của tổ tiên để trang bị cho mình, phong cho con ngựa còm của lão là chiến mã Rô-xi-nan-tê còn bản thân lão là nhà hiệp sĩ Đôn Ki-hô-tê xứ Man-cha. Lão nhớ đến một phụ nữ nông dân thầm yêu xưa kia và ban cho chị ta cái tên là công nương Đuyn-xi-nê-a. Lão Đôn Ki-hô-tê gầy gò, cao lênh khênh trên sống lưng con ngựa còm ra đi làm hiệp sĩ long dong để trừ lũ gian tà, cứu người lương thiện. Cùng đi với lão là Xan-chô Pan-xa béo lùn, được lão chọn làm giám mã, cưỡi trên sống lưng con lừa thấp lè tè. Sau nhiều phen thất bại ê chề, ở đầu cuối ốm nặng, Đôn Ki-hô-tê mới nhận ra cái tại hại của loại truyện hiệp sĩ. Lão viết di chúc và qua đời .
( 1 ) Giám mã : người chăm nom ngựa và theo hầu những hiệp sĩ .
( 2 ) Chiến lợi phẩm : những thứ thu được của đối phương sau khi thắng lợi .
( 3 ) Phụng sự : dốc lòng, tận tụy Giao hàng .
( 4 ) Dặm : đơn vị chức năng đo chiều dài thời xưa ở nhiều nước phương Tây khoảng chừng 432 m .
( 5 ) Hiệp sĩ : một tước hiệu thuộc dòng dõi sang trọng và quý phái thời xưa ở phương Tây. Với nghĩa thông dụng, hiệp sĩ chỉ người có sức mạnh và lòng hào hiệp hay bênh vực kẻ yếu, tương hỗ người gặp nạn trong xã hội cũ .
( 6 ) Bi-a-rê-ô : người khổng lồ trong truyền thuyết thần thoại Hi Lạp, có một trăm cánh tay .
( 7 ) Pháp sư : pháp sư là thầy phù thủy, người có năng lực làm được nhiều chuyện khác thường, theo mê tín dị đoan. Đẻ trừ bệnh điên rồ của Đôn Ki-hô-tê, những người quen và người nhà đã đốt những sách hiệp sĩ của lão và bịa chuyện lão pháp sư Phơ-ren-xtôn đánh cắp cả phòng sách ( thư phòng ) .
( 8 ) Thâm thù : thù thâm thúy .
( 9 ) Hiệp sĩ giang hồ : hiệp sĩ đi long dong khắp nơi để trừ kẻ gian tà, cứu người lương thiện .
( 10 ) Lời hứa hẹn của chủ : Đôn Ki-hô-tê đã hứa sẽ trao cho Xan-chô Pan-xa quản lý một vài hòn hòn đảo mà lạo sẽ chiếm được trong cuộc phiêu lưu mạo hiểm .
( 11 ) Liên tưởng : nghĩ tới những vấn đề khác có tương quan đến điều đang tâm lý .
( 12 ) Tình nương ( từ cổ ) : chỉ người tình là phụ nữ ( nếu người tình là đàn ông thì gọi là tình lang ) .
Dưới đây là phần Hướng dẫn Soạn bài Đánh nhau với cối xay gió sgk Ngữ văn 8 tập 1 vừa đủ và ngắn gọn nhất. Nội dung cụ thể câu vấn đáp từng câu hỏi những bạn xem dưới đây :

ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN

Nội dung chính: Qua văn bản tác giả chế giễu tàn dư của lí tưởng hiệp sĩ phong kiến lỗi thời, qua tính cách của hai nhân vật bộc lộ khi đối mặt với cối xay gió. Sự tương phản giữa Đôn Ki-hô-tê và Xan-chô Pan- xa đã tạo nên một cặp nhân vật bất hủ.Qua đó tác giả còn muốn báo trước sự xuất hiện của thời đại phục hưng với những con người mới, những tính cách mới nghị lực mới và sáng ngời chủ nghĩa nhân văn.

1. Câu 1 trang 79 sgk Ngữ văn 8 tập 1

Xác định ba phần của đoạn truyện này theo trật tự diễn biến trước, trong và sau khi Đôn Ki-hô-tê đánh nhau với cối xay gió. Liệt kê năm vấn đề hầu hết, qua đó tính cách của lão hiệp sĩ và bác giám mã được thể hiện .

Trả lời:

– Bố cục : 3 phần
+ Trước khi đánh nhau với cối xay gió : từ đầu đến “ không cân sức ” .
+ Trong khi đánh nhau với cối xay gió : từ “ Nói rồi ” đến “ người ngã văng ra xa ” .
+ Sau khi đánh nhau với cối xay gió : đoạn còn lại .
– Liệt kê năm vấn đề đa phần của lão hiệp sĩ và bác giám mã :
+ Đôn-ki-hô-tê phát hiện thấy ba, bốn chục chiếc cối xay gió giữa đồng. Đôn-ki-hô-tê cho rằng đó là những tên khổng lồ ghê gớm, cần giết hết bọn chúng .
+ Đôn-ki-hô-tê cầu mong nàng Đuyn-xi-nê-a tương hỗ rồi xông vào đánh cối xay gió .
+ Đôn-ki-hô-tê bị thương nặng vì bị cối xay gió đạp cánh quạt vào người và ngựa. Xan-chô đến tương hỗ, và hai thầy trò tranh luận nhau về cối xay gió .
+ Vừa buôn chuyện chuyện xả ra, hai thầy trò đi về phía cảng La-pu-xê vì theo Đôn-ki-hô – tê con đường này có nhiều chuyện phiêu lưu khác nhau .
+ Đêm hôm ấy, hai người ngủ dưới vòm cây. Đôn-ki-hô – tê không ngủ để nghĩ về nàng Đuyn-xi-nê-a .

2. Câu 2 trang 79 sgk Ngữ văn 8 tập 1

Qua năm vấn đề ấy, nghiên cứu và phân tích những nét hay và dở trong tính cách của nhân vật Đôn Ki-hô-tê .

Trả lời:

Tính cách Đôn-ki-hô-tê :
– Cái hay :
+ Có hoài bão, tham vọng tốt : diệt ác, giải cứu .
+ Gan dạ, dũng mãnh .
– Cái dở :
+ Nghiêm nghị, khắc khổ, cứng ngắc .
+ Điên rồ, hoang tưởng .
→ Điểm mấu chốt là do trí tuệ bị mê muội, hoang tưởng cho nên vì thế lẽ ra từ mong ước, hành vi đến ý niệm của Đôn Ki-hô-tê đều có nhiều điểm đáng biểu dương thì tổng thể lại trở thành những chuyện nực cười, đáng trách .

3. Câu 3 trang 79 sgk Ngữ văn 8 tập 1

Vẫn qua những vấn đề ấy, chứng tỏ nhân vật Xan-chô Pan-xa cũng thể hiện cả những mặt tốt lẫn mặt xấu .

Trả lời:

Tính cách Xan-chô Pan-xa :
– Mặt tốt :
+ Sống vui tươi, tự nhiên, tự do .
+ Đầu óc sáng, thiết thực .
– Mặt xấu :
+ Nhát gan, hay sợ .
+ Thiển cận, vụ lợi .
→ Xan-chô Pan-xa vừa có những điểm tốt, đáng khen lại vừa có những điểm xấu, đáng chê .

4. Câu 4 trang 79 sgk Ngữ văn 8 tập 1

Đối chiếu Đôn Ki-hô-tê và Xan-chô Pan-xa về những mặt : hình dáng bên ngoài, nguồn gốc xuất thân, tâm lý, hành vi, … để thấy rõ nhà văn đã kiến thiết xây dựng một cặp nhân vật tương phản .

Trả lời:

Đối chiếu hai nhân vật :

Phương diện so sánh
Đôn-ki-hô-tê
Xan-chô Pan-xa

Ngoại hình:
– Gầy gò, cao lênh khênh.
– Cưỡi trên con ngựa còm.
– Binh giáp vũ khí đầy mình.
– Béo lùn.
– Cưỡi trên con lừa.
– Rủng rỉnh bầu rượu và thức ăn ngon.

Nguồn gốc xuất thân:
Qúy tộc
Nông dân

Tính cách:
– Có lí tưởng, hoài bão: cứu người lương thiện, trừ ác.
– Hành động theo quy ước, đúng bài bản của giới hiệp sĩ.
– Coi thường nhu cầu tự nhiên (đến bữa không ăn).
– Lảng tránh nguy hiểm, đau đớn.
– Tỉnh táo, cân nhắc kỹ trước khi hành động.
– Tự nhiên, chân thật, không giấu giếm.
– Thích được ăn, được uống thoải mái, no say.

→ Hai nhân vật trên tương phản nhau về nhiều góc nhìn nhưng lại không xích míc mà trái lại, song hành bổ trợ cho nhau .

CÁC BÀI VĂN HAY

1. Phân tích đoạn trích Đánh nhau với cối xay gió của Xéc-van-téc

Bài tham khảo 1:

Xéc-van-téc nhà văn nổi tiếng người Tây Ban Nha. Khi nhắc đến ông ta không hề không nhắc đến tác phẩm nổi tiếng nhất trong văn nghiệp của ông là Đôn-ki-hô-tê. Đây là cuốn tiểu thuyết đồ sộ, một trong những tác phẩm vĩ đại nhất của thời đại phục hưng. Đoạn trích Đánh nhau với cối xay gió được rút ra từ phần II của cuốn tiểu thuyết này bộc lộ tư tưởng PDF EPUB PRC AZW không tính tiền đọc trên điện thoại cảm ứng – máy tính, ứng dụng đọc file epub, prc reader, azw reader của tác giả cũng như thành công nghệ thuật của tác phẩm .
Tuy đoạn trích có nhan đề Đánh nhau với cối xay gió nhưng hầu hết tập trung chuyên sâu làm điển hình nổi bật sự trái chiều của hai nhân vật là Đôn-ki-hô-tê và Xan-chô-pan-xa .
Trước hết về nhân vật Đôn-ki-hô-tê, đây là một nhà hiệp sĩ dũng mãnh, có khát vọng, có lí tưởng cao quý nhưng lỗi thời, sống trong hoang tưởng. Đôn-ki-hô-tê đọc quá nhiều truyện hiệp sĩ nên muốn trở thành hiệp sĩ như trong truyện để đi tương hỗ mọi người. Thân hình lão gầy gò, cao lênh khênh, bên cạnh là con ngựa còm, Đôn-ki-hô-tê tìm được bộ đồ giáp cũ của tổ tiên để lại, đánh cọ thật sạch để trang bị cho bản thân trên hành trình dài long dong làm hiệp sĩ .
Khi Đôn-ki-hô-tê nhìn thấy cối xay gió trên cánh đồng ông ta lập tức nghĩ đó là bọn “ khổng lồ ghê gớm ”. Là một người hiệp sĩ, mang trong mình lí tưởng tương hỗ mọi người, ngay lập tức Đôn-ki-hô-tên nghĩ đến việc tàn phá những kẻ gian ác “ quét sạch cái giống xấu xa này khỏi mặt đất ”. Là người dũng mãnh, nghĩa hiệp Đôn-ki-hô-tê nhạo báng sự nhút nhát của Xan-chô và mặc kệ nguy hại, quyết đấu với những tên khổng lồ .
Cũng chính bới hoang tưởng nên Đôn-ki-hô-tê giao tranh điên cuồng, lao vào những chiếc cối xay gió và sức của một người gầy gò không hề địch lại những cánh quạt khổng lồ, ở đầu cuối cả người và ngựa đều bị hất văng ra xa. Mặc dù bại trận, nhưng Đôn-ki-hô-tê vẫn không tỉnh ngộ, không nhìn ra thực sự, và cho rằng sự thất bại của bản thân là do lão pháp sư đã biến những tên khổng lồ thành cối xay gió để cướp đi niềm vinh quang của mình .
Sau cuộc giao tranh với cối xay gió, Đôn-ki-hô-tê không hề đau đớn, kêu than ông không thiết nhà hàng siêu thị mà chỉ nghĩ đến tình nương của mình. Ở nhân vật Đôn-ki-hô-tê có những bộc lộ tốt đẹp như ý thức nghĩa hiệp chống lại cái ác, lòng quả cảm, trọng danh dự, … nhưng do ảnh hưởng tác động quá nghiêm trọng của truyện kiếm hiệp nên thành hoang tưởng, nực cười, đáng trách .
Xan-chô Pan-xa lại là hình ảnh trọn vẹn trái chiều với Đôn-ki-hô-tê, ông có đầu óc trong thực tiễn đến thực dụng. Xan-chô Pan-xa vốn là một nông dân, nhận làm giám mã cho Đôn-ki-hô-tê với hy vọng sau này khi gia chủ thành công xuất sắc mình cũng sẽ được hưởng thành quả. Xan-chô Pan-xa cưỡi trên mình con ngựa béo lùn giống như tầm vóc của ông, bên cạnh khi nào cũng mang theo bình rượu và cái túi hai ngăn chứa đầy thức ăn ngon .
Xan-chô Pan-xa là một người tỉnh táo, nếu như chủ mộng mị cho rằng đó là những tên khổng lồ thì ông nhận ra ngay đó chỉ đơn thuần là những chiếc cối xay gió. Mặc cho Đôn-ki-hô-tê nhu yếu, mỉa mai buộc giao chiến, Xan-chô Pan-xa nhất quyết không đi. Sự nhút nhát của Xan-chô Pan-xa đến mức gần như là hèn nhát, như chính cách mà bác thừa nhận : “ chỉ cần hơi đau một chút ít là tôi rên rỉ ngay ” .
Sau cuộc đánh nhau với cối xay gió, Đôn-ki-hô-tê ngồi đó không ăn gì chỉ cần nghĩ đến tình nương là no thì Xan-chô Pan-xa lại chỉ chăm sóc đến chuyện ăn và ngủ. Đến đây tính cách hồn nhiên, chất phác đến độ thô kệch của bác giám mã càng thể hiện rõ hơn nữa : “ Xan-chô ngồi lại cho thật tự do trên sống lưng lừa, lôi những thứ ở trong cái túi hai ngăn ra, vừa đi theo chủ vừa thư thả đánh chén, đôi lúc lại tu bầu rượu một cách ngon lành ”, sau đó bác đánh liền một mạch đến sáng. Xan-chô Pan-xa là một người luôn luôn tỉnh táo, nhìn nhận xem xét sự vật hiện tượng kỳ lạ như nó vốn có, nhưng y chỉ luôn chú trọng đến bản thân mà không chăm sóc đến quyền lợi của những người xung quanh .
Để thiết kế xây dựng thành công xuất sắc hai nhận vật tác giả đã vận dụng một cách xuất sắc nghệ thuật và thẩm mỹ tương phản trái chiều để làm điển hình nổi bật sự độc lạ giữa hai nhân vật cả về ngoại hình và tính cách. Giọng điệu phê phán, vui nhộn nhẹ nhàng mà thâm thúy .
Đoạn trích đã thiết kế xây dựng lên cặp nhân vật tương phản bất hủ trong văn học quốc tế : Đôn-ki-hô-tê và Xan-chô bên cạnh những mặt tốt, còn có những mặt hạn chế, hai nhân vật bổ trợ cho nhau. Qua đoạn trích tác giả đã chế giễu tàn dư lí tưởng hiệp sĩ lỗi thời, phê phán thị hiếu tầm thường, thực dụng, bày tỏ khát vọng hướng đến những giá trị nhân văn cao quý .

Xem thêm :  Nhaccuatui

Bài tham khảo 2:

Ngược dòng lịch sử vẻ vang, tất cả chúng ta hãy cùng nhà văn Xéc-van-téc đến với quốc gia Tây Ban Nha cách đây khoảng chừng hơn ba trăm năm ( Thế kỷ XVI-XVII ) để chiếm ngưỡng người anh hùng hào hiệp của xứ Man-tra Đôn Ki-hô-tê và giám mã Xan-chô Pan-xa trong một cuộc phiêu lưu mạo hiểm của họ. Đó là việc Đôn Ki-hô – tê đánh nhau với những chiếc cối xay gió, một trận đánh kỳ quặc. Với năng lực của mình Xéc-van-téc đã thành công xuất sắc trong việc khắc họa tính cách của hai nhân vật qua trận đánh .
Qua đoạn trích, ta thấy rõ tài nghệ của Xéc-van-téc trong việc thiết kế xây dựng cặp nhân vật bất hủ Đôn Ki-hô-tê, Xan-chô Pan-xa tương phản về mọi mặt. Bức chân dung của hai nhân vật hiện lên mỗi lúc một rõ nét, rất đơn cử, sinh động, từ ngoại hình, trí tuệ, mong ước đến đến hành vi và ý niệm đời sống .
Đôn Ki-hô-tê là nhân vật chính, lão tự phong cho mình là hiệp sĩ, chàng hiệp sĩ tuổi trạc năm mươi, gầy gò, cao lênh khênh. Cưỡi trên sống lưng con ngựa còm có cái tên mĩ miều chiến mã Rô-xi-nan-tê, mình mặc áo giáp, đầu đội mũ sắt, vai vác giáo dài, toàn những thứ han rỉ của tổ tiên để lại, rồi đem đánh bóng …
Đôn Ki-hô-tê hiên ngang tiến bước với mục tiêu tốt đẹp là tiễu trừ quân gian ác, trợ giúp người lương thiện. Trí óc của hiệp sĩ đầy hoang tưởng, có lúc mê muội. Nhìn thấy những chiếc cối xay gió, lão nghĩ là bọn gian ác khổng lồ đã lao vào để giao đấu, sau khi bị thất bại, lão cho rằng đấy là pháp thuật của pháp sư Phơ-re-xtôn đã thâm thù lão, và tước lấy phần vinh quang thắng lợi của Đôn Ki-hô-tê .
Với động cơ trong sáng, hồn nhiên – tàn phá lũ gian ác, trừ hại cho dân – Đôn Ki-hô-tê đã gan góc xông vào đánh những tên khổng lồ ( thực ra là những chiếc cối xay gió ), mặc dầu lão biết đây là cuộc giao tranh điên cuồng và không cân sức .
Đơn thương độc mã, hiệp sĩ bỏ mặc lời can ngăn của Xan-chô, phóng ngựa, vừa quát mắng lũ quỉ khổng lồ, và tâm niệm nguyện cầu người tình lý tưởng – Nàng Đuyn-xi – nê-a xinh đẹp giúp mình trong lúc nguy khốn. Trong khoảng thời gian ngắn tiến công quân địch, hình ảnh chàng hiệp sĩ sáng chói lên như một anh hùng, rất đáng kính phục. Nhưng tâm lý tỉnh táo một chút ít, người đọc lại bật cười .
Bởi vì mục tiêu và hành vi của Đôn Ki-hô-tê là đúng đắn, cao quý tốt đẹp, còn đối tượng người dùng hướng tới của chàng lại không phải lũ quỉ khổng lồ gian ác mà chỉ là những chiếc cối xay gió hiền lành vô tội. Đầu óc chàng đầy những hoang tưởng. Cho nên cái động cơ tốt đẹp, cái hành vi dũng mãnh của chàng đã trở thành hão huyền, mang tính phá phách .
Bản thân hiệp sĩ thì thất bại đau đớn, ngọn giáo gãy tan tành, ngựa và người ngã văng ra. Nhìn thấy hình ảnh Đôn Ki – hô-tê nằm không cựa quậy, bác giám mã sợ quá, đã phải lạy chúa trên trời. Đọc đến cụ thể này, tất cả chúng ta vừa thương vừa … không nén được tiếng cười. Song, xin bạn đọc chớ đùa cợt. Trong thời gian nguy hại sau cuộc chiến đấu, thầy trò chàng hiệp sĩ đã tranh cãi một cách rất nghiêm chỉnh .
Nghe Xan-chô có ý phê bình mình là đầu óc quay cuồng như cối xay gió, hiệp sĩ mắng lại : Thôi im đi ! … Chuyện chinh chiến thường biến hóa khôn lường … ta cho rằng, và đúng là như vậy, chính lão pháp sư … biến những tên khổng lồ kia thành cối xay gió để tước đi của ta niềm vinh quang vượt mặt chúng … nhưng rồi … lão sẽ không thể nào đối chọi được thanh kiếm lợi hại của ta .
Ý nghĩ và những lập luận của hiệp sĩ kể ra cũng sáng suốt và ngặt nghèo đấy chứ ? Bị quật ngã đau đớn lịm người như thế mà không một tiếng rên rỉ, xuýt xoa, trái lại vẫn cháy bỏng một niềm tin mãnh liệt, một quyết tâm hành vi vì nghĩa lớn. Một bản lĩnh làm người như vậy đáng khâm phục biết bao ! Chỉ có điều cái bản lĩnh làm người ấy lại không bắt nguồn từ trong thực tiễn đời sống mà nó từ trong cuốn sách kiếm hiệp cổ xưa mà lão đã ngốn ngấu đọc rồi làm theo. Do vậy sau trận chiến thất bại ê chề, Đôn Ki-hô-tê vẫn chưa tỉnh táo để rút ra bài học kinh nghiệm. Trái lại, lão vẫn liên tục cuộc phiêu lưu, liên tục những tâm lý lãng mạn, hoang tưởng .

2. Cảm nhận về đoạn trích Đánh nhau với cối xay gió của Xéc-van-tét

Đánh nhau với cối xay gió là một chiến công đặc biệt quan trọng của hiệp sĩ Đôn Ki-hô-tê tài ba xứ Mantra. Hiệp sĩ này là nhân vật chính do nhà văn Tây Ban Nha Xec-van-tec phát minh sáng tạo ra trong cuôn tiểu thuyết cùng tên. Đôn Ki – hô-tê vốn là một nhà quý tộc nghèo, tuổi đời ngót nghét năm mươi, suốt ngày chỉ lấy sách vở làm bè bạn và làm nụ cười tiêu khiển. Nhưng sách vở mà nhà quý tộc đọc lại là truyện kiếm hiệp phiêu lưu, là những truyện hiệp sĩ mà phần đông là bịa đặt chứ không có thật .
Nhà quý tộc bị mê hoặc bởi quốc tế những hiệp sĩ và những chiến công của họ đã quyết tâm bỏ nhà ra đi làm hiệp sĩ, sống cuộc sống long dong nay đây mai đó. Mục đích ra đi của Đôn Ki-hô-tê là diệt trừ cái ác và lập lại công minh, cứu nghèo cứu khổ. Đắm mình trong quốc tế hiệp sĩ, Đôn Ki-hô-tê cũng chìm đắm trong quốc tế hoang tưởng. Vì thế trên mọi nẻo đường ông đi ở đâu ông cũng thấy những tên khổng lồ những con yêu tinh … đang hoành hành gây tội ác .
Những tên khổng lồ, những con quái vật đều gắn liền với trí tưởng tượng của Đôn Ki – hô-tê. Trên con đường đi tìm lẽ công minh ở đời, Đôn Ki-hô-tê còn có một người giám mã rất đỗi trung thành với chủ và rất đúng hình mẫu sách vở mà ông đã đọc, đó là người nông dân Xantrô Panxa tốt bụng, hay ăn vô lo và cũng rất yêu đời. Họ cùng đi với nhau trên mọi nẻo đường quốc gia, cùng chung hoạn nạn, cùng sẻ chia mọi nỗi buồn .
Ở đây những tên khổng lồ Open trên con đường thực thi công lý của nhà hiệp sĩ là những cối xay gió, tới “ ba bốn chục chiến cối xay gió giữa đồng ”, chúng có vẻ như hiện ra bất thần, giật mình và nhanh gọn tạo ra một hoang tưởng trong đầu óc của nhà hiệp sĩ cao lênh khênh mà lại gầy còm một cách thảm hại đang ngất nghểu trên sống lưng con chiến mã Rôxinantê cũng gầy còm tới cả chỉ còn da bọc xương .
Luôn luôn mơ ước lập được những chiến công như những hiệp sĩ thời xưa vì vậy Đôn Ki-hô-tê thấy rằng đây là một dịp tốt : “ Vận may dun dủi khiến cho sự nghiệp của tất cả chúng ta đẹp quá sự mong ước. Này, anh bạn Xantrô Panxa, anh có trông thay mấy chục tên khổng lồ kia không ? Để ta xông ra kết liễu đời chúng ; với những chiến lợi phẩm thu được tất cả chúng ta sẽ trở nên giàu sang phong phú … ” .
Một cánh đồng bát ngát, những chiếc cối xay gió sừng sững quả là một toàn cảnh nên thơ cho trí tưởng tượng hoang tưởng, điên rồ của nhà hiệp sĩ. Tuy nhiên người giám mã của chàng thì lại không hoang tưởng chút nào. Vì thế khi nghe gia chủ nói tới những tên khổng lồ anh ta hỏi ngay : “ Những tên khổng lồ nào cơ ? ” – một câu hỏi cơ hồ như anh ta ở trên trời rơi xuống chứ không phải là giám mã luôn luôn đi kèm sát bên hiệp sĩ mà mình phải phò tá .
Đôn Ki-hô-tê chỉ ngay cho anh ta thấy : “ Những tên mà anh nhìn thấy ở trước mắt kia kìa. Cánh tay chúng rất dài, có cái tới gần hai dặm ”. Đầu óc thực tiễn của Xantrô nhận ra ngay sự nhầm lẫn của ông chủ. Anh ta thấy sự thiết yếu phải lý giải cho ông chủ : “ Xin ngài coi chừng. Cái mà ngài tưởng là người khổng lồ chỉ là những chiếc cối xay gió, còn cái vật trông giống cánh tay là những cánh quạt ; khi có gió sẽ quay tròn làm chuyển cối đá bên trong ” .
Ở đây có một điểm tương đương : Đôn Ki-hô-tê nhìn những chiếc cánh quạt như là những cánh tay, còn Xantrô cũng cho là “ giống cánh tay ”. Nhưng sự tương đương này sẽ bị khúc xạ bởi hai đầu óc khác nhau : một thì hoang tưởng, một thì tỉnh táo, để rồi làm bật ra một tiếng cười hóm hỉnh nhẹ nhàng .

Nhà hiệp sĩ thấy rằng cần phải chứng minh cho người giám mã không hiểu biết gì về những chuyện phiêu lưu bằng một sự khẳng định chắc chắn: “Quả là anh chẳng hiểu gì những chuyện phiêu lưu mạo hiểm. Đó chính là những tên khổng lồ. Nếu anh sợ thì hãy mau mau lánh ra xa mà cầu kinh trong lúc ta đương đầu với chúng trong một cuộc giao tranh gay go và chênh lệch”.

Sự “ chênh lệch ” thì đã quá rõ, còn “ phiêu lưu ” thì cũng dễ nhận ra, “ gay go ” thì khỏi phải nói. Trước hết Đôn Ki-hô-tê dữ thế chủ động gật đầu trận đấu không cân sức bằng cách “ thúc con Rôxinantê xông lên ”, “ chẳng thèm chú ý ” đến mọi lời khuyên can. Giữa cái toàn cảnh hùng vĩ và nên thơ ấy và trước những đối thủ cạnh tranh câm lặng, nhà hiệp sĩ tài ba đưa ra lời tuyên chiến của mình bằng cách “ thét lớn ” : “ ” Lũ súc sinh kia không được chạy trốn !
Có ta là hiệp sĩ một thương một mã đến đọ sức với bọn ngươi đây ”. Bọn khổng lồ cũng không vừa, chúng cũng ra tay đối phó : “ một cơn gió nhẹ làm quay những cánh quạt ”. Và thế là nhà hiệp sĩ lên tiếng chứng minh và khẳng định sức mạnh tài ba của mình : “ Dù cho bọn ngươi có vung nhiều cánh tay hơn cả khổng lồ Bri-a-rê-ô, những ngươi cũng sẽ phải đền tội .

3. Phân tích nhân vật Đôn-ki-hô-tê trong Đánh nhau với cối xay gió

Bài tham khảo 1:

Đánh nhau với cối xay gió là văn bản được trích từ bộ tiểu thuyết Đôn-ki-hô-tê đồ sộ của nhà văn vĩ đại người Tây Ban Nha Xéc-van-téc. Tác phẩm tập trung chuyên sâu chế giễu tàn dư lí tưởng hiệp sĩ phiêu lưu lỗi thời, phê phán thị hiếu tầm thường, lối sống thực dụng đang phổ cập trong xã hội. Trong đoạn trích này hẳn ta sẽ không hề quên được nhân vật Đôn-ki-hô-tê bên cạnh những mặt gàn dở còn mang trong nhiều phẩm chất tốt đẹp, đáng trân trọng khác .
Trước hết Đôn-ki-hô-tê là một kẻ gàn dở, đam mê tiểu thuyết đến điên cuồng, sự cuồng si đó còn biến thành hành vi muốn trở thành hiệp sĩ để đi tương hỗ những người lương thiện. Thân hình lão gầy gò, cao lênh khênh, cưỡi một con ngựa còm, mình mặc áo giáp, đầu đội mũ sắt, vai vác giáo dài, toàn là những thứ han gỉ của tổ tiên để lại .
Mang trong mình lí tưởng làm hiệp sĩ để tương hỗ mọi người, nhưng thời đại của hiệp sĩ đã qua, khát vọng của Đôn-ki-hô-tê trở thành lỗi thời, nên mọi tâm lý, hành vi của ông đều trở thành trò cười cho mọi người. Cuộc đánh nhau với cối xay gió đã thể hiện vừa đủ sự gàn dở, đầu óc hoang tưởng của Đôn-ki-hô-tê .
Là một người luôn sống trong ảo tưởng nên khi nhìn thấy những chiếc cối xay gió, Đôn-ki-hô-tê lại tưởng đó là bọn khổng lồ gian ác, lão lao vào cuộc giao tranh điên cuồng và không cân sức, mặc kệ lời can ngăn của bác giám mã Xan-chô để “ quét sạch cái giống xấu xa này khỏi mặt đất ” .
Cuối cùng, khi đâm mũi giáo vào cánh quạt, giáo gãy tan tành, cả người và ngựa ngã văng ra xa. Đau đớn, thất bại thảm hại nhưng Đôn-ki-hô-tê vẫn không nhận ra thực sự, vẫn khẳng định chắc chắn sự thất bại của mình là do lão pháp sư Phơ-ren-xton đã biến những cối xay gió thành những tên khổng lổ để cướp đi công lao của mình .
Sau trận đánh mệt rã rời, có lẽ rằng Đôn-ki-hô-tê một người già cả, ốm yếu đã mệt và đói nhưng để cho giống những hiệp sĩ cho tiểu thuyết thì Đôn-ki-hô-tê chỉ cần nghĩ đến tình nương của mình là cũng đủ no rồi. Những tâm lý, hành vi của Đôn-ki-hô-tê cho thấy ông ta là một kẻ luôn sống trong hoang tưởng, gàn dở, thật đáng lên án .
Nhưng đằng sau những hành vi, lời nói điên khùng đó lại là Đôn-ki-hô-tê mang trong mình những phẩm chất tốt đẹp : lí tưởng cao đẹp, niềm tin quả cảm, dũng mãnh trước những nguy khốn của đời sống .
Trước hết Đôn-ki-hô-tê mang trong mình lí tưởng cao đẹp. Ông là người ghét bỏ những bất công, ngang trái, nhất quyết diệt trừ cái ác, cái xấu để đem lại đời sống công minh, bác ái cho mọi người. Bởi vậy, mặc dầu tuổi đã cao, lại nghèo nàn nhưng ông vẫn quyết tâm trở thành hiệp sĩ, mang sức mình để giúp sức mọi người. Trong cuộc giao tranh với cối xay gió khi thấy sự can ngăn của giám mã Xan-chô ông đã chế giễu tính nhút nhát của bác : “ nếu anh sợ thì hãy lánh xa ra mà cầu kinh trong lúc ta đương đầu với chúng trong một cuộc giao tranh điên cuồng và không cân sức ” .
Không chỉ mang lí tưởng cao đẹp, Đôn-ki-hô-tê còn có ý thức quả cảm, chuẩn bị sẵn sàng đương đầu với thử thách. Trong cuộc đánh nhau với cối xay gió, ta không chỉ thấy sự gàn dở của ông, mà còn thấy được cả sự quả cảm. Là người nghĩa hiệp, Đôn-ki-hô-tê muốn “ quét sạch cái giống xấu xa này khỏi mặt đất ”, ông một mình một ngựa mặc kệ nguy khốn, xông lên đánh nhau với những tên khổng lồ ấy .
Dù đối sánh tương quan hai bên chênh lệch rõ ràng, tự bản thân Đôn-ki-hô-tê cũng nhận ra điều đó, nhưng trước kẻ ác ông không ngần ngại mà ra tay trượng nghĩa : “ Chớ có chạy trốn, lũ hèn kém nhát gan kia, bởi duy nhất chỉ có một hiệp sĩ tiến công bọn mi đây ”. Đó chính là niềm tin nghĩa hiệp, trượng nghĩa trong con người Đôn-ki-hô-tê ẩn đằng sau vẻ điên cuồng mà mọi người vẫn nhạo báng .
Để tô đậm ngoại hình cũng những tính cách Đôn-ki-hô-tê, tác giả đã vận dụng tài tình thẩm mỹ và nghệ thuật trái chiều, tương phản. Đứng bên Đôn-ki-hô-tê cao gầy, là bác giám mã Xan-chô béo lùn ; ý thức nghĩa hiệp dũng mãnh của Đôn-ki-hô-tê càng làm điển hình nổi bật hơn sự nhút nhát của bác giám mã ; tính thiết thực của bác nông dân lại giúp ta thấy rõ những hoang tưởng của người hiệp sĩ già. Ngoài ra bút pháp miêu tả, kể chuyện sinh động, mê hoặc tích hợp với giọng kể vui nhộn, hóm hỉnh là những yếu tố góp thêm phần vào sự thành công xuất sắc của tác phẩm .
Qua nhân vật Đôn-ki-hô-tê nói riêng và đoạn trích Đánh nhau với cối xay gió nói chung đã cho thấy những nét tính cách tốt đẹp và cả gàn dở trong nhân vật này. Bản thân mỗi tất cả chúng ta cũng có một phần của Đôn-ki-hô-tê, luôn mang trong mình những lí tưởng, khát vọng cao đẹp, nhưng quy trình thực thi lại không ít những sai lầm đáng tiếc, vấp váp, ngốc nghếch. Bởi vậy, bản thân mỗi người cần có sự cân đối giữa lí tưởng và trong thực tiễn để không trở thành Đôn-ki-hô-tê thứ hai .

Bài tham khảo 2:

Xéc-van-tét ( 1547 – 1616 ) là một nhà văn lớn, yêu công lí, bác ái, đã bộc lộ những giá trị nhân văn cao quý ở thời đại Phục hưng, là nhà văn nổi tiếng có tiểu thuyết Đôn Ki-hô-tê làm mê hồn bao thế hệ người đọc trên quốc tế, Đôn Ki-hô-tê cũng là nhân vật chính trong tác phẩm vừa nói đã từ trong lòng sách bước ra cuộc sống, đi vào lòng người nhiều thế hệ, trên ba trăm năm nay. Thật vậy, từ bấy đến nay, đã có bao thế hệ yêu thích tác phẩm ấy, đặc biệt quan trọng là nhân vật ấy, một nhân vật vừa đáng cười chê, lại vừa đáng yêu quý, khâm phục .
Đáng cười chê, chính do Đôn Ki-hô-tê đúng là một con người thiếu thông thường. Bình thường làm thế nào được, khi nhà quý tộc trứ danh xứ Man-tra này mê đọc sách kiếm hiệp đến mức cuồng dại. Ông đọc mải miết từ tối đến sáng, từ sáng đến tối, đọc đến mức do ngủ ít đọc nhiều nên đầu óc ông teo đi, mất cả trí khôn .
Đã vậy, nhà quý tộc còn bán cả một phần ruộng đang cày cấy để mua sách kiếm hiệp về chất đống trong nhà. Bao nhiêu điều trong sách đều ăn sâu vào đầu óc ông. Có thể nói Đôn Ki-hô-tê mê sách kiếm hiệp đến mức cuồng tín, không còn biết phải trái, thực hư. Từ tâm lý đến hành vi, ông đều bị nội dung sách kiếm hiệp chi phối .
Bởi vậy, ông mới tự thấy mình là một nhà quý tộc tuổi đã ngũ tuần, ốm yếu, gầy gò là một trang hiệp sĩ dũng mãnh hoàn toàn có thể thắng lợi tổng thể mọi hiệp sĩ ở trên đời và con ngựa khốn khổ của chàng là con tuấn mã Rô Xi-man-tê. Nhà quý tộc trứ danh này cũng nhìn cái cối xay gió ra tên khổng lồ có cánh tay dài. Trong quãng đời làm hiệp sĩ của mình, nhà quý tộc đã lắm phen bị trớ trêu vì những ảo tưởng do tự mình tạo ra như vậy .
Tuy vậy, trong những điểm yếu kém vừa nói vẫn thể hiện ra những phẩm chất đáng yêu, đáng quý của nhà quý tộc, của trang hiệp sĩ này. Trong đời sống không gì quý hơn lí tưởng, bởi lẽ không lí tưởng đời sống của con người sẽ nhàm chán, vô vị. Cũng chính từ đời sống nhàm chán vô vị của gã quý tộc thôn quê mà Đôn Ki-hô-tê đọc sách, tìm ra cho mình một lí tưởng .
Cũng vì mê hồn lí tưởng mà nhà quý tộc này đã vùi đầu vào sách đến mất ngủ quên ăn. ông đã mong ước trở thành một chàng hiệp sĩ giang hồ, một thương, một ngựa chu du thiên hạ, thực thi chính nghĩa, bênh vực kẻ hèn kém, hủy hoại bất công, đạp bằng mọi nguy khốn trên đời, để lại tiếng thơm truyền lưu hậu thế. Dẫu sao, lí tưởng đó vẫn là điều tốt đẹp nhất từ xưa đến nay. Lí tưởng ấy vượt xa mọi thứ lí tưởng vị kỉ tầm thường .
Đâu phải chỉ là mong ước, Đôn Ki-hô-tê còn hành vi. Chàng coi việc cứu khốn phò nguy ấy là lẽ sống của cuộc sống chàng. Chàng quyết tâm rời bỏ đời sống bình yên, chỉ đọc sách và tận hưởng ích kỉ. Chàng đã đánh bóng lại những vũ khí đã han rỉ, thay thế sửa chữa lại cái mũ .
Đi thăm con ngựa cà khổ, chàng đặt tên mới cho nó là Rô Xi-man-tê. Chàng cũng không quên đặt biệt hiệu cho mình. Để rồi chàng đã mặc áo giáp, cắp giáo lên ngựa lao vào vào con đường hành hiệp mà chàng đã biết trước là đầy thử thách, nguy khốn, hoàn toàn có thể phải hi sinh cả tính mạng con người mình. Hành động ấy của Đôn Ki-hô-tê dẫu là do ảo tưởng, nhưng cũng xinh xắn biết mấy .
Nghĩ là làm, Đôn Ki-hô-tê đã xông vào quyết tâm đánh chết những tên khổng lồ hung tợn, xấu xa, đẻ giải phóng cho mọi người khỏi mối rình rập đe dọa kinh khủng, chàng đã đánh nhau với cối xay gió. Đoạn trích Đánh nhau với cối xay gió kể về một trong những trận giao chiên của Đôn Ki-hô-tê. Nội dung xoay quanh mấy vấn đề chính : Sự Open của cối xay gió .
Đôn Ki-hô-tê đánh nhau với cối xay gió. Đôn Ki-hô-tê bị thương. Việc ăn ngủ của hai thầy trò trên đường đi. Qua đó, tính cách của hai nhân vật được thể hiện rõ nét. Sự tương phản trọn vẹn giữa chủ và tớ đã tạo nên một cặp nhân vật bất hủ trong văn học quốc tế. Tính cách của Đôn Ki – hô-tê thật nực cười, tuy nhiên lão cũng có không ít ưu điểm. Bác nông dân Xan-chô Pan-xa có những mặt tốt, tuy nhiên cũng có nhiều điểm đáng chê trách .
Hiệp sĩ Đôn Ki-hô-tê cao lênh khênh, gầy nhẳng, trông như một bộ xương biết đi. Lão mặc áo giáp, đầu đội mũ sắt, vai vác giáo dài, cưỡi trên sống lưng con ngựa già com nhom, nhiệt huyết lên đường lập chiến công. Đang đi, chợt hai thầy trò phát hiện ba bốn chục chiếc cối xay gió giữa đồng và Đôn Ki-hô-tê vừa nhìn thấy liền nói với giám mã với giọng tràn trề khí thế : Vận may run rủi khiến cho sự nghiệp của tất cả chúng ta tốt đẹp quá sự mong ước, vì kia kìa, anh bạn Xan-chô Pan-xa ơi, có đến ba chục hoặc trên ba chục tên khổng lồ ghê gớm, ta quyết giao chiến giết hết bọn chúng. ”
– Lũ súc sinh kia không được chạy trốn ! Có ta là hiệp sĩ, một thương một mã đến đọ sức với bọn ngươi đây .
– Dù cho bọn ngươi có vung nhiều cánh tay hơn cả tên khổng lồ đi nữa, những ngươi cũng sẽ phải đền tội .
Lời nói ấy chứng tỏ quyết tâm của chàng hiệp sĩ mặc dầu giám mã có can ngăn, bảo đó chỉ là cối xay gió. Đôn Ki-hô-tê háo hức tưởng tượng ra hiệu quả của cuộc giao chiến này là vừa thỏa chí bình sinh, vừa thu được chiến lợi phẩm, vừa hành vi hợp với ý Chúa : Những chiến phẩm thu được, tất cả chúng ta sẽ khởi đầu giàu sang. Bởi đây là một cuộc chiến đấu chính đáng và quét sạch cái giống xấu xa này ra khỏi mặt đất là phụng sự ý Chúa đấy .
Có thể tất cả chúng ta phì cười trước hành vi của nhà quý tộc xứ Man-tra này, nhưng tất cả chúng ta không khỏi khâm phục trước quyết tâm trừ gian khử ác của chàng, dù là biết những tên khổng lồ này xảo quyệt và can đảm và mạnh mẽ hơn mình bội lần. Mặc cho Xan-chô hết lời lý giải, Đôn Ki-hô-tê vẫn khăng khăng không đồng ý thực sự .
Thực ra, nếu hiểu theo nghĩa đen của câu truyện, thì chàng hiệp sĩ này là một người nhầm lẫn, nhưng nếu ta hiểu theo một nghĩa “ tượng trưng ” và “ triết lí ” hơn, thì thực sự những cối xay gió là “ nhũng nhu yếu vật chất ” luôn theo sát con người để hành hạ bao tử và tâm lý con người. Do đó, việc đánh nhau với cối xay gió vừa là màn hài kịch, vừa là một câu truyện đầy triết lí của đời sống mưu sinh trần gian ! Đôn Ki-hô-tê muốn ra tay tiêu trừ “ khổng lồ xấu xa ” ấy .
Mục đích của lão rất tốt, ta hãy nghe chàng cao giọng phê phán bác giám mã Xan-chô : “ Xem ra anh chẳng thành thạo gì về những chuyện phiêu lưu … Đấy là những tên khồng lồ, và nếu anh sợ thì hãy tránh xa ra mà cầu kinh trong lúc ta sẽ đương đầu với chúng trong cuộc giao tranh điên cuồng và không cân sức .
Rõ ràng trước mắt chàng hiệp sĩ là đám gió nhưng trong bụng vốn đinh ninh phía trước là những tên khổng lồ nên Đôn Ki-hô-tê chằng những không nghe can ngăn của giám mã Xan-chô, mà khi đã tới gần cũng chẳng nhận ra đấy là những chiếc cối xay ; đã thế, chàng ta còn thét lớn : “ Chớ có chạy trốn, lũ hèn nhát nhát gan kia, bởi duy nhất chì có một hiệp sĩ tiến công bọn mi đây ” .
Cuộc giao chiến giữa người với vật được tác giả miêu tả bằng giọng văn hài hước, hóm hỉnh : Vừa lúc đó nổi lên một làn gió nhẹ và những cánh quạt lớn của những chiếc cối xay gió khởi đầu hoạt động ; thấy thế, Đôn Ki-hô-tê liền “ Dù cho bọn ngươi có vung nhiều cánh tay hơn cả gã khổng lồ Bri-a-rê-ô những ngươi cũng sắp phải đền tội ” .
Nói xong, lão nhiệt tình thành tâm niệm cầu mong nàng Đuyn-xi-nê-a của mình tương hỗ cho trong lúc nguy khốn này ; rồi lấy khiên bịt kín thân, tay lăm lăm ngọn giáo, lão thúc con Rõ-xi-nan-tê phi thẳng tới chiếc cối xay gió gần nhất ở trước mặt, và đâm mũi giáo vào cánh quạt ; gió làm cánh quạt quay tít khiến ngọn giáo gãy tan tành, kéo theo cả người và ngựa ngã văng ra xa .
Dẫu sao, đó cũng là hành vi của một con người dám hi sinh vì lí tưởng, chuẩn bị sẵn sàng đồng ý một cuộc đấu tranh không cân sức, chỉ vì muốn triển khai lí tưởng cao đẹp của mình .
Nếu fan hâm mộ nhỏ tuổi hồn nhiên bật cười trước tâm lý ngớ ngẩn và hành vi dại khờ khi Đôn Ki-hô-tê khi cả người lẫn ngựa đã bị cánh quạt của chiếc cối xay gió văng trúng, ngã lăn ra đất thì người tâm lý sâu xa sẽ thấy vừa chu xót vừa thương hại cho chàng hiệp sĩ hùng vĩ nhưng chiến đấu vì một ảo ảnh quá xa vời .
Xan-chô Pan-xa vội thúc lừa chạy đến cứu, tới nơi thì thấy chủ nằm không cựa quậy. ” Giúp tôi với, lạy Chúa ! ”, Xan-chô nói, tôi đã chẳng bảo ngài rằng phải coi chừng cần thận đấy ư, rằng đó chỉ là những chiếc cối xay gió, ai chẳng biết thế, trừ kẻ nào đầu óc cũng quay cuồng như cối xay ! ” .
Giám mã Xan-chô nói rất đúng tâm trạng của Đôn Ki-hô-tê lúc này. Nhưng trong tình thế vừa cười vừa khóc ấy, lão vẫn ngoan cố cho rằng việc làm của mình là đúng và vẫn tự lừa dối bằng những lời hoa mỹ hoang đường, bịa đặt : Thôi im đi, anh bạn Xan-chô, … chuyện chinh chiến thường biến hóa khôn lường chứ không như những chuyện khác ; bởi lẽ, ta cho rằng, và đúng là như vậy, chính lão pháp sư Phơ-re-xtôn trước đây đã đánh cắp thư phòng và sách vở của ta, giờ đây lại biến những tên khổng lồ kia thành cối xay gió để tước đi của ta niềm vinh quang vượt mặt chúng, vì lão thâm thù ta lắm cơ ; nhưng rồi những pháp thuật xấu xa của lão cũng sẽ không thể nào đối chọi với thanh kiếm lợi hại cùa ta. Đến nước này thì giám mã Xan-chô chỉ còn biết phủ nhận và cầu Chúa rất là phù hộ cho và nâng Đôn Ki-hô-tê dậy, đỡ lão ngồi lại lên sống lưng con Rô-xi-nan-tê cũng bị toạc nửa vai !
Tuy bị trọng thương nhưng Đôn Ki-hô-tê không hề rên rỉ. Tinh thần chịu đựng kiên cường ấy cũng đáng khen nhưng rất tiếc đấy lại là do lão cố bắt chước đúng như những hiệp sĩ giang hồ … trong sách : Ta không kêu đau là vì hiệp giang hồ có bị thương thế nào cũng không được rên rì, dù xổ cả ruột gan ra ngoài .
Tương phản với Đôn Ki-hô-tê là giám mã Xan-chô Pan-xa béo lùn, thực dụng và láu cá. Bác ta nhận làm giám mã cho Đôn Ki-hô-tê với hy vọng sau khi công thành danh toại, ông chủ sẽ cho bác làm thống đốc, quản lý một vài hòn hòn đảo giữa biển khơi. Suốt cuộc phiêu lưu, giám mã lừ đừ cưỡi lừa đi theo chủ và khi nào cũng mang theo bầu rượu cùng cái túi hai ngăn đựng đầy thức ăn ngon .
Đầu óc Xan-chô trọn vẹn tỉnh táo. Khi chủ khẳng định chắc chắn mấy chục chiếc cối xay gió trước mặt là những tên khổng lồ, bác quá bất ngờ hỏi : Những tên khổng lồ nào cơ ? Rồi lý giải thật cặn kẽ : Thưa ngài, Open ở kia chẳng phải là những tên khổng lồ đâu mà chỉ là những cối xay gió, và cái vật trông giống cánh tay là những cánh quạt, khi có gió thổi, chúng sẽ quay tròn làm hoạt động cối đá bên trong. Chủ vẫn khăng khăng muốn đánh nhau, bác ra sức can ngăn. Khi chủ lâm nạn, bác ta vội thúc lừa tới cứu và xót xa vì chủ bị ngã quá đau .
Cách xử sự đó chứng tỏ bác ta tử tế và biết thương người. Bên cạnh đó, bác ta là người sống rất trong thực tiễn. Đoạn miêu tả cung cách ẩm thực ăn uống bộc lộ khá rõ tính cách ấy : Xan-chô nhắc chủ đã đến giờ ăn. Đôn Ki-hô-tê đáp là lúc này chưa cần ăn, nếu Xan-chô đói thì cứ tự nhiên. Được phép, Xan-chô ngồi lại cho thật tự do trên sống lưng lừa, lôi những thứ ở trong cái túi hai ngăn ra, vừa đi theo chủ vừa thư thả đánh chén, nhiều lúc lại tu bầu rượu một cách ngon lành khiến tay chù quán nhậu dễ thương và đáng yêu nhất ở Ma-la-ga cũng phải phát ghen .
Vừa đi vừa chè chén như vậy, Xan-chô chẳng còn nhớ gì đến những lời hứa hẹn của chủ và cảm thấy cái nghề đi tìm kiếm chuyện phiêu lưu này dù có nguy khốn đến đâu cũng chẳng khó khăn vất vả gì mà lại tự do nữa là khác … Trong khi giám mã Pan-xa ngủ say như chết, Đôn Ki-hô-tê thức trắng suốt đêm, sáng ra lại không cần ăn sáng nữa, toàn bộ chỉ vì “ đã là hiệp sĩ thì phải như thế ” .
Phải có một nghị lực khác thường, một quyết tâm sắt đá mới hoàn toàn có thể làm được như vậy ! Việc ngủ của hai thầy trò cũng được tác giả miêu tả rất đúng với tính cách từng người. Suốt đêm, Đôn Ki-hô-tê không cần ngủ mà thức trắng để tâm lý viển vông : … Đêm hôm ấy, hai người ở dưới những vòm cây và Đôn Ki-hô-tê bẻ một cành khô, rút cái mũi sắt ở chiếc cán gãy lắp vào làm thành ngọn giáo. Đôn Ki-hô-tê suốt đêm không ngủ để nghĩ đến nàng Đuyn-xi-nê-a của lão, bắt chước những hiệp sĩ lão từng đọc trong sách thức trắng nhiều đêm ròng ở trong rừng hoặc nơi hoang mạc liên tưởng nhớ tới tình nương …
Ở chương khác, khi thấy một thiếu phụ ngồi trong xe, Đôn Ki-hô-tê tin rằng đó là một nàng công chúa, một người lương thiện bị bọn cướp nhốt ức hiếp bức hại. Thế là chàng hiệp sĩ xông vào sống mái với hai thầy tu, chẳng cần đếm xỉa đến hậu quả tai hại sẽ đến với bản thân mình .
Yêu chính nghĩa, khao khát công lí, sẵn sàng chuẩn bị trừ gian diệt ác, đó chính là đặc thù của tính cách nhân vật Đôn Ki-hô-tê. Chính vì mê hồn lí tưởng, chàng hiệp sĩ đã kiên trì. Không một phút nào chàng nao lòng, chán nản, mặc dầu bao lần phải ngã quỵ vì thương tích. Dù bị thương, chàng không hề than vãn nửa lời, chỉ cắn răng cam chịu đau đớn vì : “ Đã là người hiệp sĩ thì có bị thương cũng không rên rỉ dù là xổ cả ruột ra ngoài .
Trái lại, Xan-chô Pan-xa thì không hề, chính bới dạ dày no căng toàn là rượu thịt, bác ngủ một mạch và nếu như chủ không gọi, thì dù ánh nắng chiếu thẳng vào mặt và vô số tiếng chim líu lo đón mừng một ngày mới có lẽ rằng cũng không đủ để thức tỉnh bác. Vừa ngủ dậy, bác vớ ngay lấy bầu rượu, thấy nó nhẹ hơn tối hôm trước nên buồn rầu vì xem chừng trên quãng đường này khó đào đâu ra rượu ngay để đổ vào cho đầy .
Nhân vật Đôn Ki-hô-tê tuy có nhiều điều đáng trách, nhưng cũng có lắm chỗ đáng yêu. Trong tính cách của nhân vật Đôn Ki-hô-tê tuy có 1 số ít điều tốt đẹp như thù ghét áp bức bất công, sẵn sàng chuẩn bị lao vào, mong ước lập lại trật tự xã hội, đem lại công lí cho người nghèo … .
Nhưng điều tốt đẹp đó còn xuất phát từ động cơ là vì tình nương Đuyn-xi-nê-a ! Gạt bỏ đi những tưởng tượng vớ vẩn, xa rời thực tiễn, điểm yếu kém thời đại, giai cấp đã sản sinh ra, thì Đôn Ki-hô-tê đã phản ánh tham vọng của con người thời đại Phục hưng ở Tây Ban Nha thời ấy. Chàng hiệp sĩ xứ Man-tra này đeo đuổi một lí tưởng công minh và bác ái cao quý, xinh xắn, nhưng đã nhầm lẫn quân địch và dùng phương pháp chiến đấu đã lỗi thời nên chuốc lấy thất bại .
Đây cũng là tính cách chung của một hạng người trong xã hội đương thời mà tác giả muốn phê phán. Rõ ràng đấu tranh với sai lấm của bản thân cũng là một đại chiến gay go, khó khăn .
Hình tượng Đôn Ki-hô-tê đã sống trên ba trăm năm nay, được biết bao thế hệ thương mến. Đối chiếu giữa Đôn Ki-hô-tê và Xan-chô Pan-xa về mọi mặt, ta sẽ thấy mục tiêu của nhà văn là cố ý kiến thiết xây dựng một cặp nhân vật tương phản trọn vẹn. Đôn Ki-hô-tê gầy gò, cao lênh khênh lại cưỡi trên sống lưng con ngực còm nên trông như càng cao thêm. Xan-chô Pan-xa đã béo lùn lại ngồi trên sống lưng lừa nên càng lùn tịt .
Đôn Ki-hô-tê có khát vọng cao quý, Xan-chô Pan-xa chỉ có mong ước tầm thường. Đôn Ki-hô-tê khao khát giúp ích cho đời, Xan-chô Pan-xa chỉ nghĩ đến quyền hạn cá thể. Đôn Ki-hô-tê sống với ảo ảnh và lí tưởng, Xan-chô Pan-xa sống với rượu thịt và trong thực tiễn. Đôn Ki-hô-tê gan góc, Xan-chô Pan-xa hèn nhát … Đặt cạnh nhau, người này sẽ làm cho tính cách của người kia điển hình nổi bật .
Khi nào trên quả đất này còn “ những tên khổng lồ hung tợn ”, còn những người bị ức hiếp, bức hại, giam giữ, thì Đôn Ki-hô-tê còn được thương mến. Bài thơ “ Ai bảo chàng Đôn Ki-hô-tê chết rồi của nhà thơ nữ Liên XôI. U.Lia.Dru – nhi-na đã chứng minh và khẳng định :

Xem thêm :  Top 8 bài nghị luận học đi đôi với hành siêu hay

Ai bảo chàng Đôn Ki-hô-tê chết rồi,
Chàng đang mở cuộc hành trình mới.

Bài tham khảo 3:

Đôn-ki-hô-tê là tác phẩm nổi bật nhất của nhà văn Xec-van-tec và văn học Tây Ban Nha. Bằng tài năng của mình, tác giả đã khắc họa thành công tính cách của nhân vật chính Đôn-ki-hô-tê và những bài học nhân sinh giá trị trong cuộc sống. Đoạn trích  tuy chỉ là một trích đoạn nhỏ song cũng phần nào thấy được những tính cách điển hình của nhân vật này.

Đôn-ki-hô-tê là một người đã lớn tuổi, người gầy gò, cao lênh khênh, đọc truyện hiệp sĩ quá nhiều sinh ra bệnh ảo tưởng. Chính thế cho nên ông đã tự phong mình là hiệp sĩ và lấy con ngựa gầy gò làm người bạn sát cánh. Không chỉ vậy, để biến mình thành một hiệp sĩ thực thụ, ông còn lôi những dụng cụ của tổ tiên để lại như giáo, áo giáp nhưng đều đã bị han rỉ để khoác lên mình. Nhìn vẻ bên ngoài quả thật Đôn-ki-hô-tê vô cùng đáng cười. Nhưng bên trong sâu thẳm lại mang mục tiêu cao quý, tốt đẹp, diệt trừ bọn gian ác, đem lại đời sống yên ấm, niềm hạnh phúc cho nhân dân .

Mở đầu đoạn trích, ta vừa thấy cái nực cười của ông lại vừa thấy mục đích tốt đẹp mà ông mang trong mình. Nhìn thấy những chiếc cối xay gió, Đôn-ki-hô-tê lại nhầm tưởng rằng đó là những gã khổng lồ, chuyên làm những việc xấu xa. Bởi vậy, Đôn-ki-hô-tê không ngần ngại xông vào chúng và khẳng định .

Xem thêm :  Những câu chúc ngủ ngon bá đạo, hài hước giành cho bạn bè, người yêu

Trong câu nói của lão ta thấy sự kiên gan, gan góc, thấy được khí phách của một kẻ anh hùng mang trong mình tư tưởng lớn lao, trượng nghĩa. Mục đích của Đôn-ki-hô-tê rất là xinh xắn, dù biết đây là đại chiến điên cuồng và không cân sức với những tên khổng lồ, bỏ mặc sự can ngăn của giám mã, ông vẫn lao lên để triển khai lí tưởng của mình .
Chỉ tiếc rằng đầu óc của lão quá hoang đường, ảo tưởng nên phải chịu hiệu quả thảm bại, cả người và ngựa bị văng ra xa. Có lẽ vết thương không hề nhẹ. Dù bị thất bại, lão vẫn nhất quyết không nhận ra mình ảo tưởng, mà cho đó là vì pháp thuật của pháp sư thâm thù với lão, đã làm lão thất bại, để tước đi vinh quang mà đáng ra lão sẽ phải được hưởng. Mục đích tuy cao quý tốt đẹp nhưng hành vi lại điên cuồng, hoang tưởng, mang đặc thù phá phách, cùng với cái thua đau đớn khiến cho người đọc không khỏi bật cười .
Trong giờ khắc gian truân sau chiến đấu, lại chịu thất bại thảm hại và bị thương, nhưng Đôn-ki-hô-tê vẫn không hề nản lòng, không hề ai oán, rên rỉ, trái lại vẫn mang trong mình một niềm tin cháy bỏng vào những hành vi trượng nghĩa. Đây quả là bản lĩnh đáng khâm phục mà toàn bộ tất cả chúng ta phải học tập và noi theo .

Vì bệnh hoang tưởng, vì chỉ đọc sách hiệp sĩ mà không căn cứ vào tình hình thực tế, nên sau khi đánh nhau với cối xay gió, lão vẫn giữ trong mình những ý nghĩa hoang đường, lãng mạn: . Chính những người hiệp sĩ trong những cuốn sách kiếm hiệp kia đã động viên, khích lệ tinh thần cho lão. Lão không cần ăn uống gì mà chỉ cần nghĩ về tình nương của mình là đã đủ no rồi.

Nghệ thuật kể chuyện tài tình, đã tái hiện thành công xuất sắc trận chiến điên cuồng và không cân sức giữa Đôn-ki-hô-tê và cối xay gió. Ngoài ra, ngôn từ, cử chỉ hành vi của nhân vật được miêu tả rất là kĩ lưỡng. Kết hợp với giải pháp trái chiều tương phản đã làm điển hình nổi bật tính cách của nhân vật .

 tuy chỉ là một đoạn trích ngắn nhưng cũng đã giúp người đọc hình dung một cách tương đối đầy đủ tính cách nhân vật. Đằng sau vẻ gàn dở, hoang tưởng khác người là một tâm hồn cao đẹp, yêu tự do, công lý và sẵn sàng chiến đấu vì những lý tưởng mà mình đã đề ra. Đồng thời ra cũng thấy được bút pháp xây dựng nhân vật, và nghệ thuật kể chuyện bậc thầy của nhà văn Xéc-van-téc.

4. Phân tích cảnh Đánh nhau với cối xay gió của hiệp sĩ Đôn Ki-hô-tê

Cuốn tiểu thuyết “ Đôn Ki-hô-tê ” là một siêu phẩm sáng ngời chủ nghĩa nhân văn cao đẹp, là một trong những tác phẩm vĩ đại nhất thời Phục hưng. Nó đã làm tên tuổi Xéc-van-téx trở thành bất tử, sống mãi trong lòng quả đât cùng với những tên tuổi khét tiếng như Sêcxpia, Ra-bờ-le, … – vị trí vinh quang của những người đặt nền móng cho nền văn học thời đại mới .
Xéc-van-téx đã viết cuốn tiểu thuyết này trong vòng 10 năm ( 1605 – 1615 ), ông viết trong bần hàn và nghiệt ngã của cuộc sống. Khi tập II sinh ra, cuốn tiểu thuyết trọn bộ thì chỉ một năm sau nhà văn qua đời .
Đôn Ki-hô-tê xuất thân là một lão quý tộc nghèo ở nông thôn tên là Ki-ha-đa. Người lão gầy gò, cao lênh khênh, và trạc năm chục tuổi. Lão mê hồn những truyện hiệp sĩ phiêu lưu, đầu óc lão ngày một trở nên mụ mẫm, chìm đắm trong mộng tưởng hão huyền. Lão mơ ước trở thành một hiệp sĩ giang hồ đi khắp nước Tây Ban Nha, phò đời giải cứu, diệt trừ lũ khổng lồ hồ ly tinh, thiết lập lại trật tự và công lí, để lại bao chiến công oanh liệt cho đời .
Con ngựa gầy được lão phong cho cái tên rất oai : chiến mã Rô-xi-nan-tê. Lão tự xưng là hiệp sĩ Đôn Ki-hô-tê xứ Man-tra. Anh nông dân lùn, cục mịch được lão phong tước : giám mã Xan-trô Pan-xa. Đã là hiệp sĩ thời thượng thì phải có tình nhân. Lão nhớ ngay một phụ nữ mà lão thầm yêu trộm nhớ thời còn trai trẻ, lão liền ban cho ả nhà quê này một cái tên rất quý tộc, mĩ miều : Công nương Đuyn-xi-nê-a đuy Tô-bô-xô .
Lão làm lễ thụ phong trước ngày lên đường chinh chiến. Có một cụ thể khá mê hoặc là trong lễ thụ phong này tại quán trọ, hai ả gái điếm được nhà hiệp sĩ xứ Man-tra ban tước thành 2 công nương vô cùng tôn quý. Hài hước nhất là lão tìm được binh khí, giáp trụ của tổ tiên đã han gí, rồi lão sửa chữa thay thế, đánh bóng lại để tự vũ trang cho mình .
Đó là những điều cần biết về hiệp-sĩ Đôn Ki-hô-tê khi tất cả chúng ta tìm hiểu và khám phá chuyện “ Đánh nhau với cối xay gió ” của lão. Sau trận đánh nhau với bọn lái buôn vì họ không chịu nhận công nương Đuyn-xi-nê-a là đẹp nhất trần gian, Đôn Ki-hô-tê bị nện một trận nhừ tử, bị bắt đưa về làng một thời hạn, giờ đây lão lại ra đi với mộng chiến công mới. Lần này có quan giám mã Xan-trô Pan-xa theo hầu. Trận đánh nhau với lũ cối xay gió là một trận đánh nảy lửa, là đỉnh điểm của màn hài kịch, chế giễu những kẻ ngông cuồng, mê muội, luôn luôn sống trong mộng tưởng hão huyền .
Đoạn văn hài hước hóm hỉnh. Nghệ thuật dựng cảnh và kể chuyện rất tài tình làm hiện lên một trận đánh thời trung cổ. Có dàn trận. Có đấu khẩu trước lúc giao phong. Có cảnh đánh nhau kinh hoàng, quyết tử. Có bãi chiến trường sau trận đánh diễn ra. Hiệp sĩ Đôn Ki-hô-tê là một “ người hùng ” đích thực sống trong ảo tưởng hão huyền, sự mụ mẫm đã lên đến cực độ, cối xay gió mà lão cho là khổng lồ quái vật !
Ngôn ngữ nói điêu, trống rỗng, đại ngôn, cũng thét vang lúc xung trận. Cử chỉ, điệu bộ và hành vi cũng rất tự tin, đàng hoàng, cực kỳ oai phong lẫm liệt ! Đúng là coi cái chết nhẹ tựa lông hồng ! Hình ảnh Đôn Ki-hô-tê nằm không cựa quậy trên mặt đất trước cặp mắt của quan giám mã là nét vẽ biếm họa rực rỡ nhất có giá chế giễu những tầng lớp hiệp sĩ thời trung cổ đã lỗi thời ! Người đọc không nhịn được cười khi lão hiệp sĩ cầu cứu tình nương trước lúc giao đấu ! Trận đánh diễn ra vào lúc ban trưa .
Từ xa nhìn thấy ba bốn chục cối xay gió giữa đồng, hiệp sĩ xứ Man-tra reo lên vì “ vận may ” đã tới, quân địch là “ mấy chục tên khổng lồ hung tợn “, mà cánh tay mỗi đứa dài tới gần 2 dặm. Không biết là lão có hay mỗi dặm dài đến 432 mét, đâu phải vừa ? Lão phải kết liễu đời lũ khổng lồ yêu tinh này, trước là để thu chiến lợi phẩm mà trở nên giàu sang phong phú, sau nữa là quét sạch cái giống xấu xa này khỏi toàn cầu và để “ phụng sự Chúa ” .
Phải công minh mà nói rằng, tuy lão có “ nhìn gà hóa cáo ” nhưng tiềm năng chiên đấu của lão không kém phần thiêng liêng ! Mặc dù giám mã Xan-trô Pan-xa hết lời can ngăn, nhưng lão hiệp sĩ bỏ ngoài tai hết. Trước khi đánh nhau, Đôn Ki-hỏ-tê ăn nói rất “ hùng hồn ”. Lúc thì nạt quan giám mã : “ Nếu anh sợ thì hãy mau mau lánh ra xa mà cầu kinh trong lúc ta đương đầu với chúng trong một cuộc giao tranh gay go và chênh lệch ” .
Lúc thì lão hiệp sĩ thét lớn, đằng đằng sát khí : “ lũ súc sinh kia, không được chạy trấn ! Có ta là hiệp sĩ một thương một mã đến đọ sức với bọn ngươi đây ! ”. Lúc thì oai phong lẫm liệt cảnh cáo : “ Dù cho bọn ngươi cố vung nhiều cảnh hơn cả khổng lồ Bri-a-rê-ô, những ngươi cũng phải đền tội ”. Trước lúc vào giao phong với lũ khổng lồ này mà cánh tay mỗi đứa dài gần bằng 2 dặm thì khổng lồ Bri-a-rê-ô thời xưa dù có đến 100 cánh tay cũng chẳng so sánh được, cho nên vì thế Đôn Ki-hô-tê không quên “ cầu cứu nàng Đuyn-xi-nê-a phù hộ và giúp cho trong cơn nguy biến này ” .
Tư thế của lão hiệp sĩ vô cùng dũng mãnh, hiên ngang “ lấy khiên trùm kín thân, tay lăm lăm ngọn giáo, thúc con Rô-Xi-nan-tê phi thang tới chiếc cối xay gió gần nhất ”. Lão đã “ đâm mũi giáo vào cánh quạt cối xay ”. Tưởng là lũ khổng lồ sẽ máu đổ xương tan. Ai ngờ “ gió nổi lên kinh hoàng, cánh quạt quay tít khiến ngọn giáo gãy tan tành ”. Đây là hình ảnh lão hiệp sĩ nổi tiếng trên chiến địa : “ Cả người lẫn ngựa ngã chổng kềnh ra đất ”. Và lúc quan giám mã thúc lừa tới cứu thì đã thấy chủ tướng “ nằm không cựa quậy sau cái ngã như trời giáng ” .
Câu chuyện giữa hai thầy trò sau trận đánh nhau với cối xay gió cũng cực là mê hoặc. Chết mà nết không chừa ! Bị thảm bại nhục nhã mà vẫn còn nói điêu. Trước lời an ủi của quan giám mã, Đôn Ki-hô-tê đã chỉ cho anh béo lùn biết rằng cái nghĩ cung kiếm “ luôn luôn biến chuyển ”, nghĩa là sự thắng, bại là chuyện thông thường. Nguyên nhân thất bại theo Đôn Ki-hô-tê rất giật mình vì lão pháp sư Phơ-re-xtôn đã đánh cắp mất “ sách vở ” bảo vật của lão. Hắn đã “ thâm thù ta ”, hắn đã tước mái phần vinh quang thắng lợi của ta ! Đúng là khẩu khí của hiệp sĩ xứ Man-tra khét tiếng thiên hạ !
Thương cho con ngựa gầy nhom “ bi toạc nửa sống lưng ” vẫn phải cõng chủ. Đôn Ki-hô-tê quyết định hành động đi về phía cảng, hy vọng “ sẽ gập được nhiều chuyện mạo hiểm khác ” mà thi thố năng lực. Hiệp sĩ tỏ ra rất buồn chán về cái giáo bị gãy. Cái vốn sách vở kiếm hiệp lại ru lão ta vào giấc mộng hão huyền. Lão nhắc tới hiệp sĩ Tây Ban Nha thời xưa là Va-gax, giữa trận đánh, gươm bị gãy, đã nhổ cây sồi làm vũ khí tàn phá quân Mô-rô, nhờ thế mà trở nên bất tử với biệt hiệu “ Hiệp sĩ diệt địch ”, làm rạng rỡ cháu con đời đời .
Kể lại câu truyện ấy, Đôn Ki-hô-tê muốn nói lên chí hướng mình muốn theo gương người xưa, cũng sẽ nhổ cây sồi để diệt địch, sẽ lập nên “ những chiến công khác thường ” mà quan giám mã sẽ là người có diễm phúc được mục kích ! Qua đó, ta thấy Đôn Ki-hô-tê vẫn kiêu hùng, tự tin, đầu óc anh ta quá mê muội, nói điêu đến cực độ !
Khi giám mã “ ngay thật ” nhắc lại sự thất trận vừa mới qua, cái ngã chắc rằng “ làm ngài vẹo vọ hẳn đi ” thì chàng hiệp sĩ hồn nhiên vấn đáp : “ Đúng thế ! Và nếu ta không kêu đau là vì những hiệp sĩ giang hồ có bị thương cũng không được rên rỉ, dù sổ cả ruột ra ngoài ”. Đó cũng là một nét rất “ anh hùng ” của Đôn Ki-hô-tê ! Khi Xan-trô tâm sự là nếu có bị gai đâm cũng kêu lên thì ông chủ tài ba đã “ không nín được cười ”, đĩnh đạc nói với giám mã : “ cứ việc rên la ” vì “ cho tới nay chưa thấy sách kiếm hiệp nào ngăn cấm cả. ”
Phần cuối là chuyện ăn, chuyện ngủ của hai thầy trò chàng hiệp sĩ. Hai thầy trò cùng đi giang hồ, với “ lí tưởng ” dẹp bất công, giải cứu phò đời nhưng trong tâm hồn, tính cách là hai quốc tế riêng không liên quan gì đến nhau ! Đến giờ ăn, Đồn Ki-hô-tê không hiểu vì sao mà “ chưa muốn ăn ”. Còn Xan-trô, sau khi được phép chủ, ngồi tự do trên sống lưng lừa “ ăn một cách khoái trá ”, nghiêng bầu rượu “ tu một hơi ngon lành ” .
Đúng là “ dĩ thực vi thiên ”, Xan-trô vừa nhắm rượu, quên cả những lời hứa hẹn của chủ phong anh ta làm thống đốc sau này, vừa vui tươi suy ngẫm về cái nghề đi tìm kiếm chuyến phiêu lưu “ tuy có nguy khốn tuy nhiên không đến nỗi khó khăn vất vả ”. Đó cũng là một nét vẽ vui nhộn về sự “ cái miếng ăn gần, cái tham vọng xa ” ở đời !
Đêm đến, hai thầy trò nằm dưới gốc cây. Giám mã sau khi đánh chén no say “ làm một giấc đến sáng ”. Sáng dậy vừa mở mắt ra đã vớ ngay bầu rượu, bác hơi buồn vì bầu rượu đã vơi đi, mà quãng đường này khó đào đâu ra rượu để đổ vào cho đầy ! Trái lại, Đôn Ki-hô-tê thì suốt đêm thao thức .
Chàng đã bẻ “ một cành khô ” lắp vào cán gẫy làm thành một ngọn giáo ! Chàng trằn trọc thâu đêm vì thương nhớ tình nương Đuyn-xi-nê-a. Chiều qua đã nhịn, sáng nay lại không ăn, chẳng phải là Đôn Ki-hô-tê bị đau nên không ăn được, mà là chàng đang sống trong mộng mị, vì chỉ “ nghĩ đến tình nhân cũng đủ no rồi ! ”
Nhân vật giám mã Xan-trô là một nhân vật phụ, một nét vẽ hỗ trợ nhưng rất sôi động. Một mặt, nó có giá trị làm điển hình nổi bật tính cách ngông cuồng, mụ mẫm, ôm ấp những mộng tưởng hão huyền của Đôn Ki-hô-tê về cuộc sống hiệp sĩ, mặt khác biểu lộ một ý niệm sống phác thực, hồn nhiên, đơn giản và giản dị … của những người dân quê yêu đời, thiết thực .
‘ ‘ Đánh nhau với cối xay gió ” là một trang đời, một trong những “ chiên công oanh liệt ” của Đôn Ki-hô-tê hiệp sĩ xứ Man-tra đã ghi vào sử sách ! Xéc-van-tex đã sử dụng thủ pháp trào lộng, phóng đại và tương phản trái chiều trong kể chuyện để dựng cảnh, đã làm hiện lên một trang hiệp sĩ Tây Ban Nha thời Trung cổ đã lỗi thời ! Đằng sau câu văn, dòng chữ, ta luôn luôn phát hiện nụ cười hóm hỉnh của Xéc-van-tex. Đàng sau nụ cười chế giễu của nhà văn là sự tôn vinh trong một chừng mực nhất định tình yêu tự do, bình đẳng, sống thiết thực yêu đời … mang tính nhân văn .

5. Em hãy giới thiệu về hoàn cảnh ra đời của tiểu thuyết Đôn Ki-hô-tê (Xéc-van-téc). Từ đó cho biết ý nghĩa của tác phẩm

Đôn Ki-hô-tê là tác phẩm nổi tiếng của Xéc-van-téc và của nền văn học Tây Ban Nha. Ông viết tiểu thuyết Đôn Ki-hô-tê khi thời đại của lối sống hiệp sĩ đã qua rồi. Trong thời đại công nghiệp, không ai còn sống theo kiểu đó nữa. Tuy nhiên, trong xã hội lúc bấy giờ, không ít người nuối tiếc quá khứ một thời, cố bám víu lấy nó bằng cách kiến thiết xây dựng cho mình những ảo vọng, những lí tưởng phù du, xa rời thực tiễn. Họ mê hồn đọc những cuốn tiểu thuyết hiệp sĩ được bày bán nhan nhản trên hè phố khiến cho đầu óc ngày càng mê muội. Xéc-van-téc nhận thấy rõ căn bệnh xã hội này và tiểu thuyết Đôn Ki – hô-tê sinh ra là một thông điệp của nhà văn trước hiện tượng kỳ lạ đó .
Xéc-van-téc viết Đôn Ki-hô-tê không phải để ca tụng niềm tin hiệp sĩ mà là để phê phán một tư tưởng đã quá lỗi thời. Ông sáng tác một tác phẩm theo đúng kiểu tiểu thuyết hiệp sĩ nhưng đọc lên ai cũng hiểu ông muốn nói gì. Ông kiến thiết xây dựng một nhân vật hiệp sĩ già nua ( tín hiệu của sự hết thời ), đầu óc chứa đầy những sáng tạo độc đáo tốt đẹp nhưng phi thực tiễn, do đó không sao thực thi nổi bởi lực bất tòng tâm và thực trạng xã hội cũng không còn như trước nữa. Những thất bại liên tục trong trạng thái u mê của nhân vật này chính là lời cảnh tỉnh so với những người chỉ thích sống trong hoài niệm cùng những lí tưởng viển vông .

Bài trước:

Bài tiếp theo:

Xem thêm: Chơi xì tố trực tuyến miễn phí

Xem thêm :
Trên đây là phần Hướng dẫn Soạn bài Đánh nhau với cối xay gió sgk Ngữ văn 8 tập 1 không thiếu và ngắn gọn nhất. Chúc những bạn làm bài Ngữ văn tốt !
“ Bài tập nào khó đã có giaibaisgk.com “


Đánh nhau với cối xay gió – Ngữ văn 8 – Cô Phạm Lan Anh (HAY NHẤT)


? Đăng ký khóa học của thầy cô VietJack giá từ 250k tại: https://bit.ly/30CPP9X.
?Tải app VietJack để xem các bài giảng khác của thầy cô. Link tải: https://vietjack.onelink.me/hJSB/30701ef0
☎️ Hotline hỗ trợ: 084 283 4585
Ngữ văn 8 Đánh nhau với cối xay gió
Đánh nhau với cối xay gió là bài học hay trong chương trình Ngữ văn 8. Video bài giảng này, cô sẽ giúp các em nắm vững được kiến thức trọng tâm bài học. Qua đó, cô cùng các em rút ra được nội dung bài đọc và giá trị nghệ thuật của tác phẩm.Từ đó, các em cảm nhận và rút ra nhận xét gì qua tác phẩm. Chú ý theo dõi bài giảng của cô nhé !
Đăng kí mua khóa học của VietJack tại: https://m.me/hoc.cung.vietjack
Học trực tuyến tại: https://khoahoc.vietjack.com/
Fanpage: https://www.facebook.com/hoc.cung.vietjack/
vietjack, nguvan8, danhnhauvoicoixaygio
▶ Danh sách các bài học môn Ngữ văn 8 Cô Lan Anh:
https://www.youtube.com/playlist?list=PL5q2T2FxzK7VOVyAP1mkNnbprT5u56lcT
▶ Danh sách các bài học môn Tiếng anh 8 Cô Giang Ly:
https://www.youtube.com/playlist?list=PL5q2T2FxzK7V9IfdRJFZieNOSym2Tpg3C
▶ Danh sách các bài học môn Toán học 8 Cô Vương Thị Hạnh:
https://www.youtube.com/playlist?list=PL5q2T2FxzK7VrxEM_uz4qNx4ekYsAsRt9

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống
Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống

Related Articles

Back to top button