Kỹ Năng Sống

Votahan guest e-mail

Bạn đang xem: Votahan guest e-mail Tại Website bpackingapp.com
Bạn đang xem: Votahan guest e-mail Tại Website bpackingapp.com

hdgt04

VIM_Full Member
***

Gender:
male
Posts: 60
 

   
 
Profile
| |

IM


Re: Bai Tap Guitar
: Nhac Trinh Cong Son

« Reply #172 on:
05/22/05 at 01:40:17 »

|

Reply with quote
|

Modify

Luand men,

Bac Han va bac Mien la bac dan anh cua toi.
Khi hai bac ay xong Tu tai 2 o truong Nguyen
Trai thi chac toi cung van con hoc o truong
tieu hoc day. Cung o hoan canh nhu 2 bac ay
o thap nien 60, 70, 80 va cung gan gui hon
voi bac Mien truoc, sau ngay 30 thang 4 va
nhung nam sau do. Bac Han thi da di du hoc
roi nen chac
khong co nhin thay nhung ngay con lai o Viet
Nam. Toi co rat nhieu nguoi ban than cung
hoc voi nhau tu luc be,di hop van nghe lien
truong, cung nhau om cay dan guitar di ban
bao xuan gay quy nha truong cuoi nam tron
hoc di cua gai…gio day da xanh mo ma. Cu moi
cuoi nam nhung nguoi ban nao khong dau de
len lop tren thi phai di trinh dien de di
quan dich. Di tham ban o truong du bi Thu
Duc hoac truong vo bi Da Lat roi sau do cung
di tim xac ban minh o nghia dia quan doi.

Moi nguoi co mot tam su , hoan canh rieng
nen khi nghe mot bai nhac thi co nhung cam
xuc va suy nghi khac nhau.nhung cung dong
mot quan diem ve mot ban nhac da nghe qua
rat la hay hoac la ban nhac do.

Luand vao web site naynhe:
           http://honque.net/index.html
vao muc video-TV thi se tim thay:
1)      Ca khuc Vo Ta Han- Mot Coi Rieng
Mang
2)      Vao TInh Ca Ngo Thuy Mien qua 4 thap
nien thi se thay bai Giang Ngoc do anh Vu
Thanh An doc tau dan guitar va bai Rieng Mot
Goc Troi do anh Tuan Ngoc trinh dien.

Mac dau am thanh va hinh anh khong duoc tot
lam nhung anh se tim thay rat nhieu bai nhac
cua bac Han va bac Mien trong day.
San day toi tim duoc mot bai phong van cua
ban Hoang Vi Kha ve bac Mien. Doc do buon
cho bac Han post tremolo version nhe.

30 Lời Tâm Sự – Ngô Thụy Miên

Trong nền tân nhạc Việt nam, đặc biệt là
tình ca, dòng nhạc Ngô Thụy Miên là một nét
đẹp đài cát, mang một phong cách rất riêng.
Người ta thường cho rằng không có gì trong
cuộc đời là vĩnh cữu. Nhưng Ngô Thụy Miên đã
đóng góp cho âm nhạc Việt nam những bản tình
ca mà tôi tin rằng sẽ bất tử.
Tôi đã hân hạnh được nhạc sĩ Ngô Thụy Miên
cho phép làm một bài phỏng vấn sau đây. Hy
vọng rằng qua bài phỏng vấn này, chúng ta sẽ
cảm thấy gần gủi hơn với tác giả của những
bài tình ca tuyệt vời

Hoàng Vi Kha
________________________________________

1. Trong các chủ đề sáng tác, thông thường
là: Tình Yêu (đôi lứa), Thân Phận, và Quê
Hương, phần lớn các nhạc sĩ đều viết cho cả
ba chủ đề này, riêng chú, tất cả cho tình
yêu (đôi lứa), vì hễ nói đến nhạc của chú,
là nghĩ ngay đến “tình ca”, vậy chú có thể
cho biết tại sao chú lại chỉ chọn một chủ đề
mà thôi?
Từ bao nhiêu năm nay tôi chỉ viết tình ca vì
thấy thích hợp với con người, với cá tính
của mình, và cũng vì tình yêu mãi mãi vẫn là
một đề tài muôn thưở cho người nghệ sĩ sáng
tác. Các chủ đề Tình Yêu, Thân Phận, và Quê
Hương đã được khai triển rộng rãi trong
nhiều thập niên vừa qua với bao nhiêu tác
giả và tác phẩm. Được biết đến như một người
viết tình ca (đôi lứa) cũng đã là quá đủ cho
tôi rồi.

2. Chú viết rất nhiều cho tình yêu. Vậy theo
chú, định nghĩa của chú về tình yêu ra sao?
Cho, Chấp Nhận, và Tha Thứ.
Cho người, Chấp Nhận tình, và Tha Thứ cho
mình, như một lần tôi đã nói: Tình ơi! Dù
sao đi nữa xin vẫn yêu em.

3. Trãi theo thời gian, cái nhìn (hay quan
niệm) về tình yêu của một người sẽ có ít
nhiều thay đổi, vậy ở chú thì sao? Có hay
không sự đổi thay quan niệm về tình yêu từ
những tình khúc đầu tay của chú và những
tình khúc mới nhất? Sự thay đổi (nếu có) là
nguyên do nào và thay đổi ra sao?
Dĩ nhiên, tình yêu cũng như đời sống, đều
luôn biến đổi theo thời gian, và không gian.
Lấy 1975 làm dấu mốc quan trọng trong tình
ca Ngô Thụy Miên. Trước Em Còn Nhớ Mùa Xuân
là một thời của tuổi trẻ, mộng mơ, lãng mạn.
Sau Em Còn Nhớ Mùa Xuân là hạnh phúc, khổ
đau, là những mất mát, hiện thực của đời
sống. Ở tuổi 20, tình yêu nồng nàn, say đắm,
miệt mài… và khi cuộc tình đã chết thì là
nỗi buồn đau, xót xa nhẹ nhàng của Bản Tình
Cuối, là tiếc nuối chất ngất của Niệm Khúc
Cuối. Tuổi 30, tình yêu thổi qua đời như cơn
gió lạ đầu mùa, là bát ngát mộng mơ, rồi
bỗng thành chia lìa, tan tác. Đó là thời kỳ
của Em Còn Nhớ Mùa Xuân, của Dốc Mơ. Còn ở
tuổi 40, tình sâu lắng cùng những tiếc nhớ
khôn nguôi của một thời đã qua với Trong Nỗi
Nhớ Muộn Màng, Riêng Một Góc Trời. Tuổi 50,
nhìn lại mình, những sợi tóc xanh xưa đã bỏ
đi như những kỷ niệm cũ, nhưng trái tim hồng
ngày nào vẫn rung động cùng Mưa Trên Cuộc
Tình Tôi, Nỗi Đau Muộn Màng…

4. Tình yêu đi liền với tính lãng mạn. Trong
giòng nhạc của chú, bàng bạc vẻ trữ tình,
lãng mạn. Nhưng tính lãng mạn của Ngô Thụy
Miên khác với những nghệ sĩ khác. Chú có thể
nào nói về sự lãng mạn đó?
Tính lãng mạn trong giòng nhạc Ngô Thụy
Miên? Có thể nói từ những ngày còn trẻ, tôi
đã nghe và yêu thích những giòng nhạc tình
tự, trong sáng của các tác giả thời tiền
chiến, và cũng chịu ảnh hưởng sâu đậm của
nhạc cổ điển tây phương, nhất là nhạc
classique của thế kỷ 19, mà tôi đã theo học
tại trường Quốc Gia Âm Nhạc Sài Gòn trong
thập niên 60. Cho nên có lẽ vì thế mà sự
lãng mạn trong giòng nhạc NTM có một chút
trang nghiêm cổ kính, và pha một chút “thơ”
của những Lamartine, Chopin, George Sand…
cùng Nguyên Sa, Hoàng Anh Tuấn…

5. Thông thường, ở tuổi mới lớn, đó là tuổi
của hoa mộng, ngọt ngào men say của những
rung động trinh nguyên, ban đầu và vì vậy,
đó cũng là tuổi mà đưa đến sự xuất hiện của
hầu hết những văn sĩ, thi sĩ, hay nhạc sĩ.
Với chú điều này đúng không? Và tại sao chú
lại chọn âm nhạc mà không chọn thơ, hay văn?
Đúng đấy chứ, tôi hoàn tất tình khúc đầu
tiên Chiều Nay Không Có Em năm 17 tuổi. Tuổi
trẻ tôi cũng viết văn, làm thơ…nhưng chỉ
được biết đến trong giới bạn bè thân cận.
Còn âm nhạc, thì nhờ được học hành trường
lớp đàng hoàng về nhạc lý, nhạc sử, hòa âm,
vĩ cầm…và còn chơi đàn trong ban nhạc của
nhạc sĩ Văn Phụng, nên phương tiện sáng tác,
cũng như phổ biến có phần dễ dàng hơn.

6. Khi viết một tình ca, thông thường cảm
xúc dẫn dắt chú đến điều nào trước: giai
điệu hay ngôn ngữ (ca từ)?
Tiết tấu và ca từ, cả 2 điều này đều rất
quan trọng trong việc sáng tác một tình
khúc. Như VK đã nói, tôi thường để cảm xúc
tự nhiên dẫn dắt trong việc sáng tác, không
gò bó theo một khuôn khổ, qui luật nhất định
nào. Tuy nhiên nhìn lại quá trình sáng tác
thì có thể thấy ngoài những ca khúc phổ thơ,
và 4 bài tôi đã hoàn tất giai điệu trước
(Mắt Biếc, Từ Giọng Hát Em, Dốc Mơ, Miên
Khúc), phần còn lại là kết hợp của cả hai, ý
nhạc và lời ca.

7. Hầu hết các tình ca đầu tay của chú đều
được diễn đạt qua thể điệu chậm, thướt tha
của Boston, chú có chủ đích chọn thể điệu
này như một hướng sáng tác riêng? (cũng như
hễ nói đến thơ lục bát thì nghĩ ngay đến
Nguyễn Du hoặc thơ năm chữ thì Nguyễn Tất
Nhiên, hoặc thể điệu Bolero thì nhạc Lam
Phương)
Giản dị thôi, như đã nói tiết tấu và ca từ
của một tình khúc đều rất quan trọng, tôi
vẫn quan niệm là khi nghe một bài tình ca,
nếu ta yêu được ý nhạc thì hạnh phúc một, mà
nếu thấu được lời ca nữa thì hạnh phúc gấp
đôi. Do đó rất nhiều sáng tác của tôi đã
được viết theo thể điệu chậm của Boston để
ca sĩ có thể trình bầy, diễn tả hết được cái
nồng nàn, tha thiết của lời ca ý nhạc. Tôi
nghĩ rằng khi bản nhạc được làm mới thêm với
phần hòa âm viết lại từ những thể điệu chậm
thành Tango, Samba, ChaChaCha… đều đã làm
mất đi cái đẹp nguyên thủy của nó.

8. Nghe những tình khúc của chú, có thể nói,
đối tượng thính giả là những người ở thành
thị hơn là ở nông thôn. Hơn thế, không chỉ
âm hưởng mà ngay cả ngôn ngữ của những tình
ca của chú cũng đòi hỏi người nghe ở một
trình độ cảm nhận (hoặc kinh nghiệm sống)
nào đó chứ không là quảng đại, bình dân. Chú
nghĩ sao về nhận xét này? Phải chăng nhạc
của chú cần có đối tượng thích hợp?
Thật ra những sáng tác của tôi viết ra không
hẳn cho một đối tượng thính giả nào, mà chỉ
dành cho những người có thể chia xẻ những
tình cảm, tâm tư riêng với mình mà thôi.
Nhưng có lẽ đây là một sự tình cờ của định
mệnh. Tôi sinh trưởng tại 2 thành phố lớn
Hải Phòng, và Sài Gòn. Chịu ảnh hưởng của
nền âm nhạc, cũng như sách báo, phim ảnh tây
phương. Đọc nhiều thơ văn viết về Sài Gòn,
Hà Nội, Paris…Chỉ một dịp duy nhất được bước
chân về miền quê yêu dấu của mình trong lần
đi vượt biên dưới Cà Mâu! Cho nên dù muốn
cũng không thể dối mình để viết những bài
tình ca Quê Hương. May mắn là trong bao năm
qua, đã có nhiều nhạc sĩ để lại cho chúng ta
những ca khúc với chủ đề Quê Hương thật
tuyệt vời.

Xem thêm :  Văn mẫu lớp 9: cảm nhận khổ thơ đầu bài mùa xuân nho nhỏ của thanh hải dàn ý & 4 bài văn mẫu lớp 9 hay nhất

9. Khi mang tình yêu vào âm nhạc, đơn thuần
chỉ là bày tỏ cảm xúc của chính mình hay chú
còn nhắn gởi thông điệp nào khác về tình
yêu?
Ở cái tuổi bắt đầu sáng tác, cho đến bây giờ
tôi vẫn nghĩ là tất cả những hận thù, đố kỵ,
bon chen, lừa lọc đều sẽ qua đi, chỉ còn
tình yêu là sẽ ở lại mãi với chúng ta. Tình
yêu giữa người và người, giữa người và cuộc
sống, cũng như thiên nhiên. Đối với tôi âm
nhạc cũng chính là tình yêu. Xin hãy để âm
nhạc ngự trị trên khắp quả địa cầu khô khan,
nơi chúng ta đang tạm trú đây.

10. Tình yêu có lúc làm cho trái tim con
người đi qua, hoặc cưu mang khổ hạnh. Trong
tình ca của chú nỗi khổ hạnh của tình yêu
được chú trình bày có nét riêng biệt – không
sến – không quy lụy. Xin chú cho biết thêm
về điều này?
Tình yêu đối với tôi dù sung sướng hay khổ
đau cũng là một điều rất thiêng liêng. Yêu
không có nghĩa là phải chiếm hữu cho riêng
mình, yêu là cho tận cùng, là chấp nhận hết
những buồn vui, khổ hận để mang lại hạnh
phúc cho người yêu. Yêu cũng là tha thứ cho
những vấp ngã của người và của chính mình.
Đó chính là cái nét riêng biệt của tình ca
NTM.

11. Có phải chăng càng đau khổ, càng ma sát
với đời, người sáng tác càng có nhiều tác
phẩm hơn và tác phẩm càng sâu sắc hơn? Hay
nói cách khác, khi trọn vẹn hạnh phúc, dường
như sáng tác ít đi? Chú có bị trường hợp này
không? Chú nghĩ gì về điều này từ kinh
nghiệm sáng tác của chính chú?
Có lẽ đây là một nhận định, một quan điểm
chung của mọi người, là càng đau khổ, càng
hận sầu thì viết văn, làm thơ, họa tranh,
hay sáng tác nhạc càng hay hơn? Người nghệ
sĩ càng sống bệ rạc, phóng túng thì sáng tác
càng sâu sắc hơn?
Tôi nghĩ không hẳn là như vậy. Bằng chứng là
vào thế kỷ 19, nhạc sĩ Mendelssohn là một
người sung sướng từ đầu đến cuối, không bị
một đau khổ nào trong cuộc sống, ngoại trừ
lúc ông ra đi vào cái tuổi rất trẻ, nhưng
ông đã viết, đã để lại rất nhiều tác phẩm
bất hủ cho đời.
Riêng tôi có lẽ được may mắn sinh trưởng
trong một gia đình tương đối ổn định về cả 2
mặt vật chất cũng như tinh thần, nên những
sáng tác của tôi từ trước cho đến nay vẫn là
một đời nhạc NTM, chỉ có khác biệt là những
tình khúc viết trước 75 là của tuổi trẻ mộng
mơ, tươi mát, tràn đầy hy vọng, còn sau 75
thì mang nỗi khổ đau, xót xa, mất mát của
cuộc sống tạm dung nơi đây. Những đau khổ,
mất mát này đã xẩy ra hàng ngày quanh tôi từ
những kinh nghiệm sống của chính mình, của
bạn bè, gia đình và những người thân của một
thời.

12. Khi tạo ra một tác phẩm, thường so sánh
như một đứa con tinh thần vừa chào đời, chú
có mong muốn gì ở nó và mong muốn gì từ
những người chung quanh?
Nói chung, những người làm công việc sáng
tạo, khi cho ra đời một đứa con tinh thần
thì điều đầu tiên là họ mong muốn tác phẩm
của mình được phổ biến rộng rãi, và được
người thưởng ngoạn yêu thích (dĩ nhiên điều
này không đúng với những người chỉ viết cho
riêng mình). Với những người sáng tác có
tinh thần trách nhiệm thì ngoài điều mong
muốn trên, còn hy vọng là tác phẩm của mình
đã nói lên được những điều mình muốn nói.

13. Có thể nói rằng tất cả các sáng tác của
chú đều rất giá trị vì không phải chỉ qua
ngôn ngữ, âm điệu mà còn vì chú viết từ rung
động chân thật (điều này người nghe có thể
cảm nhận được). Chú không chạy theo thị hiếu
và thời đại. Vậy chú có nghĩ sẽ gặp khó khăn
từ phía thính giả trẻ không? Chú nghĩ thế
nào về việc sáng tác cần hoặc nên thích hợp
với thời đại khác nhau?
Cám ơn VK. Một lần nào đó tôi cũng đã có nói
là “Tôi không viết nhạc để sống, mà sống để
viết nhạc”. Tôi yêu âm nhạc từ bao nhiêu năm
nay, và vẫn tiếp tục sáng tác cho mình, cho
bạn bè, cho người thân, và cho tất cả những
ai đã có thể chia xẻ những tâm tình của tôi
thể hiện qua tình ca NTM.
Tôi không có nhu cầu chạy theo thị hiếu của
thời đại. Giòng nhạc thính phòng nói chung,
giòng nhạc NTM nói riêng, hiện nay vẫn được
rất nhiều bạn trẻ chú ý, theo dõi và ủng hộ.
Qua những lần tham dự các chương trình nhạc
chủ đề tại nhiều nơi, tôi đã có dịp gặp gỡ
những người trẻ này, và tôi vẫn nhận được
khá nhiều email của các bạn trẻ yêu nhạc
khắp nơi từ những làng xóm, thành phố ở Việt
Nam, cho đến những tỉnh thành khắp nơi trên
thế giới. Email từ các em, các cháu sinh ra,
và lớn lên tại hải ngoại thì cũng có, nhưng
không nhiều lắm. Tôi vẫn nghĩ nền tân nhạc
Việt Nam dù mới có mặt trên dưới 70 năm,
nhưng đã trải qua rất nhiều giai đoạn, thời
kỳ, mà mỗi một giai đoạn, thời kỳ, chúng ta
đều có những giòng nhạc đáp ứng được những
bước đi thăng trầm của lịch sử quê hương dân
tộc. Hiện nay ở hải ngoại, dù vẫn có nhiều
người sáng tác, nhưng nếu muốn tiếp tục duy
trì nền tân nhạc (đây chỉ nói đến nhạc phổ
thông) các tác giả phải viết nhiều hơn nữa
những ca khúc nhằm đáp ứng nhu cầu thưởng
ngoạn của lớp trẻ ngày hôm nay. Tuy cần
những tiết điệu mới, nhưng vẫn phải không
mất đi cái đặc thù của nhạc Việt chúng ta.

14. Những ca khúc sau này của chú (từ thập
niên 80 trở đi) giòng giai điệu thay đổi hẳn
so với thập niên 70. Thưa chú, nhận xét này
có đúng không? Và nếu đúng thì có nguyên do
nào không? Không những vậy, nét trau chuốc
trong ngôn ngữ cũng thay đổi. Chú nghĩ sao?
Tôi vẫn nghĩ thời gian ở quê hương (trước
75) với những thân yêu quanh mình, với những
lụa là, mưa nắng Sàigòn, những quán hàng,
con đường quen thuộc từng dấu chân, từng
buổi sáng, buổi chiều…đã cho tôi những cảm
xúc để viết lên những tình khúc với ý nhạc
nhẹ nhàng, trong sáng, những lời ca dịu
dàng, đầy thơ tính. Còn bây giờ, ở đây,
người ta thật vội vàng, xa lạ, bận rộn…Những
thành phố, nhà cửa thật huy hoàng, thật to
lớn, nhưng cũng thật lạnh lẽo, cô đơn. Ngày
tháng bên này đã để lại trong tôi những nét
nhạc muộn phiền, ghi lại những lời ca mệt
mỏi, buồn bã của cuộc sống tạm dung, của một
phần đời tỵ nạn.

15. Chú có những ca khúc viết cho Sài Gòn
(Hát Cho Người Ra Đi, Nắng Paris – Nắng Sài
Gòn, Sài Gòn Còn Đó Nỗi Buồn, Thu Sài Gòn)
Qua những lời chú viết cho thấy nỗi gắn bó
giữa chú và Sài gòn rất tha thiết. Xin chú
có thể cho biết cảm xúc của chú khi rời Sài
Gòn và khi viết những bài nhạc trên.
Tôi sinh ra ở Hải Phòng miền Bắc Việt Nam,
nhưng đã lớn lên tại Sàigòn, đã được nuôi
dưỡng bởi cái tánh khí bình dị, cái tinh
thần mộc mạc của miền Nam, đã có cả một thời
mơ mộng, cả một tuổi trẻ với bao mộng ước
đầu đời, khát khao…
Hỏi nếu vì lý do nào đó phải rời xa nơi chốn
ấy thì làm sao không khỏi đau lòng, không
khỏi xót xa cho được. Trong nỗi nhớ thương
tận cùng, tôi đã viết một số ca khúc cho
Sàigòn, và sáng tác gần đây nhất có tựa đề
Biết Bao Giờ Trở Lại, đã được nữ danh ca
Khánh Ly trình bầy lần đầu tiên trong 2 đêm
nhạc NTM tại Sydney, và Melbourne,
Australia. Một bài hát đã một lần nữa nói
lên nỗi gắn bó của tôi với Sàigòn sẽ là mãi
mãi.

Xem thêm :  10 bài thơ về trường học cho bé tiểu học, cấp 2, cấp 3 hay nhất

16. Xưa nay, “thi-ca” thường đi chung với
nhau và chú là một nhạc sĩ có rất nhiều tác
phẩm phổ thơ rất thành công. Nhưng phổ nhạc
một bài thơ là một việc không dễ, vì nó
không chỉ đòi hỏi ở kỹ thuật mà còn cả ở sự
cảm nhận. Chú có thể chia xẻ một vài kinh
nghiệm về việc phổ thơ thành nhạc không? Đối
với chú, đâu là điều quan trọng nhất của bài
thơ có thể phổ nhạc (vì không phải bài thơ
nào cũng có thể phổ nhạc được)
Thực ra thì tôi phổ thơ đâu có nhiều, chỉ
trên dưới 10 bài thôi, thì kinh nghiệm làm
gì mà có chứ! Tôi chỉ biết phổ thơ là một
việc không khó, nhưng phổ để có được một bài
nhạc hay, tồn tại được với thử thách của
thời gian thì không phải là chuyện dễ. Tôi
vẫn nghĩ bản nhạc với những niêm luật gò bó,
nhất định, sẽ không bao giờ có thể nói lên
hết được ý thơ của tác giả (đó là cảm nghĩ
của tôi khi phổ thơ Nguyên Sa).
Điều quan trọng nhất của bài thơ có thể phổ
nhạc, không nằm ở bài thơ, mà nằm trong lòng
người muốn phổ bài thơ đó, có cảm xúc khi
đọc bài thơ? có chia xẻ, cảm nhận được những
gì nhà thơ muốn nói? có đặt được mình vào
cương vị của nhà thơ khi sáng tác bài thơ?
có đủ khả năng dùng nốt nhạc để trình bầy ý
thơ của tác giả… Khó như vậy, nên tôi không
còn phổ thơ nhiều như trước nữa.

17. Thơ ngay tự nó cũng đã có vần điệu. Có
những bài thơ mà khi đọc lên đã nghe như một
nhạc khúc. Thưa chú, vậy đối với kinh nghiệm
sáng tác của chú, khi một bài thơ được phổ
nhạc, có nên không tạo ra sự khác biệt giữa
vần điệu của thơ và âm giai của nhạc?
Người ta vẫn thường nói trong thơ đã có
nhạc. Tôi nghĩ là không những nhạc, thơ còn
chất chứa cả hội họa, và vượt thoát được
những gò bó, giới hạn của quy luật, văn phạm
trong ngôn ngữ thông thường nữa. Tuy nhiên
vần điệu của thơ dễ bị lập đi lập lại (tùy
theo thể loại), và như vậy dễ trở nên nhàm
chán, nhạt nhẽo…Người phổ nên đem những âm
giai của nhạc vào thơ, sáng tạo những thang
âm khác lạ, làm mới câu thơ hơn, và hy vọng
người nghe sẽ có thể chia xẻ những cảm nhận
chung với mình.

18. Thơ có nhiều thể lọai khác nhau như lục
bát, đường luật, tự do …. và số chữ, cũng
như cách gieo vần tùy vào thể lọai thơ mà
khác nhau. Khi đem thơ phổ nhạc, chú có gặp
sự hạn chế trong sáng tác về những luật thơ,
và vần thơ không? Đối với kinh nghiệm của
chú, thể thơ nào là dễ phổ nhạc nhất (nhận
thấy lọai 5 chữ là được đi vào nhạc nhiều
nhất có phải chăng vì nó dễ dàng hơn các
lọai khác?)
Như đã nói bản nhạc với những niêm luật gò
bó, nhất định, sẽ không bao giờ có thể nói
lên hết được ý thơ. Dĩ nhiên thơ cũng có
những niêm luật, những cách gieo vần
riêng…Như vậy khi phổ thơ thì phải biết dung
hoà 2 vấn đề này, nghĩa là có khi phải du
di, thay đổi nốt nhạc để họa vần thơ, hay
đôi khi phải thay đổi lời thơ để nhập với ý
nhạc. Tôi thường phổ thơ 5 chữ, hay 7, 8
chữ… cũng có 1, 2 bài theo thể tự do. Thể
thơ nào dễ phổ nhất? Thì tùy người phổ thôi.
Thông thường những bài thơ có vần điệu dễ
phổ hơn thơ tự do.

19. Khi một người ca sĩ trình bày ca khúc
của chú, những điều gì chú mong mỏi ở ca sĩ
đó? Có những ca khúc được hát qua nhiều
giọng ca khác nhau, qua nhiều thời đại khác
nhau. Mỗi cái khác nhau đó là một diễn đạt
khác (kỹ thuật cũng như cảm xúc) Đối với một
nhạc sĩ như chú, chú có thể chia sẻ một nhạc
phẩm nào đó mà khi nghe qua nhiều cách trình
bày, đã tạo cho chú sự thích thú, khám phá
khác cho chính tác phẩm của mình, hoặc một
cảm xúc mới
Dĩ nhiên mong người ca sĩ đó có thể diễn tả
được lời ca ý nhạc, chuyên chở được nhưng
tình cảm tâm tư mà mình muốn gửi đến người
nghe…Điều này không phải là dễ! Lý tưởng
nhất là có điều kiện tập cho ca sĩ như khi
tôi thực hiện cuốn băng tình ca NTM đầu tiên
tại Sàigòn năm 1974.
Một ca khúc muốn được tồn tại với thời gian
thì phải được trình bầy bởi những giọng ca
của nhiều thế hệ khác nhau, qua nhiều thời
đại khác nhau. Trong 4 thập niên vừa qua tôi
đã được nghe Áo Lụa Hà Đông qua rất nhiều
tiếng hát như Duy Trác, Sĩ Phú, Tuấn Ngọc,
Vũ Khanh, Hoàng Nam…Mỗi giọng hát đều có một
lối diễn tả khác, một kỹ thuật trình bầy
riêng, từ mượt mà, sâu lắng, đến ngọt ngào,
trầm ấm, từ tiếng hát trẻ trung, mới mẻ, cho
đến nồng nàn, sống động của các ca sĩ, đã
cho tôi nhiều nỗi xúc động khi nghe một sáng
tác của mình được trình bầy bởi nhiều tiếng
hát, mà tiếng hát nào cũng để lại trong tôi
một nỗi thích thú, một nỗi sung sướng nhẹ
nhàng,dù không bao giờ có thể tìm lại được
cái cảm giác hôm nào khi nghe anh Duy Trác
hát bài này lần đầu tiên.

20. Nếu có thể điều khiển (thay đổi) được
thời gian và không gian, chú sẽ làm gì?
À, nếu có thể thay đổi được thời gian, thì
tôi muốn trở lại cái thưở tuổi trẻ, mộng mơ
ngày nào, để sẽ viết nhiều hơn, và yêu nhiều
hơn nữa. Dĩ nhiên muốn là mình sẽ được ở mãi
trên đất nước thân yêu, và sẽ dành thật
nhiều thì giờ để đi thăm khắp nẻo đường quê
hương.

21. Giai đọan sáng tác (hay cũng là cuộc
đời) nào tạo cho chú nhiều gắn bó nhất?
Trước 75, là vì giai đoạn này là quãng thời
gian đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Vẫn là một
thanh niên trẻ tuổi, sống giữa lòng quê
hương với đầy nhiệt tình,hy vọng, và lạc
quan trước tương lai, nhưng không còn quá
trẻ để ngu ngơ trước cuộc đời, cũng như chưa
già hẳn để học được, để nhìn thấy những lọc
lừa, những xấu xa, hiện thực đầy chua xót
của đời sống. Và đó cũng chính là giai đoạn
sáng tác gắn bó nhất trong đời tôi.

22. Chú có theo dõi các sáng tác của các
nhạc sĩ trẻ tại hải ngọai và tại Việt nam
không? Nếu có, xin chú cho vài nhận xét về
giòng nhạc trẻ tại hải ngọai cũng như tại
Việt nam
Trong những năm tháng vừa qua, tại hải
ngoại, cũng như trong nước đều có những tác
giả trẻ với những tác phẩm có giá trị. Nhưng
chủ yếu các tác phẩm được giới thiệu và phổ
biến rộng rãi vẫn chỉ là những ca khúc.
Chúng ta không thể phủ nhận sự đóng góp quan
trọng của ca khúc phổ thông vào vườn hoa âm
nhạc Việt Nam, nhưng tôi vẫn kỳ vọng nhiều
hơn nơi các nhạc sĩ trẻ bây giờ, vì tôi nghĩ
rằng họ đã có một cơ hội thật đầy đủ, thật
tốt đẹp để nghiên cứu, trau dồi, cũng như
học hỏi những giòng nhạc mới lạ trên khắp
thế giới qua những phương tiện như CDs,
Internet, concerts, books…mà những người
viết nhạc chúng tôi 30, 40 năm trước không
thể có. Họ là những người có thể làm mới lạ
hơn cho âm nhạc Việt của chúng ta với những
kiến thức tổng hợp của cả 2 nền âm nhạc Đông
Tây. Dĩ nhiên khi viết những tác phẩm này,
họ cần phải có một cơ hội để phổ biến. Tôi
hy vọng các trung tâm video sẽ dành ít nhất
một tiết mục trong chương trình để giới
thiệu, cũng như đưa giới thưởng ngoạn đến
một cuộc hành trình mới vào âm nhạc Việt Nam
của chúng ta ở thể kỷ thứ 21 này.

23. Chú nhận thấy ra sao về ngôn ngữ trong
âm nhạc Việt nam hiện nay? Có nhiều ý kiến
cho rằng đã không còn sự đậm đà, sâu sắc,
giàu hình ảnh tượng hình như xưa mà hầu hết
là đơn giản, không trau chuốt. Theo chú thì
điều này đúng không và sự quan trọng (cần
thiết) của ngôn ngữ trong âm nhạc như thế
nào?
Hiện nay chúng ta đang ở một thời kỳ mà nền
âm nhạc Việt Nam đang cố gắng tìm cho mình
một vị trí, tìm cho mình một lối đi riêng để
thoát khỏi những ảnh hưởng của các luồng
nhạc thổi đến từ các nước bạn. Cho đến khi
chúng ta có được một định nghĩa chính đáng
của nhạc Việt bây giờ, thì khó có thể tránh
được ảnh hưởng từ những điệu nhạc vay mượn,
ảnh hưởng từ những phương cách trang phục,
và lối trình diễn của nước ngoài! cũng như
ca từ của chúng ta sẽ không thể sâu sắc,
giầu tượng hình như trước kia được nữa!
Nhưng điều đó có quan trọng không khi hiện
nay người ta đi xem nhạc nhiều hơn là nghe
nhạc, khi ca sĩ không chỉ còn là người hát,
mà còn phải là người trình diễn nữa?
Những ca khúc Việt Nam tồn tại đến ngày hôm
nay là nhờ một phần rất lớn vào ca từ. Nhạc
hay, cấu trúc đẹp, thì rất khó bàn, nhưng
khi hát lên một câu, thì chỉ vài lời ca đơn
giản thôi cũng đã có thể đem lại sự xúc động
tột cùng cho người nghe, cũng có thể gợi nhớ
lại cả một cuộc hành trình trong đời người.
Ca từ trong nhạc Việt Nam quan trọng là như
thế đó.

Xem thêm :  Cách sống tốt với mọi người, 7 cách gầy dựng cách sống tốt thành thói quen

24. Cũng có nhiều bạn trẻ cho rằng họ không
được sự lưu ý đúng mức của thế hệ đi trước.
Không có sự dìu dắt, nâng đỡ hoặc tận tình
chỉ bảo, san sẻ kinh nghiệm. Đặc biệt là
trong âm nhạc. Những nhạc sĩ sáng tác trẻ
hầu như bị bế tắt trong vấn đề phổ biến sáng
tác. Chú nghĩ sao về điều này? Chú có những
điều gì san sẻ cho những nhạc sĩ trẻ không?
Thực sự tôi không nghĩ là những bạn trẻ bây
giờ cần có sự dìu dắt, nâng đỡ, hay tận tình
chỉ bảo của những người đi trước. Họ có đầy
đủ khả năng, điều kiện để viết những tác
phẩm có giá trị. Cái mà họ cần là được giúp
đỡ phổ biến những sáng tác mới của họ, và
đây đúng như VK đã nói là mộtvấn đề bế tắc
từ căn bản. Trong nước thì tôi không rõ lắm
về những phương tiện truyền thông, điều kiện
phổ biến, cũng như phát hành sáng tác của
những người viết mới? Ở hải ngoại, chúng ta
chỉ có 2, 3 trung tâm video đang hoạt động
mạnh, các trung tâm băng nhạc nhỏ thì cũng
có khá nhiều, nhưng hoạt động rời rạc, hạn
hẹp! Như vậy thì lấy đâu ra chỗ cho các
người viết mới chen chân vào thị trường âm
nhạc? Chưa kể đất nước người quá rộng lớn,
vấn đề phát hành cũng là một trở ngại không
nhỏ. Hiện nay trên mạng lưới Internet đã có
khá nhiều diễn đàn văn học, nghệ thuật. Ở
đây các bạn có thể gặp gỡ trao đổi kinh
nghiệm, học hỏi cùng nhau để có thể tiến bộ
hơn trong lãnh vực sáng tác. Nhưng dù sao
tất cả vẫn còn trong một hoàn cảnh, một môi
trường hạn hẹp.
Nếu có lời gì muốn nói với những bạn trẻ
muốn lập sự nghiệp âm nhạc? một điều rất
quan trọng, đó là cho dù gặp bao nhiêu khó
khăn trước mặt thì các bạn đừng nản lòng,
phải tiếp tục sáng tác, tiếp tục cố gắng học
hỏi trau dồi để những sáng tác của mình mỗi
ngày một đặc sắc hơn. Có những chuyện các
bạn có thể làm thử: Trước hết gửi một vài
bài mà bạn vừa ý nhất đến một vài trung tâm.
Nếu họ không trả lời! thì bạn phải tự thực
hiện CD với những tiếng hát và hòa âm thích
hợp với giòng nhạc của mình, rồi gửi đến các
trung tâm video, băng nhạc, nhờ họ phổ biến
hay phát hành dùm. Nếu các trung tâm không
thể giúp đỡ, thì phải tìm cách giới thiệu
trên internet, và nhờ đến bạn bè, anh em, để
tổ chức những đêm hát, những chương trình ra
mắt những sáng tác mới của mình…Nhiều khi
phải hy sinh, và chấp nhận nhiều thiệt thòi,
mới có cơ hội tạo dựng tên tuổi.

25. Có nhiều nhạc sĩ vẫn chạy theo thị hiếu
hoặc danh vọng mà có những sáng tác “vay
mượn” từ người khác. Xưa nay, chữ đức vẫn
luôn quan trọng trong mọi ngành nghề nói
chung và nghệ sĩ nói riêng. Thưa chú, xin
chú nói vài lời (quan điểm) về “đức” của
người nghệ sĩ được không?
Từ trước tới nay tôi vẫn nghĩ người nghệ sĩ
phải thẳng với mình, và thật với người. Một
lần nào đó tôi đã có nói “Là một người viết
nhạc, có 2 điều mà tôi không thích là giả
dối và vay mượn”. Người nghệ sĩ nói chung,
người nhạc sĩ nói riêng cần phải có một tấm
lòng độ lượng, chân thành yêu đời, một trái
tim chan chứa, nồng nàn yêu người, và nên
tìm cho mình một hướng đi riêng, một con
đường mới để phục vụ nhân sinh.

26. Đối với chú, trong sáng tác âm nhạc, kỹ
thuật và nội dung điều nào quan trọng hơn?
Có những tác giả chú trọng khai thác kỹ
thuật viết nhưng lại thiếu cân bằng trong
ngôn ngữ hay nội dung bài nhạc
Mặc dù trong việc sáng tác ca khúc, cả 2
phương diện kỹ thuật, và nội dung đều rất
quan trọng, nhưng căn bản của ca khúc là
những bài hát ngắn gọn, dễ nghe, dễ hát, và
bản chất của người Việt chúng ta hiền hòa,
giản dị, thích nghe những điệu nhạc êm tai,
những câu hát dễ nhớ. Do đó nếu quá chú ý
đến kỹ thuật thì bản nhạc sẽ trở nên cầu kỳ,
khô khan khó hát. Vì vậy nói tới ca khúc
(tấu khúc là một đề tài khác) nội dung, ngôn
ngữ trở thành quan trọng hơn.

27. Thông thường, tính đa cảm, lãng mạn,
giàu mơ mộng là những yếu tố chính đối với
một nghệ sĩ. Nhưng ngòai đời, họ có thể lại
là một con người khác. Vậy, Thưa chú, giữa
một Ngô Thụy Miên trong âm nhạc và một Ngô
Thụy Miên ngòai đời có điều gì khác nhau
không?
Khi còn trẻ, còn độc thân thì chẳng khác gì
đâu. Bây giờ đã có gia đình, thì ở ngoài đời
tôi xử sự cân nhắc hơn với trái tim đầy tình
cảm, cũng như tính lãng mạn, mơ mộng của
mình. Sống trong đời, mình có nhiều trách
nhiệm với những người xung quanh, cần phải
làm sao dung hòa được cả 2 phần, trái tim và
lý trí.

28. Âm nhạc là một bộ môn nghệ thuật như một
phương tiện để nói về cuộc sống và con
người, cũng như về chân thiện mỹ. Chú là một
nhạc sĩ có tài, xin chú cho biết quan niệm
của chú về thế nào là “chân thiện mỹ”
Là một người viết nhạc, thì đối với tôi, âm
nhạc là một phương tiện biểu hiện được tất
cả những tình cảm giao hòa giữa con người và
con người, giữa con người và cuộc sống, giữa
con người và thiên nhiên. Nghe nhạc, hòa
mình trong nhạc vẫn là nỗi sung sướng, niềm
hạnh phúc nhất sau tình yêu. Như vậy có thể
nói âm nhạc chính là tình yêu vậy.

29. Đối với chú thế nào là một sáng tác
thành công? Được số đông khán thính giả yêu
thích? Đạt được kỹ thuật viết nhạc cao? Hay
chuyển đạt, bộc bạch được những điều mà mình
muốn gởi gắm (cho dù có thể không cần kỹ
thuật hoặc số đông người yêu mộ)
Tất cả những gì VK đề cập tới đều có thể coi
như là những câu trả lời đúng. Tuy nhiên
giản dị mà nói, với tôi thì sự thành công
của một ca khúc chính là sự tồn tại của ca
khúc đó sau những tháng năm, những thử thách
của thời gian và không gian.Hiện nay những
tác phẩm của 2 thập niên 40, 50, và vẫn đang
còn được trình bầy, được yêu thích bởi mọi
từng lớp khán thính giả là những tác phẩm
được coi là thực sự thành công.

30. Trãi qua một thời gian dài miệt mài với
âm nhạc và có nhiều đóng góp giá trị cho nền
âm nhạc Việt nam, nếu chính chú là người
nhìn lại tất cả những sáng tác của mình, chú
có suy nghĩ gì hay nhận xét gì về chính các
tác phẩm của chú?
Cám ơn VK. Tôi đóng góp không được bao
nhiêu, nhưng rất hãnh diện về những gì mình
đã viết, những gì mình đã chia xẻ được với
người, với đời. Đôi khi tôi nghĩ là mình
viết đã đủ rồi. đời đã nghe, người đã hiểu,
nhưng khi ý nhạc tới thì lại ngồi xuống phím
đàn, để mong tiếp tục gửi tới khách tri âm
những tình ca của một đời nhạc NTM.

Thành thật cảm ơn chú Ngô Thụy Miên đã giành
thời gian quý báu để trả lời những câu hỏi
của VK. Mến chúc chú luôn bình an và tiếp
tục đem lại cho đời những sáng tác tuyệt
vời.
VK tin rằng, trên bầu trời âm nhạc Việt nam
mãi mãi lóng lánh một ngôi sao đẹp mang tên
– nhạc sĩ Ngô Thụy Miên
________________________________________

Luand co cho bac Han e mail chua? Toi tin la
bac ay se tang cho anh tap nhac neu bac ay
xuat ban mot ngay gan day day.

Than chao,

hdgt04
 

 


Logged


Soạn bài Bắc Sơn trang 159 SGK ngữ văn 9 tập 2


Soạn bài Bắc Sơn siêu ngắn ngắn nhất ngữ văn lớp 9 với đầy đủ các nội dung cần thiết và bám sát nội dung SGK đảm bảo hay và siêu ngắn.
Xem chi tiết bài soạn tại đây: http://loigiaihay.com/soanbaibacsonsieunganc441a78726.html
Mở đầu: 0:00
Bố cục: 0:38
Nội dung chính: 1:00
Câu 1: 1:20
Câu 2: 2:43
Câu 3: 3:44
Câu 4: 5:43
Câu 5: 7:19

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống
Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống

Related Articles

Back to top button