Kiến Thức Chung

phan tich bai tho day mua thu toi cua xuan dieu

Ngày đăng: 28/11/2017, 10:04

Phân tích thơ Đây mùa thu tới thi sĩ Xuân Diệu Bài tham khảo Xuân Diệu (1916-1985) nhà thơ tình, viết hay nhiều thời đại Thi sĩ để lại 400 thơ tình,; nhà thơ “mới nhà thơ mới” Xuân Diệu thi sĩ mùa thu Với Xn Diệu “Tình khơng tuổi xn khơng ngày tháng” cảnh thu chứa đựng tình thu, bao rung động xơn xao, lẽ “Thu đến – nơi nơi động tiếng huyền” Trong hai tập thơ viết trước Cách mạng: “Thơ thơ” “Gửi hương cho gió ” có nhiều thơ nói đến sắc thu, hương thu, trăng thu, tình thu, thiếu nữ buổi thu Mùa thu thật đáng yêu, làm cho tâm hồn thi sĩ dây đàn huyền diệu rung lên xao xuyến “Đây mùa thu tới” thơ thu tuyệt bút Xuân Diệu, rút tập “Thơ thơ”, xuất năm 1938 Thu đến, xôn xao rung động đất trời Cảnh vật đẹp mà thống buồn man mác Lòng thiếu nữ trở nên bâng khuâng buổi thu Cảm nhận thi sĩ Xuân Diệu mùa thu âm tiếng chày đập vải, ấn tượng “Ngô đồng diệp lạc – Thiên hạ cộng trì thu” mà dáng liễu, rặng liễu ven hồ, hay bên đường: “Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang, Tóc buồn bng xuống lệ ngàn hàng” Cả khơng gian “đìu hiu”, buồn vắng vẻ Rặng liễu trầm mặc “đứng chịu tang” Lá liễu bng dài tóc nàng phụ “buồn buông xuống” Lá liễu ướt đẫm sương thu tưởng “lệ ngàn hàng” Liễu nhân hóa “đứng chịu tang”, từ tóc liễu đến lệ liễu mang theo bao nỗi buồn thấm thía Một nét liễu, dáng liễu miêu tả cảm nhận đầy chất thơ Biện pháp láy âm Xuân Diệu vận dụng tài tình để tạo nên vần thơ giàu âm điệu, nhạc điệu: “đìu hiu chịu”, “tang – ngàn – hàng”, “buồn – bng – xuống” Đó điểm mạnh, mẻ thi pháp mà Xuân Diệu học tập trường phái thơ tượng trưng Pháp kỉ XIX Say mê ngắm “rặng liễu đìu hiu “, nhà thơ khẽ reo lên nhận thấy thu đến Cách ngắt nhịp 4/3 với điệp ngữ “mùa thu tới” diễn tả bước mùa thu niềm mong đợi thu lâu lòng thi sĩ: “Đây mùa thu tới/mùa thu tới Với áo mơ phai/dệt vàng” Một vần lưng thần tình: “tới – với”, chữ “dệt” tinh tế miêu tả cảm nhận Thu vừa tới, sắc màu cỏ vạn vật đổi thay, trở thành “mơ phai” Đó điểm tơ vài sắc vàng lá, “dệt vàng” Câu thơ “Với áo mơ phai dệt vàng” câu thơ nhiều thi vị, nói lên hồn thu với sắc lá, gợi lên cảm giác nhẹ, tươi sáng mùa thu đáng u vơ Có thể nói, khổ thơ đầu vẽ lên tranh thu đẹp, thơ mộng, thấm nỗi buồn từ cỏ đến lòng người, không ảm đạm, thê lương làm nặng trĩu lòng người Mỗi ngày đêm qua Thu thu trôi qua Cảnh vật biến đổi Hoa “rụng cành” Tác giả khơng nói “đơi ba ”, mà lại viết “hơn một” cách dùng số từ cách nói Trong vườn, màu đỏ (từng chấm nhỏ) lấn dần, “rũa màu xanh”! Cũng nói biến đổi ấy, “Cảm thu, tiễn thu” thi sĩ Tản Đà viết: “Sắc đâu nhuộm ố quan hà Cỏ vùng đỏ bóng dương” Cây cối bắt đầu rụng trơ cành “run rẩy”, khẽ “rung rinh” trước gió thu lành lạnh, se sắt Khổ thơ thứ hai, chất thơ lay động xôn xao từ cảnh vật, từ hoa may mà thấm vào hồn thi sĩ: “Hơn loài hoa rụng cành Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh Những luồng run rẩy, rung rinh lá, Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh” Các từ láy: “run rẩy”, “rung rinh”, “mỏng manh” nét vẽ thần diệu gợi tả run rẩy, rùng buổi chiều thu Nghệ thuật sử dụng phụ âm , “r” (rụng, rũa, run rẩy, rung rinh) phụ âm “m” (một, màu, mỏng manh) với dụng ý thẩm mĩ gợi tả biểu cảm đặc sắc Đó nét thi pháp Xuân Diệu Khổ thơ thứ 3, thi liệu vừa thực vừa ước lệ tượng trưng, vừa kế thừa vừa cách tân sáng tạo Cũng có trăng “nàng trăng tự ngẩn ngơ” bầu trời Khơng nói trăng non đầu tháng, không hỏi “Trăng tuổi trăng già” mà lại nói “nàng trăng” Một hình ảnh đẹp, thơ mộng tả vầng trăng thu Cũng ó núi, có non, lúc ẩn lúc hiện, “khởi sự” nhô lên cuối chân trời xa, qua lớp sương thu mờ Trăng núi thơ Xuân Diệu chứa đựng hồn thu muôn thuở xứ sở quê hương, gần gũi thân thuộc từ bao đời vẽ lên thật đẹp: “Thỉnh thoang nàng trăng tự ngẩn ngơ Non xa khởi nhạt sương mờ ” Hai tiếng “đã nghe”, “đã vắng” gợi tả không gian bao la, vắng vẻ buổi chiều thu lành lạnh: “Đã nghe rét mướt luồn gió, Đã vắng người sang chuyến đò” Cấu trúc câu thơ song hành cách diễn tả Có chuyển đổi cảm giác xúc giác thính giác Như vậy, cảm nhận thi nhân rét, gió, xa vắng khơng giác quan mà linh hồn Chữ “luồn” cụ thể hóa rét, cảm nhận trực giác Rét mướt luồn gió thu hiu hắt khơng phải gió rét Rõ ràng chưa rét đậm, rét tê tái, rét, lành lạnh chiều thu, đêm tàn thu Khổ cuối tranh thu tuyệt đẹp Có vẻ đẹp thiên nhiên, mây trời, cánh chim Có vẻ đẹp thiếu nữ Cảnh đẹp, người đẹp mà thống buồn mơ hồ mênh mơng Mây cánh chim gợi lên nỗi buồn đẹp chia li “bèo dạt mây trơi” tình ca! Thi sĩ lấy “động” cánh chim bay, mây chiều trôi để đặc tả êm đềm, yên tĩnh cõi vật lòng người: “Mây vẩn khơng chim bay đi, Khí trời u uất hận chia li” Trong êm đềm, xa vắng lên hình ảnh thiếu nữ “ít nhiều” chưa xác định Buồn tương tư, “buồn khơng nói” Một dáng điệu “tựa cửa nhìn xa”, tâm hồn “nghĩ ngợi gì” mơ hồ, xa xăm: “Ít nhiều thiếu nữ buồn khơng nói, Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì” Là mùa xuân hay mùa thu, mùa hè hay mùa đông, thiên nhiên trăm sắc nghìn hương ấy, hình ảnh thiếu nữ đa tình, dun dáng ln ln thấp thống qua vần thơ Xuân Diệu Thi sĩ đa tình nên thiếu nữ đa tình? “Bên cửa ngừng kim thêu gấm Hây hây thục nữ mắt thuyền” (“Nụ cười xuân” – Thơ thơ) Trong chùm thơ thu Yên Đổ, tình thu buồn thấm thía đơn thể qua hình ảnh ơng lão, lúc “tựa gối ôm cần” thuyền câu “bé tẻo teo” ao thu “lạnh lẽo”, lúc cụ già ngồi uống rượu ngà ngà say đêm sâu, có lúc lại nhà nho lặng ngắm cảnh thu, muốn cầm bút đề thơphân vân, lưỡng lự Còn thơ thu Xn Diệu hình bóng giai nhân tương tư, mộng tưởng Đó nét nói mùa thu thơ Xuân Diệu Có thể nói trạng thái buồn mơ hồ, buồn khơng rõ ngun cớ nét tâm trạng điển hình hồn thơ Xn Diệu: “Ít nhiều thiếu nữ buồn khơng nói ” Tơi buồn khơng hiểu tơi buồn ” Đây mùa thu tới” thơ thu tuyệt bút Xuân Điệu Bao nhiêu nét thu nhiêu nét vẽ tài hoa Dáng thu, sắc thu, tình thu đẹp mà buồn, bao nên hồn thu mênh mang, xao xuyến Đáng yêu hình ảnh thiếu nữ, dáng thu yêu kiều mộng tưởng “Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì” Một trái tim đa tình, ngòi bút tài hoa Cách cảm cách diễn tả mới, thơ Đằng sau sắc thu đất trời, hoa lá, cỏ, núi xa, nàng trăng, gió thu se lạnh, tiếng thu xôn xao, rung động tâm hồn thi sĩ tuổi đôi mươi lòng thiếu nữ tuổi trăng tròn Bài thơ cho ta nhiều ngẩn ngơ say hương sắc mùa thu xưa, mùa thu Hà Nội nửa kỉ trước Bài tham khảo Đây mùa thu tới in tập Thơ Thơ (1938) thi phẩm đặc sắc, tiêu biểu cho hồn thơ Xuân Diệu trước cách mạng Cái lạ thơ đề tài thu quen thuộc thơ ca truyền thống mà đặc sắc nằm mẻ trước thiên nhiên nỗi niềm xôn xao bắt nguồn từ nỗi cô đơn khát khao giao cảm với đời Nó thật xuất ý thức cá nhân nhà thơ Bài thơ có bốn khổ khổ bước thời gian, tất nhằm xoáy vào ý đồ nghệ thuật nhà thơ Đó xây dựng hình tượng mùa thu mĩ nhân Mùa thu hóa thành mĩ nữ mĩ miều cao sang tha thiết buồn mang vẻ đẹp lang mạn Nàng thu nhón gót đường biên phút giao mùa Ở khổ thơ thứ Xuân Diệu miêu tả mua thu tới ven hồ: “Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang Tóc buồn bng xuống lệ ngàn hàng Đây mùa thu tới mùa thu tới Với áo mơ phai dệt vàng” Tín hiệu mùa thu sang nhà thơ thể qua hình ảnh liễu đứng chịu tang, đìu hiu lệ ngàn hàng Bằng biện pháp nghệ thuật nhân hóa rặng liễu đứng ven hồ ví von mĩ nữ với vẻ đẹp mĩ miều tha thướt Đúng vẻ đẹp liễu yếu đào tơ Tuy nhiên mĩ nữ cao sang mang nét buồn lãng mạn Những cành liễu buông xuống hồ giống tóc dài mềm mượt người gái, lại giống giọt nước mắt buồn người gái Vậy nên cao sang mà buồn, buồn lại đẹp Rõ ràng liễu không giống giọt nước mắt mà ta cảm nhận liễu khóc, để tang cho mùa hè rực rỡ qua Điệp ngữ “đây mùa thu tới” thể tiếng reo vui trước bước mùa thu Phong cảnh khởi sắc với màu áo màu áo mơ phai có mùa thu có Như qua khổ thơ đầu ta thấy rõ tín hiệu mùa thu tới tác giả han hoan vui mừng trước thay đổi đất trời Mùa thu đến đương xanh nhiên thay áo mới, khốc lên áo với mn nghìn vàng Bằng mắt quan sát tinh tế Xuân Diệu miêu tả bước chân mùa thu đến đẹp đượm buồn Sang khổ thơ thứ hai nhận thấy tiết trời sang thu theo quy luật tự nhiên vật chuyển sang phai tàn rơi rụng Xuân Diệu cảm nhận mùa thu đến in lên sắc hoa màu lá: “Hơn loài hoa rụng cành Trong vườn sắc đỏ rủa màu xanh Những luồng run rẩy rung rinh Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh” Ở nhà thơ không dùng từ “dăm ba”, “năm bảy” mà lại dùng cụm từ “hơn loài hoa’ tàn phai hoa Cụm từ có nghĩa vài, phải nhiều Đây cách nói Tây Xuân Diệu nhiên dù nhiều hay ta thấy bước chảy trôi thời gian thiên nhiên đất trời Có thể nói câu thơ mang đến mọt nỗi buồn lớn, gây ấn tượng mạnh rơi rụng Hoa vốn biểu tượng đẹp mà mùa thu tới đẹp lại tàn phai rơi rụng gây cảm giác tiếc nuối mát lòng người cành hoa rụng vườn thay đổi màu đỏ vàng Động từ “rủa” thể ngấm dân , gặm dần chút màu xanh tươi lá, thay vào sắc đỏ vàng đặc trưng mùa thu Ta thấy nhà thơ miêu tả thật xác tinh vi q trình chuyển hóa màu sắc Qua người đọc cảm nhận bước chân thu thật nhẹ nhàng, êm mà không phần bền bỉ mãnh liệt lạnh thời tiết nhà thơ nhắc đến Với biện pháp nghệ thuật điệp phụ âm đầu “run rẩy rung rinh” mang đến cho người đọc cảm giác se lạnh mùa thu Mùa thu đến cối xanh tươi tràn trề nhựa sống thay vào khơ gầy, héo úa tàn tạ Nó gợi lên vẻ đẹp nhẹ nhàng mong manh mùa thu Nó giống xương khơ gầy yếu ớt đơn độc Nhà thơ cảm nhận mùa thu thị giác , cảm giác, xúc giác Dường thi sĩ mang đến cho cảnh thu xơn xao run rẩy lòng Nếu khổ thơ thời gian đến đầu tiên, khổ hai thời gian đến mãnh liệt sang khổ ba thời gian đến thật liệt: “Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ Non xa khởi nhạt sương mờ Đã nghe rét mướt luồn gió Đã vằng người sang chuyến đò” “Nàng trăng tự ngẩn ngơ” tác giả nhân hóa trăng thu nàng thiếu nữ tự ngẩn ngơ, khơng hiểu nỗi lòng Đó ngẩn ngơ thu, nhỏ nhoi, mờ nhạt Trong tiết trời thu núi sương sớm “khởi sự” trước mờ nhạt sương mờ Có thể cảm nhân mùa thu mang đên bàng bạc mơ hồ, phai tàn Tiếp đến câu thơ thứ ba nhà thơ sử dụng nghệ thuật chuyển đổi cảm giác Cái rét mướt cảm nhận qua cảm giác khơng phải thính giác tác giả lạ chỗ Chính nghệ thuật làm cho cảm nhận rét mướt gợi lên thật trực tiếp, thật gần gũi Đồng thời giúp cho người đọc cảm nhận rét vốn vơ hình lại trở nên hữu hình, cụ thể nghe nắm bắt Hình ảnh người xuất câu thơ thứ tư khơng phải cảnh đơng đúc mà hay nghĩ đến người mà hình ảnh thưa thớt Biện pháp nghệ thuật đảo ngữ cho thấy quạnh quẽ, vắng vẻ hoang vu chuyến đò bến đò Thu đến mà qua để nhường cho mùa xuân cạn kề cảnh vật khổ thơ miêu tả từ cao xuống trạng thái lạnh lẽo tàn phai Nó khắc họa bước nghiệt ngã thời gian Trong tranh thu khơng ngoại cảnh mà tâm cảnh nỗi buồn Thu buồn dương liễu thu hoa lá, buồn trăng mờ tụ thành trời thu uất hận kết tụ lòng người: “Mây vẩn tầng khơng chim bay Khí trời u uất hận chia ly Ít nhiều thiếu nữ buồn khơng nói Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì” Ở hai câu đầu chia ly diễn lòng cảnh vật Chim bay tránh rét, nỗi buồn chia ly ngập tràn không gian tạo thành nỗi sầu hận u uất Nêu nhà thơ bắt đầu hình ảnh liễu giống gái kết thúc thơ tác giả nhắc đến hình ảnh gái Cơ gái làm gi?, ngồi tựa cửa mà nhìn xa, nhìn vào cõi vơ vọng, nhìn xa xăm thứ trước mắt khơng thấy mà thấy tâm trí Cơ thiếu nữ buồn khơng nói tựa cửa trơng xa để nghĩ ngợi Bài thơ có kết cấu mở, người thiếu nữ buồn khơng nói, phải buồn vơ cớ Nhưng vơ cớ mà lại thành có cớ cảm nhận bước nghiệt ngã thời gian Hóa thu vừa đến mà vội vã để nhường chỗ cho mùa đông rầm rập kéo Đây mùa thu tới tranh thu đẹp mà buồn hồn thơ gắn bó với sống để lắng nghe biến thái tinh vi thời gian nội tâm người với thi phẩm Xuân Diệu để lại ấn tượng khó phai kho tàng thu thi ca Bài tham khảo Xuân Diệu coi nhà thơ nhà thơ Đề tài mà Xn Diệu hướng đến khơng có xa lạ mẻ, ông cảm nhận thiên nhiên trước nỗi niềm xôn xao bắt nguồn từ buồn cô đơn, từ khát khao giao cảm với đời thực xuất ý thức cá nhân sâu sắc nhà thơ Tác phẩm Đây mùa thu tới tác phẩm Tác giả vẻ lên hình tượng mùa thu với dáng vẻ thục nữ mỹ miều tha thướt u buồn, đẹp vẻ dẹp lãng mạn, cao sang Nàng thu Xuân Diệu nhón gót đường biên phút giao mùa, từ hạ sang thu Tác giả cảm nhận khơng khí mùa thu qua dáng vẻ rặng liễu bên hồ: Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang Tóc buồn bng xuống lệ ngàn hàng Liễu xuất nhiều thơ ca với hình ảnh đẹp, thướt tha, Truyện Kiều: “Dưới cầu nước chảy – Bên cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha” Liễu Xuân Diệu gay gắt hơn: “chịu tang” – cảm nhận bất ngờ, đẫm màu tang tóc Song bất ngờ mà Lá liễu so sánh thật tầng lớp, biến hóa: vừa đổ xuống song song sóng tóc giai nhân, vừa tn chảy dòng lệ ướt Để nhấn mạnh nỗi tang tóc, Xn Diệu đưa loạt từ láy ầm: “đìu hiu”, “buồn bng”, khiến câu thơ bị ru thêm vào âm điệu thê lương, chua xót Một lần nữa, tác giả khẳng định, rặng liễu báo hiệu mùa thu tới Đây mùa thu tới, mùa thu tới Với áo mơ phai dệt vàng Câu thơ vừa tiếng reo vui mừng, vừa tiếng thở dài, tiếng thở dài có tiếng reo thầm, mùa thu đâu mang tới buồn lạnh, mà chứa đựng xôn xao sống Đến câu cuối, mùa thu hình cụ thể “Với áo mơ phai dệt vàng” Hình ảnh thật diễm ảo: mùa thu nhuộm vàng đất trời, hay đất trời dệt áo vàng khoác lên nàng thu? Nàng thu trở nên đẹp lộng lẫy, sang trọng, tinh ý, ta nhận vẻ đẹp tàn, khiến tiếng reo câu thơ ngầm chứa thảng lo âu Cái đẹp xao xác buồn định hướng cảm xúc toàn bài, khuynh hướng thẩm mĩ quen thuộc Thơ (Lưu Trọng Lư viết: “Em không nghe mùa thu – Lá thu kêu xào xạc Con nai vàng ngơ ngác – Đạp vàng khô” Đẹp quá, mà câu thơ muốn khóc) Tác giả bắt đầu ý đến gần gũi xung quanh mình, điểm bắt đầu vườn thu Hơn loài hoa rụng cành Trong vườn sắc đỏ rủa màu xanh Những luồng run rẩy rung rinh Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh Mùa thu xuất trọn vẹn khu vườn mà tác giả trung tâm Tác giả nhận mùa thu buốt lạnh bòn rút sống cỏ hoa lá, tức tạo hóa Ở câu có từ đắt: “rủa”, đồng nghĩa với “lấn” (Lá đỏ lấn xanh), nhưng, đổi sang “lấn” hiệu khác hẳn “Lấn” gợi tượng thiên nhiên, thiên miêu tả thực tế “Rủa” thiên biểu nội tâm, nên mạnh hơn, nhói buốt hơn, tạo cảm nhận bỏng rát, đau đớn trước tàn phá nghiệt ngã thiên nhiên Nguyễn Gia Thiều tùng có câu thơ dội thế: “Sương búa bổ mòn gốc liễu” (Cung ốn ngâm khúc) Trong trầm tư suy nghĩa mùa thu, nhà thơ nhận thấy gió vật hữu hình Ngọn gió thổi từ cổ thi buồn: “Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu” (Thu vịnh – Nguyễn Khuyến), buồn tiếng thở dài yếu ớt Gió Xuân Diệu run lên bần bật phụ âm “r” (run rẩy, rung rinh) làm câu thơ buốt đến tái tê Vũ Quần Phương tinh tế cho hiệu câu thơ không tả gió mà gọi rét Hình ảnh cành ca dao đắm say: “Gió đưa cành trúc la đà” Nguyễn Khuyến ghê, gọt nhỏ “cành” ca dao thành “cần” Thu vịnh (Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu) Xuân Diệu lại đẩy tiếp “cần” Nguyễn Khuyến thành “nhánh” “xương” đầy chất tạo hình, gây ấn tượng thị giác mạnh: chạm khắc vào trời thu hình ảnh cối quắt queo dẻ xương gầy Mùa thu héo quắt thêm hồn thơ Xuân Diệu Càng ngắm khung cảnh trời thu, tác giả lại có trạng thái u uất hơn, trùm lên đất trời rộng lớn Điều độc đáo Xuân Diệu xen kề đất trời thành cặp đôi song song suốt hai khổ thơ cuối Bầu trời lên trước mắt nhà thơ thật đẹp có trăng, mây chấp chới cánh chim Câu thơ tả trăng có âm điệu hay: “Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ” Câu chữ hình ảnh ngồ ngộ, ngơ ngác Sao lại “thỉnh thoảng”? Sao lại “tự ngẩn ngơ”? Hoài Thanh bắt tinh đặc điểm Xuân Diệu: “Ngay lời văn Xuân Diệu chơi vơi Xuân Diệu viết văn tựa trẻ học nói hay người ngoại quốc võ vẽ tiếng Nam Câu văn tuồng bỡ ngỡ Nhưng dáng bỡ ngỡ chỗ Xuân Diệu người” Đúng Đọc kĩ, thấy câu thơ Xuân Diệu tinh nghịch, đột ngột “bắt tang” trạng thái mơ màng, ngơ ngẩn nàng trăng Có điều, Xuân Diệu bắt tang thiên nhiên hay cõi lòng mình? Từ cánh chim trốn rét, Xuân Diệu hốt hoảng nhận điều đáng sợ xảy đất trời: “Khí trời u uất hận chia li” Nỗi đau li tán dằn xuống trắc chữ “hận” tiếng nấc trước vũ trụ dường trống rỗng Khung cảnh mùa thu làm cho người vạn vật buồn, bầu trời mặt đất có chung tâm trạng buồn: Đã nghe rét mướt luồn gió Tác giả dùng từ “luồn” thật tinh diệu, gợi cho người đọc có cảm giác nhìn thấy rét mướt hữu hình Đúng rét tàng hình tiết chớm thu, mà người nghệ sĩ – vốn nhà bác học giác quan phát Nhưng hình ảnh người đột ngột xuất hai câu kết nấc cao cảm giác thu Xuân Diệu: Ít nhiều thiếu nữ buồn khơng nói Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì? Nàng thu lên bóng dáng nàng thiếu nữ đẹp Tất cảm giác thu quy tụ vào Thơ Xuân Diệu có nói trời mây non nước cuối kết lại nơi người, nơi tuổi trẻ, nơi thiếu nữ vừa chạm bước vào ngưỡng cửa đời, vừa ngơ ngác vừa khao khát – khao khát yêu đương, khao khát giao cảm với đời rộng lớn Hai câu thơ man mác trạng thái mơ hồ không xác định, hợp với tâm hồn bâng khuâng lứa tuổi này; số khơng xác định (ít nhiều), nỗi buồn thầm lặng khơng dun cớ (buồn khơng nói) Bức tranh thu Xuân Diệu thám hiểm phút chuyển cũ mà mẻ thời gian từ hè sang thu, từ nóng sang lạnh giác quan tinh tế (thị giác, xúc giác), tạo rung động thâm mĩ Đó cống hiến quý báu thi sĩ việc khám phá thiên nhiên nghệ thuật thơ ca Linh hồn tranh tình thu buồn vắng cô đơn Thứ nhất, trạng thái riêng mùa thu Thu không ồn hạ, tê tái đông, tươi tắn xuân mà êm lắng u sầu cách mơ màng, dễ gợi hồn thơ hướng nội Thứ hai, nỗi buồn thu gặp nỗi sầu tuổi trẻ thời vong quốc, ngơ ngác trước ngưỡng cửa vào đời, khao khát nhập vào đời bị đẩy vào cô đơn Cái lạnh thu lạnh linh hồn cô đơn “thả tiếng thở dài để gọi nhau” (Xuân Diệu) Giá trị nhân thơ nỗi buồn sáng Đây mùa thu tới gợi cho người đọc cảm nhận mùa thu đẹp mà buồn Bài thơ thể mẻ nghệ thuật nội dung, thể cô đơn, niềm khát khao giao cảm với đời nhà thơ … mùa thu tới” thơ thu tuyệt bút Xuân Điệu Bao nhiêu nét thu nhiêu nét vẽ tài hoa Dáng thu, sắc thu, tình thu đẹp mà buồn, bao nên hồn thu mênh mang, xao xuyến Đáng yêu hình ảnh thiếu nữ, dáng thu. .. trăng thu Cũng ó núi, có non, lúc ẩn lúc hiện, “khởi sự” nhơ lên cuối chân trời xa, qua lớp sương thu mờ Trăng núi thơ Xuân Diệu chứa đựng hồn thu muôn thu xứ sở quê hương, gần gũi thân thu c… hây thục nữ mắt thuyền” (“Nụ cười xuân” – Thơ thơ) Trong chùm thơ thu Yên Đổ, tình thu buồn thấm thía đơn thể qua hình ảnh ơng lão, lúc “tựa gối ôm cần” thuyền câu “bé tẻo teo” ao thu “lạnh lẽo”,

Xem thêm:   Lịch Sử Lớp 5 Bài 24 – Chiến Thắng Điện Biên Phủ Trên Không – Trang 51 – 52 – 53

Xem thêm :  Cách Đánh Phân Số Trong Word 2010, 2013, 2016 Đơn Giản, Cách Viết Phân Số Trong Word

– Xem thêm –

Xem thêm: phan tich bai tho day mua thu toi cua xuan dieu, phan tich bai tho day mua thu toi cua xuan dieu

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Giáo Dục

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Check Also
Close
Back to top button