Kiến Thức Chung

Những bài thơ Thiền hay nhất

    Dưới đây, bạn sẽ tìm thấy bộ sưu tập thơ thiền của chúng tôi thu thập trong nhiều năm từ nhiều nguồn khác nhau.

  1. Bình sinh lẽ sống nào đâu mộng
    Không hình không sắc cũng không hương
    Hồn lặng lẻ êm hồn không sóng
    Đạo cũng mênh mông đạo không đường
    Thơ tâm không chữ không cần nghĩa
    Lòng trong veo không ghét không thương
    Hư vô một miền bình yên trắng
    Không đi mà vẫn đến muôn phương

    Lê Lãng Du

  2. Thân như sấm chớp có rồi không
    Cây cối xuân tươi thu héo hon
    Nhìn cuộc thịnh suy, đừng sợ hãi
    Thịnh suy ngọn cỏ giọt sương hồng

    Sư Vạn Hạnh

  3. Chánh đạo sá gì trò phong thủy
    Chân tâm chẳng sợ sấm hung thần
    Phải, trái, tiền đường xây tháp Phật
    Vườn bên, nhà hậu cúng am linh

    Tuệ Quang

  4. Cuộc đời tuy dài thế
    Năm tháng vẫn đi qua
    Như biển kia dẫu rộng
    Mây vẫn bay về xa.

    Xuân Quỳnh

  5. Sống như chuyện pha trà
    Cần nấu sôi cái tôi
    Bốc hơi điều lo lắng
    Pha loãng những muộn phiền
    Thanh lọc những lỗi lầm
    Nếm hương vị hạnh phúc.

    Vô Danh

  6. Tôi ngụp trong cõi thế
    Sư ở chốn Huyền Không
    Ta chỉ là hạt bụi
    Giữa đất trời mênh mông

    Sư ăn chay niệm Phật
    Gạn đục và khơi trong
    Tôi áo cơm tất bật
    Suốt một đời long đong

    Sư ngắm hoa, thưởng nguyệt
    Chốn núi rừng thâm u
    Tôi phố phường chật hẹp
    Gió tung cát bụi mù

    Thơ Thiền sư thoát tục
    Thơ tình tôi đa mang
    Thỉnh thoảng trên sách báo
    Sư cùng tôi chung trang

    Bây giờ mới gặp mặt
    Danh đã biết lâu rồi
    Không không và sắc sắc
    Bên nhau đạo với đời

    Sư thì còn bận đạo
    Tôi thì còn vướng đời
    Hẹn một ngày thư thả
    Ta phiêu bồng rong chơi…

    Mai Văn Hoan

  7. Gian nan viễn xứ.. thế thôi thà..
    Cố quận hoài miên.. cũng sẽ qua..
    Thiên định sinh ra.. đời quạnh quá..
    Cõi trần nhân đức.. kiếp như là..

    Khiêm nhường đáo kính.. trời răn nhã..
    Hữu xạ nhiên hương.. ngộ lý ra..
    Tâm Phật hiện tiền.. trì hạnh hoá..
    Lợi danh hậu kiếp.. tựu thành mà..

    Kim Tiên Phạm

  8. Tìm Xuân, chẳng thấy bóng xuân sang,
    Giày rơm giẫm nát đỉnh mây ngàn.
    Trở về chợt ngửi hương mai ngát,
    Xuân ở đầu cành đã chứa chan.

    Mai Hoa Ni

  9. Gặp thời truyền đạo độ quần sinh
    Chẳng ngại phương xa, tự vươn mình
    Năm trước có người lòng tương tự
    Ngày ngày hương khói tối đèn linh

    Phạm Đình Nhân

  10. Cổng đời hé mở tưởng thần tiên
    Dấn bước vào trong mới thấy phiền
    Mong ước rất nhiều, tay vẫn trắng
    Nghĩ suy cho lắm, óc càng điên
    Thời gian sắp hết, đời chưa toại
    Sức khỏe gần tàn, mộng chẳng yên
    Tiến thoái lưỡng nan, tâm bất ổn
    Chi bằng lên núi luyện tu thiền!…

    Chi bằng lên núi luyện tu thiền
    Tự tại mình ta một chốn riêng
    Phơ phất áo mòn, phơi gió giật
    Khẳng khiu lưng mỏng, đón mưa xiên
    Xác thân phó mặc cho trời đất
    Trí óc giao hòa với tự nhiên
    Thanh thản trở về làm cát bụi
    Tan vào vũ trụ-cõi bình yên!…

    Sông Thu

  11. Đã có trong mình cội gốc Tiên
    Vui đời tranh sống sợ chi phiền
    Nhìn lên phía trước niềm tươi sáng
    Ngó lại đàng sau nỗi đảo điên
    Địa vị đua đòi tâm bất ổn
    Lợi danh chối bỏ dạ bình yên
    Khuyên ai chớ để lòng u uất
    Sớm tối tại gia gắng tọa thiền…

    Sớm tối tại gia gắng tọa thiền
    Phòng không một gác để dành riêng
    Quên đi trước mắt lời dua nịnh
    Gác bỏ ngoài tai chuyện xỏ xiên
    Biến chuyển đạo đời do tự ngã
    Tuần hoàn thời tiết vốn thiên nhiên
    Một mai ai cũng theo về đất
    Nhắm mắt đi vào giấc ngủ yên.

    Võ Làng Trâm

  12. Đâu phải vào cõi thiền là tâm đã tịnh
    Khi trong lòng còn vướng bụi trần ai.
    Cả Đức Phật vẫn hiển hiện buồn vui trên nét ngọc
    Cõi phàm trần đâu dễ bảo rằng không!

    Từ Dạ Linh

  13. Nếu không có khổ đau
    Biết đâu là hạnh phúc
    Nhờ mộng mị hôm nào
    Ta tìm về tỉnh thức

    Minh Niệm

  14. Cất bước đạp tan tam giới mộng
    Dừng chân nắm trọn cả càn khôn
    Ngồi lại phóng quang trùm pháp giới
    Nằm dài duỗi cẳng giáp hư không.
    Nhìn trước mặt, ở sau lưng
    Xin mời xem lại gót chân.
    Một vầng vằng vặt giữa trời không
    Soi khắp mười phương pháp giới đồng
    Không diệt không sanh qua với lại
    Chớ bàn thêm bớt có cùng không.

    Thích Thanh Từ

  15. Trường Giang đi mãi khôn cùng
    Bao giờ cho đến đế cung hỡi người
    Gió lành thổi khắp muôn nơi
    Mái chèo hãy gác ngồi chơi tự tình

    Phạm Đình Nhân

  16. Cùng chung một chuyến đò ngang
    Kẻ thì sang bến, người đang trở về
    Lái đò lái mãi thành mê
    Sang về chẳng biết mình về hay sang

    Nguyễn Bảo Sinh

  17. Viễn ảnh xa vời nơi cố quận
    Hướng về Chân Ngã, bấy tàn thu
    Khô héo Vọng-tâm nào quít quấn
    Thiền tâm tất bật , nết duyên tu

    Viễn ảnh viển vông nơi bể khổ
    Ở trong thi vận, lại thừa trăng
    Thiền hành Tự Tánh, rày bao độ
    Dào dạt Chân Như, ấn vĩnh hằng

    Lê Anh Chí

  18. Tháng ngày chi tiết hôm nay
    Còn xuân thu cũ ai hoài làm chi

    Thiền Lão

  19. Đã biết cảnh hồng trần trôi nổi,
    Một ngày nào cát bụi buông xuôi,
    Vô thương muôn sự rỗ rồi;
    Hoa sen chín phẩm là nơi an bình.

    Vạn Hải

  20. Luôn biết mình dốt
    Để gột tính kiêu
    Để yêu như mới
    Để cởi mối hiềm
    Để thêm tinh tiến
    Để biến vô thường
    Để đường thử thách
    Để mạnh dưỡng khí
    Để chí an lạc

    Phạm Thiên Thư

  21. Cuộc đời như một giấc mơ
    Tỉnh ra mái tóc bạc phơ trên đầu
    Tuyệt mà xanh thẳm ngàn dâu
    Gió tung cát bụi tìm đâu lối về

    Tung chân đá sắc vào hư lộ
    Tay vung danh lợi ném bọt khơi
    Trắng xóa ngày qua cơn hỉ nộ
    Quay về chữ NGỘ thoát thông thời.

    Ngô Đồng

  22. Hôm qua thì đã…qua rồi
    Ngày mai chưa biết đứng ngồi ra sao
    Mong chi tròn cuộc mai sau
    Tiếc chi một giấc chiêm bao xa vời
    Tùy duyên đối cảnh mà vui
    Làm thân ông phỗng tiếng lời ngoài tai
    Tròn một niệm giữa cõi người
    Há chăng cát bụi tuyệt vời đó sao.

    Tôn Thất Phước Hải

  23. Già từ sợi tóc màu mây
    Non trong giấc ngủ đủ đầy trẻ thơ
    Lòng không vướng, mấy khi mơ
    Năm canh thẳng giấc ngáy cho vui nhà
    Đôi lần bướm hóa thành ta
    Ngủ quên dưới cội ta bà nông sâu
    Mặc ai bày cuộc bể dâu
    Đói ăn, mệt ngủ ấy giàu bản tâm

    Tôn Thất Phước Hải

  24. Thu về, trăng sáng tựa lưu ly,
    Lữ khách dừng chân, bước vội chi…!!!
    Đây chén trà thơm mùi tỉnh thức,
    Kính mời tri kỷ cạn vài ly…

    Hoa Mai

  25. Tập thành vô tận vô ngần hướng
    Vô ý vô tâm tạc mộng trường

    Bùi Giáng

  26. Phải chăng còn tiếng đàn xưa vọng
    Réo rắc luân hồi ở cõi sau
    Mong ta hoá kiếp làm mây trắng
    Bay giữa tầng cao thoát nẻo sầu

    Lê Trọng Minh

  27. Tâm không – diệu dụng
    Bất lập nhị nguyên
    Duyên lành toả khắp
    Rong chơi cõi Thiền

    Tuệ Thiền

  28. An nhiên tự tại áng mây bay
    Như khói như sương cõi sắc này
    Như giọt hư vô thành kinh kệ
    An tâm nhẹ gót nến vàng lay.

    Phe Bach

  29. Xưa có thiền sư nọ,
    Một sáng, khi thiền xong,
    Thấy có con rắn độc
    Sắp chết, trôi dưới sông.

    Ông lấy một cành củi
    Định vớt nó lên bờ.
    Thế mà con rắn ấy
    Đã đớp ông bất ngờ.

    May nó không đớp trúng.
    Thiền sư lại loay hoay
    Cố vớt nó lần nữa.
    Nó cắn đúng vào tay.

    Vì nó là rắn độc,
    Nên chỉ một lúc sau,
    Bàn tay ông sưng tấy,
    Tụ máu và rất đau.

    Con rắn yếu, sắp chết.
    Ông thì đứng, thẫn thờ
    Vẫn chưa tìm được cách
    Cứu nó, đưa lên bờ.

    Đúng lúc ấy, có việc
    Ai đó đi ngang qua,
    Thấy thế liền kêu lớn:
    “Ôi, thật ngốc, ông già.

    Nó là con rắn độc.
    Ông cứu nó làm gì?
    Nó sẽ cắn ông chết.
    Sao ngốc thế, thôi đi!”

    Thiền sư ngoái đầu lại:
    “Vì tôi đang là người.
    Bản chất rắn là cắn.
    Bản chất người: Cứu đời!”

    Thái Bá Tân

  30. Hai tay buông lỏng sự đời,
    Tâm không nhẹ bước xa rời buồn vui.

    Trương Nguyễn

  31. Ta vẫn như dòng sông.
    Thênh thang về biển rộng.
    Bận lòng chi được mất.
    Đến, để rồi ra đi.

    Vô Thường

  32. Trăm năm trước thì ta chưa có
    Trăm năm sau có cũng như không
    Cuộc đời sắc sắc không không
    Trăm năm còn lại tấm lòng từ bi

    Phạm Biểu Tâm

  33. Đã mang lấy nghiệp vào thân
    Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa
    Thiện căn ở tại lòng ta
    Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài.

    Nguyễn Du

  34. Hải đảo ở trong ta
    Đã có tự muôn đời
    Lâu rồi ta quên lãng…
    Phiền não tận trùng khơi

    Hải đảo ở trong ta
    Kho báu của vĩnh hằng…
    Ngây thơ ôm bọt sóng
    Ta nửa đời đi hoang

    Ôi! Hải đảo tâm linh
    Ta tỉnh thức quay về
    Dừng tâm là thấy bến
    Thôi rong ruổi si mê

    Ôi! Hải đảo tâm linh
    Như mùa xuân thanh bình
    Như tình thương của mẹ
    Xin hãy về chốn xưa!

    Lê Bá Bôn

  35. Có ngững lúc nghe dòng đời vẫy gọi
    Nỗi tất bậc lo toan cùng cuộc sống
    Bỗng đâu vang vọng tiếng chuông ngân
    Buông bốn đại quay về bến giác
    Trăng tròn, sen nở, nụ cười không.

    CT

  36. Trên ngàn đỉnh núi một căn nhà
    Một nửa cho mây, một nửa ta
    Đêm rồi gió thổi mây đi mất
    Tính lại sao nhàn bằng lão gia

    Khuyết Danh

  37. Có thì có tự mảy may
    Không thì cả thế gian này cũng không
    Ví như bóng nguyệt dòng sông
    Thế nên mới biết có không là gì.

    Từ Đạo Hạnh

  38. U tịch núi rừng vọng tiếng ngân
    Cho lòng lữ khách thoáng bâng khuâng
    Dừng chân rũ áo phong sương cũ
    Buông danh bỏ lợi thế xuất trần

    Khải Chánh

  39. Nhẹ chân quét sạch bụi đường làng
    Từng cánh hoa thơm… điểm nhụy vàng…
    Ngỡ bóng trăng ngà phơi suối ngọc
    Nào ngờ…! đường ngập chữ bình an…

    Hoa Mai

  40. Nửa bước xa rời chơn thiện mỹ
    Nghìn trùng thất lạc cõi mông lung.
    Thương ai lữ khách sầu ly biệt,
    Khóc kẻ lạc đường gió bụi tung.
    Ngân khúc tơ lòng tâm Bát-Nhã,
    Đưa người cập bến phút lâm chung.

    Hoa Mai

  41. Mắt sâu hút bóng thiên đàng
    Một khung trời nhỏ, lá vàng chợt bay
    Người ngồi giữa cuộc đổi thay
    Nghe sông núi cạn phút giây vô thường

    Khuyết Danh

  42. Như tảng đá kiên cố gió thổi không lay động,
    Người trí tâm an định bất động trước khen chê.

    Khuyết Danh

  43. Bạch Thế Tôn đây lời khấn nguyện
    Xin đập tan đê tiện trong con
    Khi vui chẳng muốn vui hơn
    Khi buồn đủ sức cho buồn trôi qua.

    Khuyết Danh

  44. Chàng rằng :”Phổ ấy tay nào,
    Xưa sao sầu thảm nay sao vui vầy?
    Tẻ vui bởi tại lòng này,
    Hay là khổ tận đến ngày cam lai”?

    Nguyễn Du

  45. Phong cầm ngân nhẹ đầu non
    Chim muôn vẫn hót mãi còn sắc không
    Thập phương như ở trong lòng
    Gió lay khóm trúc thong dong mây chiều.

    Phe Bach

  46. Trăm điều xả vạn điều buông
    Thong dong tấc dạ rứa mà vui
    Một chút giận hai chút hờn
    Lận đận cả đời ri cũng khổ.

    Thiện Siêu

  47. Giả sử mình là một gã điên
    Niềm vui không có chẳng ưu phiền
    Chả màng kẻ lạ lành hay ác
    Đâu thiết người quen dữ hoặc hiền
    Cho dẫu đau thương luôn lãnh đạm
    Ví dù hạnh phúc vẫn điềm nhiên
    Nếu mà được vậy đời thanh thản
    Thì cớ làm chi phải tọa thiền…?

    Đăng Phong

  48. Như đất trời chẳng nói gì
    Bốn mùa cây lá đến thì phải hoa

    Võ Thanh An

  49. Ung dung đi giữa đất trời
    Đưa tay vỗ đá, đá cười hoát nhiên.

    Tuệ Nguyên

  50. Khi cần ngậm miệng chớ nói năng
    Lúc phải buông tay thôi đừng nắm
    Tay biết buông ra miệng biết ngậm
    Cuộc đời yên ổn đến trăm năm.

    Thích Minh Nhật

  51. Nếu ai cũng chọn an bình
    Khổ đau để lại cho ai
    Đường đời dễ gì bằng phẳng
    Hoa hồng nào chẳng có gai

    Nếu ai cũng chọn thanh nhàn
    Não phiền để lại cho ai
    Biết sống trong đời mới khó
    Thế nhân ngày ngắn đêm dài

    Cái quay búng sẵn trên trời
    Lợi danh phú quý trò chơi
    Đốt đèn trượng phu quân tử
    Cổ kim gương sáng cho đời

    Bức màn nhân ngã loanh quanh
    Sương sa ngọn cỏ mong manh
    Cửa tử vô thường vẫy gọi
    Hết rồi một kiếp trôi nhanh

    Biết chia nhau trong cái khổ
    Biết chia nhau trong niềm vui
    Cân bằng cuộc đời sướng khổ
    Ai ai cũng có nụ cười

    Cái bè danh lợi cong cong
    Giả nhân giả tướng tréo tròng
    Tiểu nhân lềnh khênh đón gió
    Đại nhân thiên hạ khó tìm

    Cuộc đời như một trò chơi
    Trăm năm rồi cũng tiêu đời
    Nghĩa trang xanh rì hoang lạnh
    Một mai rồi cũng chơi vơi

    Hoa thơm trong đời mới khó
    Cỏ dại thật dễ lây lan
    Một khi giã từ quán trọ
    Ùn nhau chật ních suối vàng

    Sao không giành nhau trên đó
    Mà nay chui xuống dưới kia
    Thẹn thùng thập thò lấp ló
    Muộn rồi tội nghiệp thương chưa!

    Mặc Giang

  52. Hằng ngày không việc khác
    Mình ta tự hài hòa
    Mỗi niệm không lấy bỏ
    Nơi nơi nào trái bày
    Đỏ tím do ai đặt
    Đồi núi bặt trần ai
    Thần thông cùng diệu dụng
    Gánh nước bửa củi tài

    Bàng Uẩn

  53. Trăng và nước giao duyên từ vô thỉ
    Đừng xẻ dòng sóng dội mảnh trăng tan
    Hãy giữ lấy làn nước êm dòng nước
    Và thảnh thởi như gió núi mây ngàn.

    Hư Huyễn

  54. Quét hết vô minh của kiếp người,
    Nhặt gom sân hận bụi trần rơi,
    Đem về rửa sạch trên sông mộng,
    Tô điểm tâm an, tặng lại đời…

    Hoa Mai

  55. Ngày vắng vang reo chuông Bát Nhã
    Đêm thanh dóng dõi kệ Di Đà
    Há đạo đâu xa mà nhọc kiếm
    Bồ đề kết quả ở lòng ta.

    Đào Duy Từ

  56. Thân là cây Bồ đề,
    Tâm như đài gương sáng,
    Thời thời siêng lau chùi,
    Đừng để dính bụi bặm

    Thần Tú

  57. Tôi ngồi ngắm bóng mây Thiền
    Bến xưa trời cũ muộn phiền nước trôi
    Tôi ngồi một cõi rong chơi
    Ghế không chiều lạnh quán đời rỗng tênh
    Tôi ngồi bờ bãi lênh đênh
    Hồn thơ nặng nghiệp nghe kinh lại về
    Tôi ngồi tựa pháp tìm quê
    đã lâu lầm lạc lối mê man tình
    Tôi ngồi quên bóng quên hình
    Quên kinh quên kệ quên mình quên ta
    Tôi ngồi sầu rụng thành hoa
    Tịnh liên chớm nở Mạn Đà La rơi.

    Nguyên Cẩn Phạm Văn Nga

  58. Sống không giận không hờn không oán trách
    Sống mỉm cười với thử thách chông gai
    Sống vươn lên cho kịp ánh ban mai
    Sống chan hòa với những người chung sống
    Sống là động nhưng lòng không xao động
    Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
    Sống hiên ngang danh lợi mãi coi thường
    Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến

    Thích Hạnh Hải

  59. Mới hay hưng thịnh cuộc đời
    Thịnh hưng như giọt sương rơi đầu cành

    Nhất Hạnh

  60. Bỗng một hôm ta mất trớn lỡ đà
    Gánh nước đổ, đôi vầng trăng tan vỡ
    Trăng biến mất nhưng lòng ta giác ngộ
    Khi nhận ra tòan ảo ảnh trên đời

    Ngọc Tú

  61. Một sớm Xuân tàn hoa rụng hết
    Chỉ còn trơ lại một cành không
    Ai bảo Xuân đi là Xuân chết
    Một đóa vô ưu trổ trong lòng

    Tâm Uyên

  62. Chợt nghe xác cỏ thầm thì
    Bụi tâm chưa sạch quét chi bụi trần?
    Giật mình…nhìn lại giả thân
    Cười…ta còn vướng mấy vần thơ say

    Song Nguyên

  63. Phủi tay áo lộng non ngàn
    Về nghe hạc trắng vỗ tràn hư không
    Thả rơi mấy vạt bụi hồng
    Nơi bờ tục lụy bên giòng nhân gian

    Người từ mấy nẻo quan san
    Về mang sắc áo nhuộm vàng tà huy
    Khép tờ hoa mộng xuân thì
    Mở trang kinh kệ, huyền vi phút này

    Người là sứ giả Như Lai
    Về gieo tâm hạnh hiển bày chân nguyên
    Rồi mai cởi bỏ nghiệp duyên
    Qua cầu sanh tử, hoát nhiên bến nào.

    Diêu Linh

  64. Vâng lời thầy con đi quét lá,
    Lá vàng rơi lả tả khắp nơi.
    Lá khô rơi như kiếp một con người,
    Giờ phút cuối là về cùng cát bụi…

    Khuyết danh

  65. Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
    Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền
    Trong nhà có báu thôi tìm kiếm
    Đối cảnh không tâm chớ hỏi Thiền.

    Trần Nhân Tông

  66. Có thì muôn sự có
    Không thì tất cả không
    Có không trăng đáy nước
    Đừng mắc có không không

    Thích Thanh Từ

  67. Lửa tham ghê lắm ai ơi!
    Hận sân cũng vậy, đốt người, đốt ta!
    Lưới nào bằng lưới si mê,
    Sông nào sánh được ái hà sông sâu?

    Kinh Pháp Cú

  68. Khi xưa chưa học Thiền,
    Tôi luôn luôn thấy Tôi,
    Từ sáng cho đến tối,
    Không bao giờ quên … Tôi

    Từ lúc đang nằm nôi,
    Cái Tôi đã có rồi,
    Nếu không ai vỗ về,
    Là tôi khóc thét thôi.

    Sau đó, tôi lớn khôn,
    Cái Tôi càng tăng dần,
    Tôi luôn muốn được hơn,
    Nếu không, sẽ dỗi hờn.

    Khi sống trong gia đình,
    Tôi muốn tôi làm chủ,
    Khi tiếp xúc bên ngoài,
    Tôi vẫn muốn có oai.

    Nhưng sau khi học Thiền,
    Tôi thấy tôi đã sai,
    Vì Cô tôi đã dạy,
    Phiền não từ cái Tôi.

    Cái Tôi từ tâm ra,
    Biết vậy chẳng lơ là,
    Dẹp cái Tôi đi thôi,
    Vô Ngã là không Tôi.

    Như Thu

  69. Thân thương chiếc áo màu lam
    Mặc vào người thấy tánh tham tan dần
    An nhiên đang đến thật gần
    Tham si sân hận lần lần ra đi.

    Khuyết Danh

  70. Một tay che cả bầu trời
    Quyền uy rồi cũng hết thời mà thôi
    Mai sau gần đất xa trời
    Mới hay cõi tạm chính là trần gian
    Linh hồn tội lỗi đã mang
    Rơi vào địa ngục biết đường nào ra
    Khát khao ánh sáng chói lòa
    Mới hay phúc đức mới là phép tiên.

    Khuyết Danh

  71. Cõi tâm lộ ánh trăng thiền
    Tri ân sâu nặng cơ duyên cuộc đời
    Vô ngôn sáng giữa muôn lời
    Dấn thân thế sự, chẳng rời Tánh Không

    Tuệ Thiền

  72. Mở rộng tâm ra lòng thanh thản
    An nhiên tự tại đời thong dong

    Khuyết Danh

  73. Hư vô, điệu thể vẫn khoe bày
    Khắp cõi sa hà, gió dịu bay
    Vui nhất vô vi, ai cũng hiểu
    Vô vi, nhà ở chính nơi này.

    Chân Không

  74. Sống ngày nay biết ngày nay
    Còn xuân thu trước ai hay làm gì

    Khuyết Danh

  75. Cỏ dại ven đường
    Hồn nhiên điểm nụ
    Giữa chút tầm thường
    Bao la hội tụ

    Tuệ Thiền

  76. Sống một kiếp người, bình an là được
    2 bánh 4 bánh, đi được là được.
    Tiền ít tiền nhiều, đủ ăn là được
    Người xấu người đẹp, dễ coi là được

    Người già người trẻ, miễn khỏe là được
    Nhà giàu nhà nghèo, hòa thuận là được
    Ông xã về trễ, miễn về là được.
    Bà xã càu nhàu, thương mình là được.

    Tiến sỹ cũng được, bán rau cũng được.
    Tất cả phiền não, biết xã là được
    Kiên trì cố chấp, biết quên là được
    Bạn bè xa gần, nhớ nhau là được.

    Không phải có tiền, muốn gì cũng được.
    Tâm tốt việc tốt, số mệnh đổi được
    Ai đúng ai sai, Trời biết là được.
    Tích đức tu thân, kiếp sau cũng được.

    Khuyết Danh

  77. Lần tay tính lại sổ đời
    Kiếp người chìm nổi vận thời rủi may
    Buồn vui sớm đổi chiều thay
    Ghét thương thế sự tháng ngày thịnh suy

    Vô thường còn mất đến đi
    Biển lòng sóng dậy ai bi nặng lòng
    Thu tàn gió chuyển sang đông
    Ai chung tâm sự hòa đồng tâm tư?

    Sang hèn mấy bận hoại hư
    Trắng tay danh lợi cũng như bọt bèo
    Hơn thua hai chữ giàu nghèo
    Lăn thân cơ cực chạy theo kim tiền

    Xuân xanh bao nổi ưu phiền
    Đến khi tóc điểm an nhiên mong cầu
    Cuối đường sanh tử về đâu?
    Linh hồn thanh thản bể sầu lắng yên…

    Bạch Vân Nhi

  78. Chọn được đất lành ở thảnh thơi,
    Lòng quê vui sướng trọn ngày thôi!
    Có khi lên thẳng đầu non thẳm,
    Cười lớn âm vang lạnh cả trời!

    Không Lộ

  79. Tới thì biết tới
    Qua rồi cho qua
    An với chỗ mình ở
    Vui với việc mình làm

    Khuyết Danh

  80. Nụ cười hơi thở trên môi
    Mắt thương nhìn thấu cuộc đời trắng đen
    Ta ngồi gom hết não phiền
    Đốt thành tro bụi thả miền hư không.

    Tâm Bửu

  81. Nguyện mang lại an vui,
    Cho tất cả chúng sinh.
    Tôi xin yêu thương họ,
    Với tất cả lòng tôi.

    Trong tất cả chúng sinh,
    Nguyện làm người kém nhất.
    Cầu xin cho tất cả,
    Chúng sinh đều hơn tôi.

    Nguyện canh chừng trong tôi,
    Xúc cảm nào bấn loạn?
    Quyết tâm tôi diệt bỏ,
    Tinh khiết đáy lòng tôi.

    Chúng sinh nào hung dữ,
    Gieo đau thương mênh mông,
    Tôi xin yêu thương họ,
    Như kho tàng vô giá.

    Những ai ngược đãi tôi,
    Nhục mạ, vu khống tôi,
    Nhẫn nhục tôi chịu đựng,
    Vinh quang này hiến dâng.

    Những ai dù vô cớ,
    Làm tổn thương cho tôi,
    Tôi xin biết ơn họ,
    Như vị thầy tối thượng.

    Nơi muôn ngàn thế giới,
    Chúng sinh đều là mẹ.
    Khổ đau nào con gánh,
    Hạnh phúc này con dâng.

    Giữa cuộc đời ảo giác,
    Con đường tu không hoen.
    Vững tâm tôi cất bước,
    Một cõi nào trống không?

    Guéshé Langri Tangpa

  82. Nhà tranh cửa gỗ đời thanh thoát
    Không đúng không sai tự tại tâm

    Khuyết Danh

  83. Từ không sanh có, có sẽ không
    Hữu hữu vô vô khắp chân không
    Từ vô sinh hữu, sinh biến hóa
    Biến hóa cùng rồi trở lại Không
    Vũ trụ xoay vần tâm lý đạt
    Quán tỏ thân trần thần ấy thông
    Thấu lẽ tuần hoàn, đây tạo hóa
    Tạo hóa tỏ rồi, thấu sắc không

    Nhân Tử

  84. Bao ngày khăn gói kiếm đường tu
    Biết ở non cao chốn khói mù
    Cốc tự nằm trong rừng lá thấp
    Am thiền ở cạnh gốc mù u
    Leo đồi vững chí mưa che nón
    Vượt suối bình tâm nắng đội dù
    Mấy tháng đi tìm sao chả thấy
    Thôi đành chở lại chốn an cư

    Khuyết Danh

  85. Một thân tứ đại mong manh
    Cỏi lòng chứa đủ tâm tình trần gian

    Khuyết Danh

  86. Tướng, Danh, Phân biệt – ấy hướng mê,
    Chính trí, Như như – thuận lối về,
    Lạc nẻo Đắm mê – vòng Sinh tử,
    Ngộ đường Tỉnh giác – thẳng về Quê.

    Diệu Giác

  87. Người trồng cây hạnh để chơi
    Ta trồng cây đức để đời về sau

    Khuyết Danh

  88. Tâm không – diệu dụng
    Bất lập nhị nguyên
    Duyên lành toả khắp
    Rong chơi cõi Thiền.

    Tuệ Thiền

  89. Bụt đâu tu sống bởi riêng mình
    Muôn niệm, dụng tâm vị chúng sinh,
    Từ bi, Trí huệ – khai Kiến Tính,
    Thanh tịnh, Vị tha – đắc Tâm Minh.

    Diệu Giác

  90. Ngày qua ngày lặng lẻ
    Trăm năm cũng vô vi
    Những cõi đời huyền hoặc
    Đến để rồi ra đi

    Khuyết Danh

  91. Vạn pháp thế gian thảy tùy duyên,
    Tử sinh thành hoại lẽ tự nhiên,
    U mê, chấp trước gây phiền não,
    Buông chấp bỏ mê đặng thành Tiên.

    Diệu Giác

  92. Dù xuống biển dẫu lên ngàn,
    An nhiên tự tại… lạc quan tu Thiền,
    Chính niệm tuệ giác kết liền
    Từ bi hỷ xả… mãn viên giữa trần.

    Diệu Giác

  93. Tiếng chuông thấm đượm tình nương rẫy
    Cứu vớt hồn ta giữa chợ đời…
    Phố chật lao xao lời với lỗ
    Mai về quê cũ uống trà chơi

    Tuệ Thiền

  94. Chừng như thực thực hư hư
    Chừng như gió lặng chừng như trăng ngừng
    Nghìn xưa trăng chỉ một vầng
    Nghìn sau trăng gió cũng chừng ấy thôi

    Khuyết Danh

  95. Sống sao lòng thật thảnh thơi,
    Xem đời như cuộc dạo chơi sơn hà,
    Năm Châu ấm một mái nhà,
    Tình thương hiểu biết là quà Phật ban.

    Diệu Giác

  96. Bồ đề vốn không cây
    Gương sáng cũng chẳng đài,
    Xưa nay không một vật,
    Chỗ nào dính bụi bặm.

    Huệ Năng

  97. Nào ai dám chắc mình còn có ngày mai
    Dù bạn còn xuân hay mái đầu đã bạc
    Và hôm nay có thể là cơ hội lần cuối
    Để bạn mở lòng với những người yêu thương

    Khuyết Danh

  98. Tuyết bay tuyết nở nụ cười
    Trong hoa có tuyết trong người có hoa
    Tuyết mênh mông, tuyết bao la
    Tuyết, người, hoa, mộng chỉ là tuyết bay

    Khuyết Danh

  99. Ngàn năm sinh tử mộng
    Tan trong một ngụm trà
    Mênh mông pháp giới rộng
    Nở tròn một cánh hoa

    Khuyết Danh

  100. Còn gặp nhau thì hãy cứ vui,
    Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
    Lợi danh như bóng mây chìm nổi
    Chỉ có tình thương để lại đời.

    Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
    Tình người muôn thuở vẫn còn vương
    Chắc chiu một chút tình thương ấy
    Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường.

    Còn gặp nhau thì hãy cứ “chơi”
    Bao nhiêu thú vị ở trên đời
    Vui chơi trong ý tình cao nhã
    Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời.

    Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
    Cho tình thêm thắm ý thêm tươi
    Cho hương thêm ngát, đời thêm vị
    Cho đẹp lòng tất cả mọi người

    Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
    Giữa miền đất rộng với trời cao
    Vui câu nhân nghĩa tròn sau trước
    Lấy chữ nhân tình gửi tặng nhau.

    Còn gặp nhau thì hãy cứ say
    Say tình say nghĩa bấy lâu nay
    Say thơ say nhạc say bè bạn
    Quên cả không gian lẫn tháng ngày.

    Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
    Đi tìm chân lý, lẽ huyền vi
    An nhiên tự tại lòng thanh thản
    Đời sống tâm linh thật diệu kỳ.

    Tôn Nữ Hỷ Khương

  101. Tịnh tâm chẳng khởi những độc tà,
    “Phiền não chướng” phàm, lấy đâu ra?
    “Nghiệp chướng” không gieo, sao lo tội?
    Ung dung, “Báo chướng” khỏi can qua.

    Diệu Giác

  102. Lỡ sinh vào chốn bụi hồng,
    Thì xin đi trọn một vòng cho xong.
    Lỡ con, lỡ vợ, lỡ chồng,
    Thì xin sống trọn đẹp lòng đôi bên.
    Lỡ mang danh nghiệp vang rền,
    Tất nhiên phải chịu mũi tên tỵ hiềm.
    Lỡ làm một chiếc que diêm,
    Sáng đời một chút lửa tim mặn nồng.
    Lỡ đi vào chốn cõi không,
    Tôn thờ lý tưởng vững lòng ban sơ.
    Lỡ vào chơi một ván cờ,
    Cớ sao lại nỡ ơ thờ cuộc chơi.
    Lỡ làm thân phận con người,
    Thì xin sống trọn một đời phù sinh.
    Lỡ tơ vương một chữ tình,
    Thì xin yêu trọn những gì đáng yêu.
    Lỡ thương lời kinh sớm chiều,
    Thì xin muôn thuở ghi điều dạy răn.
    Lỡ gởi thân chốn nhọc nhằn,
    Áo ca sa thoát nguyện dần thoát ly.

    Pháp Hòa

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Giáo Dục

Xem thêm:   Phân tích bài con cò của nhà thơ Chế Lan Viên đặc sắc

Xem thêm :  Hướng dẫn cách làm văn kể chuyện-Tập làm văn lớp 4

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button