Kỹ Năng Sống

Những bài thơ hay về quê hương – nơi ngập tràn kí ức tuổi thơ – chuyên tour trekking – camping – team building

Quê hương trong mỗi chúng ta là nơi gắn liền với kí ức tuổi thơ, mà khi xa quê thì trái tim luôn hướng về, là những nhớ nhung bữa cơm dù đạm bạc vẫn ăn ngon lành, đến tận bây giờ không bao giờ tìm lại được cái cảm giác đó. Quê hương chính là nơi chôn nhau cắt rốn, nơi cha mẹ khó nhọc nuôi ta khôn lớn, nơi trai tim không bao giờ vơi đi nỗi nhơ. Hãy cùng TourTrekking.vn chiêm nghiệm chùm thơ hay về quê hương dưới đây nhé!

Những bài thơ hay về quê hương, tuổi thơ

1, Tuổi Thơ Tôi

Tôi lớn lên với những cánh diều

Chiều nội đồng gió thoảng phiêu diêu

Bên triền đê thả bò đá bóng

Để bây giờ thương biết bao nhiêu

Tôi lớn lên với những trò chơi

Giấu trong tim ước mộng xa vời

Tuổi thơ ơi những ngày rất đẹp

Để giờ đây theo cả cuộc đời

Tuổi thơ ơi một ngày khôn lớn

Là cuộc đời tôi nhớ trong mơ

Quê hương ơi một lần nức nở

Là cả đời tôi viết vào thơ…

(Huỳnh Minh Nhật)

2, Chiều Trên Sông Quê

Chiều rơi xuống bờ sông ấu thơ

Vẳng tiếng vạc kêu, gió hững hờ

Ngư lão kéo chài khua khua nước

Dẫu có một mình chẳng bơ vơ

Xa xa đo đỏ nắng chiều xa

Lộp cộp cầu tre ngân khúc ca

Diều ai cất sáo du dương thế?

Đêm đã rớt rơi lối về nhà…

Quê hương ta đấy, thân thương quá!

Sông chảy về đâu sao cứ trôi?

Bao nhiêu cũng sẽ về cõi cội

Chừ đây quê hương, ta với tôi…

(Huỳnh Minh Nhật)

3, Quảng Ngãi Quê Anh

Em về chưa ?

Quê hương anh… Quảng Ngãi!

Người miền Trung thương lắm ngại chi em?

Về Cô Thôn xem trăng xuống buổi đêm

Đặt gót nhỏ lên cát mềm Cỗ Lũy

Ngắm hoàng hôn trên Long Đầu Hỷ Thủy

Dạo vài vòng dưới bờ bãi Mỹ Khê

Nghe mùa về nơi Đức Phổ Làng Quê

Thiên Bút Phê Vân nao lòng thi sĩ

Em về chưa ?

Hỡi em người tri kỷ

Dòng nước Trà Giang phẳng lặng hữu tình

Biển Sa Huỳnh có muối mặn trắng tinh

Chốn Bình Sơn mía đường ôi ngọt lịm

Ghé La Hà Thạch, ghé Ấn sơn hành

Ghé bến Tam Thương chòng chành ru đợi

Có ngọn đồi cao, lúa xanh vời vợi

Có bánh xe nước quay đã bao đời

Em về đi

Để anh hái cho em…

Đóa Sen hồng ở Trà Câu quê ngoại

Bánh tráng mạch nha, mứt đường đủ loại

Cá bống kho hành, cua nấu canh chua

Về đi em, người miền quê chẳng có hơn thua

Có khổ cưc nhưng muôn đời chân chất

Có nắng hạn về, có mùa gió bấc

Em có muốn về…

Quảng Ngãi với anh không… ?

(Huỳnh Minh Nhật)

4, Miền Trung Quê Tôi

Quê tôi Miền Trung

Nơi quanh năm trập trùng bão lũ

Những mẹ già xót xa mùa vụ

Cha bạc đầu giấc ngủ không yên

Những con người nghèo khổ triền miên

Mẹ hiền ngày đêm lưng còng vai xả

Cha ngũ tuần chân cày sỏi đá

Ôi cực cùng – Mệt lã mồ hôi

Nơi đâu? Nơi đâu bão lũ cuốn trôi

Nơi đâu nắng tháo mồ hôi

đổi màu da tóc?

Nơi đâu lắng nghe tiếng khóc mẹ già

Nơi đâu khổ cực bao la

nhưng con người không ngã?

Nơi đâu giọng nặng gian nan vất vả

Và khó nghe theo chữ nhọc nhằn

Nơi đâu lắm những nếp nhăn

Và mái tóc muối tiêu hằn màu sương gió?

Quê hương tôi bao đời khốn khó

Lại trời đày mưa gió triền miên

Biết làm sao cho hết ưu phiền

Làm sao cho mẹ hiền bớt khổ

Tôi xa quê từ cái thuở lên mười

Đã chục năm chưa nghe tiếng cười nơi ấy

Mong sớm được về lại một lần nhìn thấy

Ngọn Ấn yên bình ngả khúc Trà Câu…

(Huỳnh Minh Nhật)

5, Trở Lại Quê Hương

Tôi trở về một chiều hanh hao nắng

Dấu gót hài lấm tấm bụi đường xa

Đem lòng yêu ngọn Ấn với sông Trà

Nỗi xa quê vẫn mãi hoài thấp thỏm

Quê hương tôi nép bên dòng sông nhỏ

Mái nhà gianh khép bóng những hàng tre

Khói chiều lam rải xuống lối đi về

Gió nội đồng thơm lừng hương mái rạ

Làng tôi ở ruộng vườn xanh bát ngát

Nhà ông bà có mấy ngọn dừa cao

Hoa ngũ hương xanh đỏ khắp bờ rào

Đằng sau nhà hố bom bì bõm vịt

Làng tôi ở mỗi chiều khi gió vít

Sáo vi vu no gió những cánh diều

Đám trai làng thủ thỉ chuyện tình yêu

Làng bên kia có cô nàng xinh lắm

Làng tôi ở cạnh bên bờ xóm biển

Thuyền thúng chài trôi nổi khắp ven khơi

Nghe thoáng qua đâu đó tiếng ru hời

Giữa những hàng phi lao cần mẫn ấy

Tôi nằm đây nơi bờ đê ngày cũ

Mãi miết nhìn đàn chim mải miết bay

Mùi mặn nồng lồng ngực khiến hồn say

Đàn chiền chiện, cánh bướm vàng, tiếng nghé

Tôi nằm đây nhớ về ngày xưa cũ

Thời trẻ thơ bắt ốc với lội đồng

Đến mai này liệu biết có còn không?

Mai xa quê sẽ đau lòng lữ thứ…

(Huỳnh Minh Nhật)

6, Nhớ Con Sông Quê Hương

Quê hương tôi có con sông xanh biếc

Nước gương trong soi tóc những hàng tre

Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè

Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng.

Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng

Giữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi?

Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!

Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ

Sông của miền Nam nước Việt thân yêu

Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu

Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy

Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy

Bầy chim non bơi lội trên sông

Tôi giơ tay ôm nước vào lòng

Sông mở nước ôm tôi vào dạ

Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả

Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông

Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng

Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến

Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển

Vẫn trở về lưu luyến bên sông

Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc

Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc

Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam”

Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng

Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc

Tôi nhớ cả những người không quen biết…

Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây

Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy

Hình ảnh con sông quê mát rượi

Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới

Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông

Tình Bắc Nam chung chảy một dòng

Không ghành thác nào ngăn cản được

Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước

Tôi sẽ về sông nước của quê hương

Tôi sẽ về sông nước của tình thương…

(Tế Hanh)

7, Quê Hương

Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới

Nước bao vây cách biển nữa ngày sông

Khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng

Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá

Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã

Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang

Mảnh thuyền to như mảnh hồn làng

Rướn thân trằng bao la thâu góp gió.

Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ

Khắp dân làng tấp nập đón ghe về

Nhờ ơn trời, biển lặng cá đầy ghe

Những con cá tươi non thân bạc trắng

Dân chài lưới làng da ngăm rám nắng

Khắp thân người nồng thở vị xa xăm

Chiếc thuyền im bến mõi trở về nằm

Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.

Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ

Màu nước xanh, cá bạc chiếc buồm vôi

Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi

Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá

(Tế Hanh)

8, Quê Hương

Ngày xưa tôi sống vui êm

Trong khu làng nhỏ kề bên sông đào .

Chị tôi giặt lụa cầu ao,

Trời trong, nắng ửng, má đào ghẹo duyên.

Tôi say nước thắm mây huyền,

Nước mơ dáng cũ, mây truyền tiếng xưa …

Đời lành: nắng nhạt mưa thưa,

Sầu hôm hối sáng, buồn trưa tiếp chiều .

Có lần tôi thấy tôi yêu

Mắt nhung, cô bé khăn điều cuối thôn.

Lâu rồi, tôi đã… hơi khôn,

Biết cô hàng xóm có còn nhớ nhau ?

(Hồ Dzếnh)

9, Quê Hương

Xa quê biền biệt từ lâu

Mà hương quê chẳng phai mầu thời gian

Ước ao một bữa rau lang

Ăn cùng mắm cáy, cua rang cháy càng

Nhiều đêm mơ ổ rơm vàng

Say mùi lúa mới, miên man giấc nồng

Mắt cay ngỡ khói đêm đông

Xoay quanh bếp lửa than hồng nướng khoai

Đầu nhà nở trắng hoa mai

Nhớ hương hoa bưởi cô Hai gội đầu

Khế chua, sung chát ngấm lâu

Nhớ cơm cà nén, canh bầu đầu tôm

Nhớ ai má lúm, môi son

Đêm trăng dúi nắm cốm thơm vội vàng

Tay cầm tay ấm mùi hương

Qua năm tháng mấy nẻo đường không phai…

(Hồ Văn Thiên)

10, Quê Hương

Quê hương giản dị chẳng đâu xa

Bãi mía vườn rau với ruộng cà

Khóm trúc bờ đê chiều nhạt nắng

Dập dờn sóng lúa chạy la đà

Quê hương mộc mạc chẳng kiêu sa

Mái lá đơn sơ dưới nắng tà

Khói toả lam chiều thơm gạo mới

Du dương tiếng gió hát ngân nga

Quê hương sách sử đã in ra

Một dải cong cong khảm ngọc ngà

Núi đá chênh vênh bên biển lớn

Rừng xanh suối mát trãi muôn hoa

Quê Hương êm ả những lời ca

Điệu Bắc Nam ai thật mặn mà

Xứ Huế Trường Tiền thôn Vỹ Dạ

Ai nghe thấy tiếng cũng mơ ra

Quê hương nhuộm đỏ bởi phù sa

Chín nhánh rồng bay tạo vóc ngà

Vựa lúa phì nhiêu xanh bát ngát

Đàn cò trắng lượn phía trời xa

Quê hương mãi mãi ở trong ta

Dẫu có tha phương biệt mái nhà

Đất Tổ là gì ai cũng hiểu …

Như là… chỉ một Mẹ và Cha!

(Trúc Quỳnh)

Những bài thơ hay về tình yêu quê hương đất nước

Mảnh hồn làng…

Tác giả: Thanh Hoa

Mảnh hồn làng trong bà…

Là mái đình, giếng nước, gốc đa

Là mặn mòi mùi vị gió Lào

Là cô Tấm, là nàng tiên trong cổ tích…

Mảnh hồn làng trong cha…

Là con trâu già, cái cày, cái cuốc

Là mẹ

Là con

Là đất đai khô cằn miền Trung nắng táp.

Mảnh hồn làng trong mẹ…

Là khúc hát ru con à ơi giữa đêm khuya bát ngát

Là tần tảo mỏi mòn cho hạt lúa dẻo thơm

Là cần mẫn chắt chiu hương đất.

Mảnh hồn làng trong con…

Là bà

Là cha, là mẹ

Là ngọt bùi củ sắn, mớ khoai

Là mùi mồ hôi ngai ngái trên vai cha

Là hương sữa lúa đọng trên tà áo mẹ

Là làn da ngăm đen vì nắng gió miền Trung

Là tiếng đặc trưng “mô, tê, răng, rứa”

Và con luôn thầm hứa

Mãi giữ mảnh hồn làng huyền bí trong tim!

Chẳng đâu bằng ở quê hương

Chẳng đâu bằng ở quê hương

Cò bay thẳng cánh, khói vương sớm chiều

Thênh thang no gió cánh diều

Đường làng chân sáo phiêu diêu thoả lòng.

Lửng lơ xuôi ngược dòng sông

Bên kia trải thảm cánh đồng lúa xanh

Trời trong, không khí trong lành

Vài cây cổ thụ vươn cành non tơ.

Bình minh còn đọng sương mờ

Trên búp cỏ mũm ngu ngơ mắt tròn

Chim gọi bạn- hót véo von

Kìa bầy con nít lon ton nô đùa.

Xa xa thấp thoáng mái chùa

Khuất sau cây lá, bốn mùa ngát hương

Luôn mộc mạc, rất thân thương

Ép trong tiềm thức: quê hương đậm đà.

Thanh Bình

Em có về Bắc Ninh, nơi xanh ngát làn dân ca Quan Họ

Em có về Bắc Ninh quê anh

Xanh xanh ngát làn dân ca Quan Họ

Đêm sông cầu, trăng sáng soi ai đó

Thả câu thơ, ngồi tựa mạn thuyền

Em có về Bắc Ninh vào dịp hội Lim

Nhộn nhịp liền anh rủ nhau đi hội

Khăn xếp, áo the lòng anh mong đợi

Chút duyên thầm sau vành nón em đeo

Về Bắc Ninh em sẽ vấn vương theo

Câu hát giao duyên liền anh bỏ ngỏ

Trầu cánh phượng liền chị như chứng tỏ

Chút duyên thầm trong cánh phượng lả lơi

Về Bắc Ninh em sẽ thấy chơi vơi

Say một chút của tình người quan họ

Say câu hát mượt mà, quyến rũ

Lúc hội tan, quyến luyến chẳng muốn về

Về Bắc Ninh em sẽ được thoả thê

Chiêm ngưỡng tranh Đông Hồ có từ xưa ấy

Quần thể tâm linh , em chưa từng thấy

Đến một lần rồi em sẽ thấy mến yêu

Đường lau trắng

Lau nhấp nhô đường về đền Công*

Lau trắng biển, biển trắng lau xô dạt

Sỏi chân đồi như ướt như khô

Trôi lững thững màu mây nghìn năm trước…

Ai là thù, ai là bạn người ơi

Mũi kiếm, đường tên phía nào oan nghiệt

Lông ngỗng bay, lông ngỗng bay tan tác

Hóa hoa lau trắng toát bên đường

Trắng mây, trắng sóng, trắng lau ngàn

Bến Hải, đèo Ngang ròng ròng nhát cắt

Lông ngỗng rải suốt chiều dài đất nước

Soi lối về cho bao cuộc chia ly.

Tiếng chuông quê hương

Chiều nay vẫn tiếng chuông chùa

Boong… boong… ngân vọng vang đưa một vùng

Tình quê tha thiết mặn nồng

Xôn xao người ở, thấm lòng người đi

Đường làng, giếng nước, bờ tre

Tiếng chuông vang vọng hồn quê ngời ngời

Tháng năm lận đận chân trời

Tiếng chuông theo suốt cuộc đời biệt ly

Nay lần chuông vọng trở về

Boong… boong… thổn thức tình quê ứ trào.

Nhớ mãi Bù Đăng

Bù Đăng gặp gỡ buổi đầu

Ra về nhớ mãi sắc màu cao nguyên

Những con đường đỏ khắp miền

Nắng thì mù bụi mưa liền dính chân

Rừng xanh khoe sắc phong lan

Cao su thẳng đứng bạt ngàn khắp nơi

Xem thêm :  Thuyết minh về một thể loại văn học – văn mẫu lớp 8

Cà phê thơm ngát lưng đồi

Măng khô mềm ngọt lòng người khó quên

Ai ơi đến hẹn lại lên!

Bù Đăng còn mãi tình duyên thắm nồng

Muôn màu Sa Pa

Sương sớm phủ Sa Pa

Trưa nắngvàng rót mật

Mây chiều ôm đỉnh xa

Đêm lạnh se trời đất…

Ngẩn ngơ ngắm Thác Bạc

Thung hoa trải như mây

Su su ngàn đồi núi

‘Sán lùng’ nghiêng trời say

Chợ tình phiên hôm nay

Thổ cẩm muôn màu áo

Ngôn ngữ đủ Đông Tây

Hòa tiếng khèn, tiếng sáo

Phố đêm đuốc mờ ảo

Sương khuya che nụ hôn

Bản xôn xao gà gáy

Trăng mờ lặn đầu non.

Chiều mưa Nha Trang

Lạnh lùng chiều mưa Nha Trang

Mưa dai bong bóng, mưa loang thân dừa

Biển trần vai gánh gió mưa

Long đong hồn cát cuối mùa chưa yên!

Đã đâu lỗi hẹn cùng thuyền

Câu thơ mắc lụt nằm nghiêng góc trời

Ngọn đèn ngày rạng, đêm khơi

Ánh vàng ô cửa, gió rơi trước thềm.

Hoa cây náng nở trắng đêm

Cơn mưa dan díu ai quên lối về

Biển buồn thức suốt canh khuya

Cách nhau một khoảng mà chia nỗi niềm.

Phải duyên nên mới đến tìm

Vượt ngàn cây số lặng im như chờ

Nha Trang mưa đến bất ngờ

Câu thơ tìm thấy bên bờ biển xanh.

Quê tôi giờ đã khác rồi

Miền quê giờ đã khác rồi

Bây giờ vắng tiếng mẹ ru thanh bình.

Ở nơi bến nước sân đình

Nhưng không thấy bóng trúc xinh đợi người.

Bây giờ ở giữa làng tôi

Tàu xe qua lại, ngược xuôi đi về.

Bây giờ đi tìm chốn quê

Vắng hoa xoan tím bờ tre cuối làng.

Tình quê đâu hết xốn xang

Dưới màu nắng nhuộm gần xa đồng vàng

Bây giờ làng cũng khác xưa

Nắng thì nắng lắm, mưa thì mưa ghê

Chỉ còn quê cũ tôi yêu

Trong tiếng mẹ sớm sáng chiều ru nôi.

Tôi về quê cũ của tôi

Tìm trong ngõ phố… làng tôi nhớ về.

Chiều lênh đênh

Con sóng chao cửa biển

Cánh buồm chiều lênh đênh

Rừng thông xanh Nhật Lệ

Níu chiều về trăng lên.

Xôn xao kìa con sóng

Ru mãi mùa trăng vàng

Anh đi chiều xa vắng

Cánh buồm buồn rẽ ngang

Anh đi anh có nhớ

Rừng thông xanh chiều quê

Nghe mặn mòi hơi thở

Sóng biển xô vỗ về.

Gió chao nghiêng cửa biển

Trăng ngấn buồn nhớ anh

Em như trăng Nhật Lệ

Sương ướt rừng thông xanh.

Dạ khúc cho vầng trăng

Trăng non ngoài cửa sổ

Mảnh mai như lá lúa

Thổi nhẹ thôi là bay

Con ơi ngủ cho say

Để trăng thành chiếc lược

Chải nhẹ lên mái tóc

Để trăng thành lưỡi cày

Rạch bầu trời khuya nay

Trăng thấp thoáng cành cây

Tìm con ngoài cửa sổ

Cửa nhà mình bé quá

Trăng lặn trước mọi nhà

Vai mẹ thành võng đưa

Theo con vào giấc ngủ

Trăng thành con thuyền nhỏ

Đến bến bờ tình yêu…

Duy Thông

Mùa lúa chín

Cái màu nắng của đất trời

Màu bông lúa chín tháng mười tháng năm

Cái màu tím biếc hoàng hôn

Cái màu nâu của cánh buồm xa xa

Đã từ nét bút hiện ra

Giữa bao màu vẽ, nước và tay em

Một mùa lúa hiện dần lên

Buổi bình minh, lũy tre thêm vỗ về

Miệt mài với những đam mê

Từ tay em, những miền quê thêm giàu.

Lâm Bằng

Chiêm Hóa ơi

Sông Gâm theo hướng bắc nam

Mắt người Chiêm Hóa chảy ngang mi thề

Mắt người chưa liếc dọc ngang

Mắt người nhìn thẳng đã an lòng người

Mắt người lúng liếng nụ cười

Mắt người đủ níu giữ mười kiếp yêu

Mắt như là mắt của chiều

Mắt như là mắt của điều thẳng ngay

Mắt như là mắt đắm say

Mắt như là mắt của ngày phố Chiêm

Mắt người nhắm mắt thành đêm

Mắt người mở mắt thành miền yêu thương

Mắt nhìn xa sáng rõ đường

Mắt nhìn gần biết phố phường, làng quê

Vĩnh Lộc ơi, mắt tình si

Mắt cây đàn tính mở vì lời yêu

Mắt sông Gâm biếc bao nhiêu

Mắt non nước mãi làm xiêu hồn rừng…

(Nguyễn Quốc Văn)

Quê hương là chốn nghỉ

Giữa hồ một đóa sen hồng nhạt

Thì thào cơn gió, sóng lao xao

Có chú cá nhỏ đuôi quẫy nhẹ

Tô thắm trời xanh tiếng dạt dào

Thiếu nữ cười duyên bên khóm trúc

Áo dài trong nắng dáng lung linh

Khẽ nhún ngọc dung trời phiêu đãng

Ngàn năm vẫn mãi ánh bình minh

Đồng quê hôm nay thanh bình quá

Không có loạn đả, không cười vui

Chỉ có trong tâm thanh thản lạ

Bình yên, hai chữ như thể thôi

Đời người trôi theo dòng cuộc sống

Nay đây mai đó nghìn đắng cay

Nếu có một ngày lòng trống rỗng

Quê hương chốn nghỉ, chính là đây

(Nam Minh)

Chiều và tìm…

Chiều vẩn đục về đâu trên mọi ngả

Gió hoang vu u ẩn trốn nơi nào?

Làng quê cũ khói rơm mùi dang dở

Bỗng lạc mình giữa thực với chiêm bao

Ta đi tìm nắng những ngày hè

Để hong khô một tâm hồn ẩm mốc

Chạy vào cơn mơ trong những đêm trường khô khốc

Tìm quên

Men say, con chữ dưới chân đèn

Bài thơ dang dở vẫn đi tìm lời kết

Biết bao kẻ dong chơi mỏi mệt

Tìm nơi đâu một mái lá đêm mưa?

Nhưng

Ngày sắp tắt, nắng đã thưa

Tâm hồn cũ vẫn nguyên màu cũ kĩ

Nỗi đau đuổi ta ra khỏi cơn mộng mị

Chẳng được quên

Câu thơ, con chữ vẫn y nguyên

Bao ý lạ vừa kịp lên đã chết

Cơn bão đêm qua cuốn hết

Mái lá đơn sơ cuối cùng

Kẻ lữ khách lạc mình giữa đêm không

Vẫn hoang hoải đi tìm….

(A Châu)

Những bài thơ lục bát hay về quê hương

1. Bài thơ: Quê hương

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Quê hương là một tiếng ve

Lời ru của mẹ trưa hè à ơi

Dòng sông con nước đầy vơi

Quê hương là một góc trời tuổi thơ

Quê hương ngày ấy như mơ

Tôi là cậu bé dại khờ đáng yêu

Quê hương là tiếng sáo diều

Là cánh cò trắng chiều chiều chân đê

Quê hương là phiên chợ quê

Chợ trưa mong mẹ mang về bánh đa

Quê hương là một tiếng gà

Bình minh gáy sáng ngân nga xóm làng

Quê hương là cánh đồng vàng

Hương thơm lúa chín mênh mang trời chiều

Quê hương là dáng mẹ yêu

Áo nâu nón lá liêu siêu đi về

Quê hương nhắc tới nhớ ghê

Ai đi xa cũng mong về chốn xưa

Quê hương là những cơn mưa

Quê hương là những hàng dừa ven kinh

Quê hương mang nặng nghĩa tình

Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời

Quê hương ta đó là nơi

Chôn rau cắt rốn người ơi nhớ về.

2. Bài thơ: Yêu lắm quê hương

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Em yêu từng sợi nắng cong

Bức tranh thủy mặc dòng sông con đò

Em yêu chao liệng cánh cò

Cánh đồng mùa gặt lượn lờ vàng ươm

Em yêu khói bếp vương vương

Xám màu mái lá mấy tầng mây cao

Em yêu mơ ước đủ màu

Cầu vồng ẩn hiện mưa rào vừa qua

Em yêu câu hát ơi à

Mồ hôi cha mẹ mặn mà sớm trưa

Em yêu cánh võng đong đưa

Cánh diều no gió chiều chưa muốn về

Đàn trâu thong thả đường đê

Chon von lá hát vọng về cỏ lau

Trăng lên lốm đốm hạt sao

Gió sông rười rượi hoa màu thiên nhiên

Em đi cuối đất cùng miền

Yêu quê yêu đất gắn liền bước chân.

3. Bài thơ: Tình quê

Tác giả: Hoa Lục Bình

Chiều tà nắng ngã triền đê

Mục đồng thông thả đi về lưng trâu

Dòng sông xanh ngắt một màu

Một đàn cò trắng từ đâu bay về

Bình yên một buổi chiều quê

Khói đồng lan tỏa đêm về vắng tanh

Ngoài đồng cây lúa còn xanh

Chiều quê êm ả trong lành biết bao

Nhìn đàn gà nhỏ gọi nhau

Mọi người xong việc gọi nhau ra về

Giờ đây đêm cũng đã về

Thoảng đâu trong gió tóc thề thơm hương

Bình minh một sớm mù sương

Đàn trâu nhai có ngoài vườn nhởn nhơ

Cánh cò bay lạc vào thơ

Làm cho tôi mãi ngẫn ngơ giữa đồng

Con đò nằm dưới bến sông

Hình như nó cũng chờ mong một người

Người người rôm rả nói cười

Đồng xanh bát ngát thơm mùi mạ non

Tình quê một dạ sắc son

Ở nơi thành thị em còn nhớ không

Con đò bến cũ chờ mong

Hôm nào anh cũng chờ trông em về.

4. Thơ lục bát: Miền quê

Tác giả: Đức Trung – TĐL

Tôi thầm nhớ một miền quê

Ước mơ thăm lại trở về tuổi thơ

Đồng xanh bay lả cánh cò

Hương sen tỏa ngát mộng mơ những chiều

Vi vu gió thổi sáo diều

Bóng ai như bóng mẹ yêu đang chờ?

Dòng sông, bến nước, con đò

Có người lữ khách bên bờ dừng chân

Xa xa vẳng tiếng chuông ngân

Bờ tre cuối xóm trong ngần tiếng chim

Tuổi thơ thích chạy trốn tìm

Cây đa giếng nước còn in trăng thề

Xa rồi nhớ mãi miền quê

Trong tim luôn nhắc trở về ngày xưa…

5. Bài thơ : Quê hương qua lời mẹ kể

Tác giả: Công Vinh

Con nghe Mẹ kể ngày xưa,

Quê hương của Mẹ, mỗi trưa nắng hè.

Bình yên những mái tranh che,

Sông Thu in bóng luỹ tre ven làng.

Quê hương hai tiếng dịu dàng,

Mà sao vẫn thấy ngỡ ngàng trong con.

Làm trai, chữ hiếu chưa tròn

Quê Cha, đất Tổ, mỏi mòn thiệt hơn.

Ngày xưa, Mẹ kể nguồn cơn,

Quê hương của Mẹ, đã hơn mươi đời.

Sông Thu, một thuở thiếu thời,

Chiến tranh, Mẹ phải xa rời quê hương.

Miền trung chín nhớ, mười thương

Con như cánh Nhạn, lạc đường lẽ loi.

Sông Thu bên lỡ, bên bồi

Quê hương in dấu, một đời Mẹ Cha.

Con chưa về lại quê nhà,

Nên đâu biết được, đường xa hay gần?

Lòng con day dứt, băn khoăn

Nữa đời tóc đã pha dần màu sương.

Bao giờ về lại quê hương

Để xem Vĩnh Điện, An Tường là đâu?

Sông Thu xanh thẫm một màu

Bãi bồi cùng những ruộng dâu, nong tằm.

Bây chừ, Mẹ đã yên nằm

Lấy ai dìu dắt về thăm quê nhà

Đời con rồi cũng sẽ qua,

Quê hương rồi cũng chỉ là giấc mơ.

Quê hương đẹp tựa vần thơ

Sông Thu với những bến bờ yêu thương.

Dù cho xa cách dặm trường,

Lòng con vẫn mãi vấn vương Thu Bồn…

6. Bài thơ: Quê hương nỗi nhớ

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Trở về tìm mái nhà quê

Tìm hình bóng mẹ bộn bề nắng mưa

Tìm nắng xuyên ngọn cây dừa

Tìm hương mạ mới gió lùa thơm tho

Tìm đàn trâu với con đò

Áo bà ba mẹ câu hò trên sông

Nón lá nghiêng nắng nước ròng

Miền quê khó nhọc con còng con cua

Lục bình tim tím mùa mưa

Bồng bềnh một khúc sông khua mái chèo

Khói lên cháy bếp nhà nghèo

Con gà cục tác con mèo quẫy đuôi

Heo gà chạy ngược chạy xuôi

Chân bùn tay lấm nụ cười chân quê

Cánh cò trắng xóa vọng về

Ngân nga vọng cổ bốn bề thiên nhiên

Đậm đà ký ức giao duyên

Xương cha máu mẹ dịu hiền ca dao

Con dù biền biệt phương nào

Quê hương một dạ dạt dào khó phai.

7. Thơ lục bát: Quê hương

Tác giả: Đức Trung – TĐL

Quê hương xa cách phương trời

Nỗi buồn thương nhớ đầy vơi trong lòng.

Đêm ngày hết nhớ lại mong

Hướng về quê mẹ ròng ròng lệ rơi..!

Nhớ chiều ra ngắm biển khơi

Cánh buồm theo gió về nơi chốn nào?

Quê hương hai tiếng ngọt ngào

Đường xa vạn dặm nôn nao nhớ thầm.

Mẹ cha xa cách bao năm

Ban ngày thương nhớ, đêm nằm chiêm bao.

Tuổi thơ – kỷ niệm dạt dào

Vẫn còn đầy ắp xuyến xao tâm hồn.

Nhớ quê lòng dạ bồn chồn

Mỗi lần ngắm cảnh hoàng hôn… xa nhà.

Quê hương – hai tiếng thiết tha

Còn in ký ức đậm đà yêu thương…

Tuổi thơ cắp sách đến trường

Lớn lên đi khắp bốn phương chân trời.

Nhớ về quê mẹ yêu ơi!

Bâng khuâng lại thấy bồi hồi trong tim.

8. Bài thơ: Quê hương thanh bình

Tác giả: Lãng Du Khách

Cảnh quê bình dị khiêm nhường

Mà sao quá đỗi thân thương với đời

Trưa hè vọng tiếng ru hời

Đong đầy thương mến trong lời mẹ ru

Chiều tà tiếng sáo vi vu

Mênh mang trời đất lãng du thanh bình

Người quê mộc mạc chân tình

Cùng nhau đùm bọc hết mình đói no

Đồng quê mỏi rã cánh cò

Cho ta hạt gạo thơm tho nuôi người

Dân quê rạng rỡ nụ cười

Yêu thương đùm bọc lòng người thiện chân

Bản tính vốn rất chuyên cần

Hăng say lao động gian truân chẳng sờn

Cùng nhau xây dựng giang sơn

Để cho cuộc sống đẹp hơn với đời

Cảnh quê xanh thắm tuyệt vời

Thân thương gắn bó với đời dân quê

Bình dị mà vẫn đam mê

Đó là nơi chốn ta về ai ơi.

Những bài thơ về quê hương đặc sắc nhất

Bức tranh quê

Quê hương đẹp mãi trong tôi

Dòng sông bên lỡ bên bồi uốn quanh

Cánh cò bay lượn chòng chành

Đàn bò gặm cỏ đồng xanh mượt mà

Sáo diều trong gió ngân nga

Bình yên thanh đạm chan hòa yêu thương

Bức tranh đẹp tựa thiên đường

Hồn thơ trỗi dậy nặng vương nghĩa tình.

THƠ QUÊ HƯƠNG: CÒN MÃI HƯƠNG QUÊ

Thơ: Hiền Nhật Phương Trần

Tóc dài em xõa ngang vai

Bóng quê hương đổ dặm dài phía sau

Bến sông đợi một nhịp cầu

Thênh thang đồng lúa một màu ngát xanh

Yêu quê tình mãi ngọt lành

Du dương khúc hát thanh bình ngân nga

Điệu hò xứ Huế vang xa

Gửi tình em với quê nhà đợi mong

Hè sang Phượng trổ sắc hồng

Người ơi ước hẹn tình nồng không phai!

THƠ QUÊ HƯƠNG

Quê hương là tiếng à ơi

Giọng ru của Mẹ một đời vì con

Quê hương là dãy Trường Sơn

Ngất cao hùng vĩ …núi non chập chùng

Quê hương là vạn anh hùng

Màu xương tuôn đổ trừ hung bạo tràn

Quê hương là dãy giang san

Xem thêm :  Tổng hợp tin nhắn chào buổi sáng, sms ngày mới

Cà mau – Nam ải vạn ngàn gấm hoa

Là muôn tiếng Mẹ lời Cha

Ấm đời con trẻ bao la biển trời

Quê hương là tiếng ru hời

Câu hò ví dặm … đêm rơi não lòng

Quê hương bóng Mẹ trên đồng

Bóng Cha dưới ruộng …gánh gồng vì con

Quê hương tuổi dại ngày son

Là con diều giấy trên non mãi đùa

Quê hương là ngọn gió lùa

Mẹ che con ngủ…đêm thừa lạnh căm

Năm canh Mẹ thức trọn năm

Vì chồng con…vì cả giang san này

Mặc mưa sa…mặc nắng dày

Quê hương của Mẹ trải đầy trong con

Gian lao Mẹ gánh cho tròn

Dẫu muôn gian khó mỏi mòn bước chân

Cho con điệu hát trong ngần

Cho con trọn vẹn âm vần….Quê hương.

BÀI THƠ: TÌNH QUÊ

Tôi về tìm lại tuổi thơ

Tìm trong câu hát ầu ơ ví dầu

Tìm về đồng ruộng nương dâu

Dòng sông bến nước cây cầu gốc đa

Tôi về tìm lại hôm qua

Hồn nhiên thơ mộng nô đùa rong chơi

Tuổi thơ ngày ấy đâu rồi

Bao nhiêu ký ức dần trôi ùa về

Chẳng nơi nào đẹp bằng quê

Nhà tranh vách lá tạm che nghèo nàn

Nhưng mà tình nghĩa chứa chan

Chở che đùm bọc cơ hàn sớt chia

Phồn hoa đô thị ngoài kia

Ồn ào náo nhiệt xa lìa tình thân

Bôn ba xuôi ngược bụi trần

Nửa đời nặng gánh vai uằn áo cơm

Về quê lòng thấy vui hơn

Tình thân bè bạn thuở còn đôi mươi

Tôi về tìm lại nụ cười

Bấy lâu lạc lõng chợ đời bon chen

Tôi về tìm bóng thân quen

Bạn trường một thuở sách đèn ngày thơ

Bạn bè một thuở dại khờ

Về ôn kỷ niệm trong mơ ngày nào

Nhớ quê lòng dạ xuyến xao

Về nghe câu hát ngọt ngào đưa nôi

Quê hương khế ngọt ven đồi

Quê hương in dáng mẹ tôi đợi chờ.

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG

Quê hương tôi là những buổi trưa hè

Theo chúng bạn đi bắt ve về nghịch

Vị của bàng…chua chua…mà vẫn thích

Ánh mắt người khúc khích gọi mùa sang

Quê hương tôi là bông lúa chín vàng

Hàng dừa đứng mơ màng trong nắng sớm

Vườn trái cây sai trĩu cành mơn mởn

Có dáng cha đang đứng đợi con về

Từng đàn trâu thong thả chốn đường quê

Tiếng sáo trúc vỗ về trưa nắng hạ

Là dáng mẹ hòa trong từng gốc rạ

Giọt sương đêm trên cành lá gọi mời

Con sẽ về bên mẹ…mẹ hiền ơi

Để được khóc bên những lời an ủi

Được xuýt xoa củ khoai lang nướng củi

Được hòa mình trong khúc hát sông quê

Quê hương ơi…ta nhất định trở về !!!

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG HOÀI NHỚ

Quay gót trở về một lần với quê hương

Thương lắm anh ơi vấn vương bao nỗi nhớ

Ký ức tuổi thơ theo năm chờ tháng đợi

Ôm ấp vui buồn theo từng hạt mưa rơi

Hãy lại một lần về chốn cũ anh ơi!

Nơi bến sông xưa còn bên bồi bên lở

Lời hẹn năm nào đời này anh còn nợ

Trăn trở đêm buồn trăn trở khúc nhạc xưa

Hãy lặng nhớ về mùa hoa bưởi đong đưa

Dáng mẹ liêu xiêu nắng đùa trên mái lá

Có kỷ niệm về mối tình cha thắm đỏ

Ru mãi ngọt ngào tuổi thơ đã rời xa

Anh hãy quay về mùa cây lúa trổ hoa

Cánh đồng vàng ươm tình thương còn chan chứa

Cúm núm gọi đàn tiếng kêu còn dang dở

Điệp khúc quê mình còn đợi mãi tình anh.

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG

Quê tôi đó có tình yêu tha thiết

Mỗi đứa con nơi biền biệt chưa về

Vẫn ngóng lòng nơi ấy mái tranh quê

Có dáng mẹ còn não nề thương nhớ

Quê tôi đó có câu hò mãi nợ

Một lời thề ngày rời bến yêu thương

Dù đi xa cách trở mấy dăm trường

Con tim nhỏ vấn vương hình bóng cũ

Quê tôi đó những mảnh đời vần vũ

Khói lam chiều ấp ủ sưởi lòng nhau

Giọt mồ hôi mằn mặn vẫn khát khao

Niềm hạnh phúc đang dâng trào nơi ấy

Quê tôi đó ngàn đời nay vẫn vậy

Vòng tay người che chở bước thơ ngây

Giờ quay về mái tóc nhuốm màu phai

Vẫn còn thấy đắm say ngàn nỗi nhớ

Quê tôi đó nghĩa ân tình thắm nở

Bạn đời ơi dầu năm tháng đợi chờ

Một ngày về tươi mãi khúc tình thơ

Lời quê mẹ tiếng tơ lòng ấm mãi.

BÀI THƠ: YÊU LẮM QUÊ HƯƠNG TÔI

Anh yêu lắm yêu quê mình nhiều lắm

Những cánh đồng trải thảm rộng mênh mông

Tím lục bình bềnh bồng nổi trên sông

Khói bếp thơm vương nồng mùi rơm rạ

Từng chiếc chòi được lợp bằng mái lá

Đêm ra ngồi thả vó bắt cá tôm

Ngó xa xa vài người eo buộc hom

Xoi ếch nhái nơi đường mòn bờ ruộng

Lòng chợt nhớ mùi mắm thơm cà cuống

Chấm dưa cà hoặc rau muống cực ngon

Mấy đứa trẻ nhà bên cười tươi giòn

Nhắc thuở bé mình lon ton cũng thế

Tối rủ nhau ra đầu làng ngồi kể

Chuyện ở trường chuyện chú rể cô dâu

Rồi thỉnh thoảng có đứa chêm một câu

Giọng pha trò cười rung râu rụng rốn

Có những hôm chơi cái trò tìm trốn

Đứa lỡ quên ngủ luôn ở đống rơm

Đứa thì đói chạy về nhà ăn cơm

Mai mới đến lại đơm điều nói dối

Phải nói rằng mình quả thật có lỗi

Với làng quê với nguồn cội ông cha

Bởi đã lâu chẳng thăm lại quê nhà

Xin thứ tha thật lòng mong tha thứ.

BÀI THƠ: HỒN QUÊ

Ta về nương gió đồng xanh

Nghe hồn cây cỏ dệt thành hồn quê..

Lắng nghe đất thở bộn bề

Lẫn trong hương lúa ..hương quê nồng nàn

Tiếng đêm âm hưởng đồng hoang

Cuốc kêu gọi bạn, tiếng đàn dế giun..

Lấm lem chân mẹ lội bùn

Trĩu bông lúa chín vàng ươm trên đồng

Tạc vào giữa chốn mênh mông

Hao gầy dáng mẹ lưng còng liêu xiêu

Ta về tìm thủa dấu yêu

Bến sông bờ bãi những chiều xa xưa

Cánh diều no gió tuổi thơ

Lưng trâu cõng những ước mơ thủa nào

Đêm trăng lòng dạ nôn nao

Câu hò vang vọng cồn cào nhớ nhung

Đâu rồi thăm thẳm ánh nhìn..

Bờ môi hé nụ.. Nhịp tim chòng chành..

Bao nhiêu năm sống thị thành

Hồn quê vẫn đẫm ngọt lành trong tôi…!

QUÊ HƯƠNG MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Yêu quê hương nhớ một thời thơ dại

Tiếng ru hời vọng lại của ngày xưa

Đêm ba mươi nghe tiếng pháo giao thừa

Mùng một tết vào chùa đi lễ phật

Ta lớn lên giữa một thời chật vật

Bao khó khăn lật đật những vui buồn

Và cuộc đời cũng chẳng được sẻ suôn

Khi Đất Nước mang nỗi buồn chia cắt

Tình yêu thương con người luôn gắn chặt

Thấm đẫm buồn se thắt tiếng đạn bom

Nhìn em thơ trong đói rét gầy còm

Bao nỗi khổ mỏi mòn ta day dứt

Rồi tháng năm tiếng quân reo hừng hực

Thống nhất rồi đất nước rực cờ hoa

Tổ Quốc vui thay, xum họp một nhà

Ta vẫn nhớ kỷ niệm xa… ngày ấy.!…

QUÊ HƯƠNG

Ai cũng có một quê hương để nhớ

Vết thời gian không thể xóa bao giờ

Thương tuổi thơ những trưa cùng đám bạn

Bắt cá đòng…hỉ hả với bùn dơ

Gió bấc về…cuối vụ…lúa vàng mơ

Đòng cong vút gọi mời mùa thu hoạch

Ruộng khô hạn trơ mình con cá chạch

Cố vẫy vùng tìm đường lách về sông

Quê hương ta mộc mạc những cánh đồng

Ngọt phù sa thượng nguồn…đông vàm cỏ

Nơi chở che cả một thời gian khó

Mồ hôi cha…nước mắt mẹ…chát phèn

Cả cuộc đời làm bạn với bùn đen

Cha mỉm cười khi nức mầm hạt thóc

Đôi vai mẹ nặng quằng bao khó nhọc

Lệ mừng rơi khi khoai bắp xanh màu

Con cá đòng mộc mạc chẳng thanh cao

Mãi thủy chung bên nồi cơm gạo mới

Sao cứ nhớ cứ thèm nơi đầu lưỡi

Có lẽ nào…đó…mùi vị quê hương

Nhớ bồi hồi những kỷ niệm yêu thương

Biết tìm đâu bữa cơm nghèo thuở nhỏ

Bỗng chiều nay nghe mắt mình rát đỏ

Xa lắm rồi ngày xưa đó…Quê ơi.

Những bài thơ về quê hương ngắn hay

Tràng Giang

Tác Giả: Huy Cận

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,

Con thuyền xuôi mái nước song song.

Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;

Củi một cành khô lạc mấy dòng.

Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,

Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều

Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;

Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.

Bèo giạt về đâu, hàng nối hàng;

Mênh mông không một chuyến đò ngang.

Không cầu gợi chút niềm thân mật,

Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,

Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.

Lòng quê dợn dợn vời con nước,

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

Còn Mãi Hương Quê

Tác giả: Hiền Nhật Phương Trần

Tóc dài em xõa ngang vai

Bóng quê hương đổ dặm dài phía sau

Bến sông đợi một nhịp cầu

Thênh thang đồng lúa một màu ngát xanh

Yêu quê tình mãi ngọt lành

Du dương khúc hát thanh bình ngân nga

Điệu hò xứ Huế vang xa

Gửi tình em với quê nhà đợi mong

Hè sang Phượng trổ sắc hồng

Người ơi ước hẹn tình nồng không phai!

Nhớ Con Sông Quê Hương

Tác giả: Tế Hanh

Quê hương tôi có con sông xanh biếc

Nước gương trong soi tóc những hàng tre

Tâm hồn tôi là 1 buổi trưa hè

Tỏa nắng xuống dòng sông lấp loáng

Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng

Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi

Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi

Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê hương sông của tuổi trẻ

Sông của miền Nam đất việt thân yêu

Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu

Khi mặt nước dập dềnh con cá nhảy

Bạn bè tôi túm 5 tụm 7

Bầy chim non bơi lội trên sông

Tôi giang tay ôm nước vào lòng

Sông mở nước ôm tôi vào dạ

Chúng tôi lớn lên mỗi người một ngả

Kẻ sớm hôm chài lưới bên sông

Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồn

Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến

Nhưng lòng tôi như mưa nguồn gió biển

Vẫn trở về lưu luyến bên sông

Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc

Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc

Hai tiếng thiêng liêng hai tiếng miền Nam

Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng

Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc

Tôi nhớ cả những người không quen biết

Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây

Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy

Hình ảnh con sông quê mát rượ

Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới

Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông

Tình Bắc Nam chung chảy một dòng

Không ghềnh thác nào ngăn cản được

Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước

Tôi sẽ về sông nước của quê hương

Tôi sẽ về sông nước của tình thương.

Việt Nam Quê Hương Ta

Tác giả: Nguyễn Đình Thi

Việt Nam đất nước ta ơi

Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn

Cánh cò bay lả rập rờn

Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều

Quê hương biết mấy thân yêu

Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau

Mặt người vất vả in sâu

Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn

Đất nghèo nuôi những anh hùng

Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên

Đạp quân thù xuống đất đen

Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa

Việt Nam đất nắng chan hoà

Hoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanh

Mắt đen cô gái long lanh

Yêu ai yêu trọn tấm tình thuỷ chung

Đất trăm nghề của trăm vùng

Khách phương xa tới lạ lùng tìm xem

Tay người như có phép tiên

Trên tre lá cũng dệt nghìn bài thơ

Nước bâng khuâng những chuyến đò

Đêm đêm còn vọng câu hò Trương Chi

Đói nghèo nên phải chia ly

Xót xa lòng kẻ rời quê lên đường

Ta đi ta nhớ núi rừng

Ta đi ta nhớ dòng sông vỗ bờ

Nhớ đồng ruộng, nhớ khoai ngô

Bũa cơm rau muống quả cà giòn tan …

Quê Hương Hoài Nhớ

Thơ: Phú Sĩ

Quay gót trở về một lần với quê hương

Thương lắm anh ơi vấn vương bao nỗi nhớ

Ký ức tuổi thơ theo năm chờ tháng đợi

Ôm ấp vui buồn theo từng hạt mưa rơi

Hãy lại một lần về chốn cũ anh ơi!

Nơi bến sông xưa còn bên bồi bên lở

Lời hẹn năm nào đời này anh còn nợ

Trăn trở đêm buồn trăn trở khúc nhạc xưa

Hãy lặng nhớ về mùa hoa bưởi đong đưa

Dáng mẹ liêu xiêu nắng đùa trên mái lá

Có kỷ niệm về mối tình cha thắm đỏ

Ru mãi ngọt ngào tuổi thơ đã rời xa

Anh hãy quay về mùa cây lúa trổ hoa

Cánh đồng vàng ươm tình thương còn chan chứa

Cúm núm gọi đàn tiếng kêu còn dang dở

Điệp khúc quê mình còn đợi mãi tình anh.

Quê Hương

Tác giả: Tế Hanh

Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới

Nước bao vây, cách biển nửa ngày sông

Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng,

Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá

Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã

Phăng mái chèo, mạnh mẽ vượt trùng giang.

Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng

Dướn thân trắng bao la thâu góp gió…

Ngày hôm sau, ồn ào trên bến đỗ

Khắp dân làng tấp nập đón ghe về”

Nhờ ơn trời biển lặng cá đầy ghe”

Những con cá tươi ngon thân bạc trắng

Dân chài lưới, làn da ngăm rám nắng

Cả thân hình nồng thở vị xa xăm

Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm

Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ

Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ

Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi

Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi

Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!

Hồn Quê

Tác giả: Hảo Trần

Ta về nương gió đồng xanh

Nghe hồn cây cỏ dệt thành hồn quê..

Xem thêm :  [sưu tầm] 99+ lời chúc đầu tuần hài hước, khôn nhịn được cười

Lắng nghe đất thở bộn bề

Lẫn trong hương lúa ..hương quê nồng nàn

Tiếng đêm âm hưởng đồng hoang

Cuốc kêu gọi bạn, tiếng đàn dế giun..

Lấm lem chân mẹ lội bùn

Trĩu bông lúa chín vàng ươm trên đồng

Tạc vào giữa chốn mênh mông

Hao gầy dáng mẹ lưng còng liêu xiêu

Ta về tìm thủa dấu yêu

Bến sông bờ bãi những chiều xa xưa

Cánh diều no gió tuổi thơ

Lưng trâu cõng những ước mơ thủa nào

Đêm trăng lòng dạ nôn nao

Câu hò vang vọng cồn cào nhớ nhung

Đâu rồi thăm thẳm ánh nhìn..

Bờ môi hé nụ.. Nhịp tim chòng chành..

Bao nhiêu năm sống thị thành

Hồn quê vẫn đẫm ngọt lành trong tôi…!

Dáng Đứng Việt Nam

Tác Giả: Lê Anh Xuân

Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhứt

Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng

Và Anh chết trong khi đang đứng bắn

Máu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng.

Chợt thấy anh, giặc hốt hoảng xin hàng

Có thằng sụp xuống chân Anh tránh đạn

Bởi Anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm

Vẫn đứng đàng hoàng nổ súng tiến công

Anh tên gì hỡi Anh yêu quý

Anh vẫn đứng lặng im như bức thành đồng

Như đôi dép dưới chân Anh giẫm lên bao xác Mỹ

Mà vẫn một màu bình dị, sáng trong

Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ

Anh chẳng để lại gì cho riêng Anh trước lúc lên đường

Chỉ để lại cái dáng-đứng-Việt-Nam tạc vào thế kỷ:

Anh là chiến sỹ Giải phóng quân.

Tên Anh đã thành tên đất nước

Ôi anh Giải phóng quân!

Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhứt

Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân

Quê Hương

Tác giả: Nguyễn Hưng

Ai cũng có một quê hương để nhớ

Vết thời gian không thể xóa bao giờ

Thương tuổi thơ những trưa cùng đám bạn

Bắt cá đòng…hỉ hả với bùn dơ

Gió bấc về…cuối vụ…lúa vàng mơ

Đòng cong vút gọi mời mùa thu hoạch

Ruộng khô hạn trơ mình con cá chạch

Cố vẫy vùng tìm đường lách về sông

Quê hương ta mộc mạc những cánh đồng

Ngọt phù sa thượng nguồn…đông vàm cỏ

Nơi chở che cả một thời gian khó

Mồ hôi cha…nước mắt mẹ…chát phèn

Cả cuộc đời làm bạn với bùn đen

Cha mỉm cười khi nức mầm hạt thóc

Đôi vai mẹ nặng quằng bao khó nhọc

Lệ mừng rơi khi khoai bắp xanh màu

Con cá đòng mộc mạc chẳng thanh cao

Mãi thủy chung bên nồi cơm gạo mới

Sao cứ nhớ cứ thèm nơi đầu lưỡi

Có lẽ nào…đó…mùi vị quê hương

Nhớ bồi hồi những kỷ niệm yêu thương

Biết tìm đâu bữa cơm nghèo thuở nhỏ

Bỗng chiều nay nghe mắt mình rát đỏ

Xa lắm rồi ngày xưa đó…Quê ơi.

Đất Nước

Tác giả: Nguyễn Đình Thi

Sáng mát trong như sáng năm xưa

Gió thổi mùa thu hương cốm mới

Tôi nhớ những ngày thu đã xa

Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội

Những phố dài xao xác hơi may

Người ra đi đầu không ngoảnh lại

Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.

Mùa thu nay khác rồi

Tôi đứng vui nghe giữa núi đồi

Gió thổi rừng tre phấp phới

Trời thu thay áo mới

Trong biếc nói cười thiết tha!

Trời xanh đây là của chúng ta

Núi rừng đây là của chúng ta

Những cánh đồng thơm mát

Những ngả đường bát ngát

Những dòng sông đỏ nặng phù sa

Nước chúng ta

Nước những người chưa bao giờ khuất

Ðêm đêm rì rầm trong tiếng đất

Những buổi ngày xưa vọng nói về!

Ôi những cánh đồng quê chảy máu

Dây thép gai đâm nát trời chiều

Những đêm dài hành quân nung nấu

Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu.

Từ những năm đau thương chiến đấu

Ðã ngời lên nét mặt quê hương

Từ gốc lúa bờ tre hồn hậu

Ðã bật lên những tiếng căm hờn

Bát cơm chan đầy nước mắt

Bay còn giằng khỏi miệng ta

Thằng giặc Tây, thằng chúa đất

Ðứa đè cổ, đứa lột da …

Xiềng xích chúng bay không khoá được

Trời đầy chim và đất đầy hoa

Súng đạn chúng bay không bắn được

Lòng dân ta yêu nước thương nhà!

Khói nhà máy cuộn trong sương núi

Kèn gọi quân văng vẳng cánh đồng

Ôm đất nước những người áo vải

Ðã đứng lên thành những anh hùng.

Ngày nắng đốt theo đêm mưa dội

Mỗi bước đường mỗi bước hy sinh

Trán cháy rực nghĩ trời đất mới

Lòng ta bát ngát ánh bình minh.

Súng nổ rung trời giận dữ

Người lên như nước vỡ bờ

Nước Việt Nam từ máu lửa

Rũ bùn đứng dậy sáng loà.

Quê Hương

Tác Giả: Giang Nam

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường

Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ

“Ai bảo chăn trâu là khổ”

Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Có những ngày trốn học

Đuổi bướm cạnh bờ ao

Mẹ bắt được …

Chưa đánh roi nào tôi đã khóc!

Có cô bé nhà bên

Nhìn tôi cười khúc khích …

Cách mạng bùng lên

Rồi kháng chiến trường kỳ

Quê tôi đầy bóng giặc

Từ biệt mẹ, tôi đi

Cô bé nhà bên có ai ngờ!

Cũng vào du kích

Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích

Mắt đen tròn thương thương quá đi thôi!

Giữa cuộc hành quân không nói được một lời

Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại

Mưa đầy trời mà lòng tôi ấm mãi …

Hòa bình tôi trở về đây

Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày

Tôi lại gặp em

Thẹn thùng nép sau cánh cửa

Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ

Chuyện chồng con khó nói lắm anh ơi!

Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi

Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng …

Rồi hôm nay nhận được tin em

Không tin được dù đó là sự thật

Giặc bắn em rồi, quăng mất xác

Chỉ vì em là du kích, em ơi!

Đau xé lòng anh, chết nửa con người!

Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm

Có những ngày trốn học bị đòn roi

Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất

Có một phần xương thịt của em tôi.

Những bài thơ hay về quê hương gắn liền với tuổi thơ

HAI TIẾNG QUÊ HƯƠNG

Thơ: Bảo Châu

Hương đồng gió nội bay xa

Màu xanh của lá chen hoa thắm tình

Em về đón ánh bình minh

Trải trên mặt đất lung linh nụ cười

Nâng bàn chân bước cùng người

Hái cành hoa nở vàng tươi giữa đồng

Ngửi mùi hương chốn mênh mông

Ngắm ong tìm mật say không muốn về

Bình minh nhuộm nắng chân đê

Lòng ta lại thấy tràn trề yêu thương

Đất lành ơi quá vấn vương

Đến rồi xin hãy nhớ thường về thăm

Ngắm trăng trong sáng đêm rằm

Lung linh đáy giếng suốt năm canh tròn

Gáo dừa chiếc cán nhẵn mòn

Cha làm múc nước ai còn nhớ không

Gió mùa lạnh những đêm đông

Ổ rơm mẹ lót ấm nồng lòng con

Giờ gót vẫn đỏ như son

Nhờ ơn cha mẹ héo hon một đời

Quê hương phải nhớ người ơi

Quê hương cảm xúc đầy vơi dạt dào

Quê hương ôi đẹp làm sao

Quê hương hai tiếng ngọt ngào trong tôi

Bảo Châu

08.5.19

Bài Thơ: QUÊ HƯƠNG 2 (Tác giả: Toàn Tâm Hòa)

Đang đứng giữa quê hương mình đó

Từng gốc cây, ngọn cỏ thân thương

Hương đồng gió nội vấn vương

Màu xanh trải khắp nẻo đường nên thơ

Ta vừa chạm giấc mơ có thật

Thoang thoảng nghe mùi đất rất quen

Không còn thấy những bon chen

Bình yên đến lạ giữa miền quê tôi!

Những rung cảm bồi hồi khó tả

Bình minh xuyên màu lá tuyệt vời

Nơi đây ta sống một thời

In bao yêu dấu khóc cười khó quên

Ta trở lại về bên ký ức

Với rất nhiều thổn thức khôn nguôi

Thơm mùi cơm nếp đang sôi

Chợt yêu góc bếp mẹ ngồi bao năm!

Bài Thơ: QUÊ HƯƠNG MÌNH (Tác giả: Hoàng Anh)

Nhắn người viễn xứ phương xa

Sông quê đò vẫn mặn mà ngóng trông

Cò bay thẳng tắp cánh đồng

Lúa vừa chín rục mênh mông thảm vàng

Dòng máu Lạc Việt còn mang

Cong cong một dải Bắc – Nam vẫy vùng

Kia đồng muối trắng miền trung

Thuyền dong bắt cá muôn trùng xa khơi

Nụ cười hớn hở trên môi

Bàn tay quê ấp giữ thời trẻ thơ

Anh về em thắp ngày mơ

Non cao một dải tình thơ rất tình

Việt Nam quê lụa chúng mình

Có chè Bắc Cạn Nguyên Ninh cốm vòng

Miền trung có bánh it ong

Nem lai Đồng Tháp miến dong xứ Đoài

Tinh hoa về giữa thiên thai

Anh về rộn rã nhành mai cuối thềm

Bàn chân hớn hở hài êm

Chờ anh xuân vít cả em .. nồng nàn

Hoàng Anh 21/01/19

Bài Thơ: QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Toàn Tâm Hòa)

Cuộc đời va, vấp, ngã… đau

Thèm về bên Mẹ gối đầu ngủ mơ

Thèm nghe một khúc ầu ơ

Thèm quay về lại tuổi thơ diệu thường

Còn đâu hình ảnh thân thương

Chiều nghiêng phảng phất mùi hương lúa đầy

Cánh đồng thẳng cánh cò bay

Dòng sông thầm lặng chở đầy phù sa

Quê hương bao bọc, nuôi ta

No lòng hạt lúa, lời ca dưỡng hồn

Biết bao bài học dại khôn

Cội nguồn gốc rễ bảo tồn không quên!

Nửa đời xuôi ngược lênh đênh

Chỉ còn hoài niệm bắt đền ai đây!?

Nếm từng chua, chát, đắng, cay

Chỉ quê hương mới chứa đầy yêu thương!

Bài Thơ: QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Dương Hoàng)

Quê tôi thuộc dòng cửu long chín nhánh

Bồi phù sa cho những cánh đồng vàng

Lượn cánh cò mỗi chiều thấy mênh mang

Làng quê cũ từng ngày đang thay đổi

Sông Tiền mát mỗi chiều nghe gió thổi

Nghe miên man tiếc nuối lúc xa nhà

Cứ mỗi lần có dịp để ngang qua

Đi tìm lại một chút là kỷ niệm

Tuổi thơ dại xin một lần tìm kiếm

Quê hương ơi kỷ niệm ở trong lòng

Khi chiều về vui lặn ngụp trên sông

Rồi thong thả ngắm cánh đồng lúa chín

Quê tôi đó đi xa còn bịn rịn

Rời quê nhà lâu rồi vẫn đăm chiêu

Ôi nhớ sao lan tỏa khói lam chiều

Nhớ chúng bạn và thêm nhiều nỗi nhớ.

Bài Thơ: QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Bảo Châu)

Quê hương hai tiếng trong tôi

Quê hương hai tiếng xa rồi thêm yêu

Quê hương với những cánh diều

Quê hương hai tiếng mĩ miều lắm thay

Xa quê từ đó đến nay

Ba mươi năm lẻ chẳng hay đi về

Trăng gầy nhớ lắm hồn quê

Tuổi thơ ngày ấy bờ đê đợi chờ

Quê hương những ruộng nối bờ

Quê hương hai tiếng giấc mơ lọt vào

Quê hương ruộng lúa bờ ao

Quê hương đò cắm cây sào đợi ai

Quê hương đồng lúa nương khoai

Quê hương thoang thoảng hoa nhài bay bay

Quê hương hè nắng say say

Quê hương ta đó dang tay đợi chờ

Quê hương nối những giấc mơ

Đi xa nhớ lắm đêm chờ trăng lên

Ngắm nhìn mưa rớt bên thềm

Quê hương hai tiếng ngọt mềm nhớ thương.

Bài Thơ: SẮC MÀU QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Bảo Châu)

Ta về tìm lại lưng trâu

Ta về tìm lại sắc màu khi xưa

Ta về tìm lại gốc dừa

Ta về tìm lại vại dưa trưa hè

Đồng xa ngày ấy vàng khoe

Vai gầy mẹ ghánh tiếng ve tràn về

Lúa trổ chứng giám lời thề

Lớn lên xây dựng bốn bề non cao

Ngày xưa cá thả ngoài ao

Của hợp tác xã con nào cũng to

Chăn trâu bụng cỏ tròn no

Mai đi cày ruộng chẳng lo đói lòng

Ta đi cây cỏ cũng mong

Ta về cái hái, quả bòng đều vui

Cào cào châu chấu ngậm ngùi

Những ngày xa vắng đêm vùi canh thâu

Bao năm sao bỏ đi đâu

Làng quê xa nhớ con trâu thẫn thờ

Gẩy khăng đánh đáo hàng giờ

Thông cao bóng cả bên bờ còn đâu

Nhảy sông tắm mát, đá cầu

Đánh chuyền đánh chắt sắc màu trẻ thơ

Mò cua bắt ốc lần bờ

Quê hương ta đó bây giờ nhớ ghê

Đi xa xin hãy cùng về

Thăm nhà, uống cả hồn quê tâm tình

Xa rồi nhung nhớ quê mình

Hãy về thăm nhé sân đình đón đưa

Bài Thơ: ÔI QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Toàn Tâm Hòa)

Ôi quê hương là đồng xanh, trái ngọt

Đất thấm mồ hôi trên những luống cày

Ba lớn lên mùi bùn còn bám gót

Hạt lúa thơm lừng đổi những đắng cay!

Ôi quê hương là cánh cò rợp trắng

Ai vẽ bức tranh diễm tuyệt, thanh bình

Cái nghĩa, cái tình nồng nàn sâu lắng

Bình dị nhưng mà quá đỗi lung linh

Cho con về đây thấy hình ảnh đó

Có bài học nào gần gũi thế không!?

Từ những bình thường khóm hoa, ngọn cỏ

Cũng đã làm con ghi khắc trong lòng

Nơi Ba đã từng chôn nhau cắt rốn

Gió nội hương đồng con thấy yêu không

Giữ cái bình dân để mà làm vốn

Dù sống ở đâu chẳng thẹn với lòng!

Bài học quê hương chỉ là như thế

Muối mặn gừng cay, bùi ngọt vô cùng

Khi gặp bạn bè thì con hãy kể

Có một nơi về quá đỗi bao dung!

Trên đây là những bài thơ hay về quê hương do TourTrekking đã tổng hợp và chia sẻ đến các bạn. Hy vọng rằng qua những bài thơ về quê hương cực hay và ý nghĩa ấy, các bạn sẽ có một khoảng lặng để hoài nhớ về quê hương của mình, nếu có cơ hội hãy đừng quên trở về quê hương để thăm lại nơi mình đã sinh ra bạn nhé!

NẾU, bạn đam mê những cung đường, thích hòa mình vào thiên nhiên hoặc đơn giản muốn thay đổi không khí sau những ngày làm việc có thể đặt ngay Tour Trekking Tà Năng với cung đường dài hơn 30km hoặc vào đây để tìm hiểu thêm các Tour Trekking khác phù hợp!


Tiét mục hát múa về Quê hương đạt giải xuất săc. Thon Cẩm La


Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống
Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống

Related Articles

Back to top button