Kỹ Năng Sống

Những câu chuyện cảm động dưới cơn mưa – sách hay nên đọc

Mưa….làm con người ta cảm thấy cô đơn và lạc lõng. Nhìn dòng người qua lại tấp nập dưới cây dù, tự nhiên thấy mình thật nhỏ bé. Vậy mà những điều kì diệu vẫn xảy ra. Chúng ta lướt qua nhau, gặp nhau, trao cho nhau một chiếc áo mưa hay lời hỏi thăm….Tìm hiểu về điều kì diệu đó dưới những câu chuyện này nhé.

1.Chuyện tình dưới mưa:

…Chuyện Tình Dưới Mưa….

Nó đã từng rất ghét mưa, vì mưa làm nó cảm thấy buồn và cô đơn. Nhưng vào một đêm mưa, nó gặp anh và rồi

Mưa!

Nó ghét mưa! Tại sao người ta cứ bảo mưa là lãng mạn, là ngọt ngào? Riêng nó, nó chỉ cảm thấy khi ngồi trong nhà trước màn hình desktop mà có tiếng mưa thì cô đơn kinh khủng. Không khí ẩm ướt, bầu trời đen xì là những gì nó hình dung về mưa. Một con người thực tế như nó không thể nào thích mưa được (là Ngọc – bạn thân của nó nói thế.) Dĩ nhiên rồi, làm sao mà thích được khi giờ nó muốn ra ngoài đi ăn kem, đi lượn phố với đứa bạn thân nó yêu nhất trần đời, nhưng mưa vậy thì sao mà đi?

Hai đứa chơi với nhau được ba năm rồi, đi đâu cũng có nhau. Đã có lúc hai đứa đã hứa với nhau sẽ có người yêu cùng một ngày và còn… hứa hôn cho con của hai đứa sau này nữa, (potay.com luôn). Và rồi nó chợt nhớ ra hôm qua Ngọc bảo nó: “Chị ơi, em yêu rồi”. Nó cười, nó nghĩ Ngọc lại đùa như mọi khi, nhưng nó đã nhầm đứa bạn thân đã quên lời hứa mà có người yêu trước nó mất rồi. 

Trời vẫn cứ mưa. Chán!Nó từng ghét mưa, vì mưa thường khiến nó cảm thấy buồn, cô đơn..

Nó bật dậy rời khỏi ghế! Mưa thì sao chứ? Có ai bảo mưa là không được đi ra ngoài và làm những điều nó thích đâu? Dù giờ nó chỉ đi một mình! Nó đang thẫn thờ trên con cào cào thì, bỗng nó ngã cái oạch vì đâm phải ai đấy. Sao đen thế không biết, nó nhớ khi ra đường đã bước chân phải trước rồi mà?. Chưa kịp “phát biểu cảm tưởng” thì người đối diện tấn công luôn: 

+ Mới thất tình à? Đi mà không nhìn đường gì cả, rồi còn không xin lỗi nữa.

Trời đầu óc nó quay cuồng, cái miệng mọi ngày chỉ dùng để “ biện luận” giờ cứng đơ không biết cử động. Ai bảo là nó không xin lỗi đâu cơ chứ, đấy là đau quá chưa kịp nói thôi. Mà sao, người đâu mà nói năng khó nghe thế không biết, lại còn nói nó thất tình nữa. Nhìn bộ dạng nó chán đời lắm à? Nó bướng bình nhìn người đó như thách thức, hình như không thể chịu đựng nổi ánh mắt phản kích đó, người kia lại lên tiếng:

+ Thôi tha cho bé, về đi. Trời mưa như này mà còn ra đường.

Đôi mắt mở to ngạc nhiên hết sức, một con bé cao 1m7 không thể nào để người khác gọi là bé được. Mặc dù người đó có cao hơn nó cả cái đầu.

– Bé á! Chú nghĩ mình lớn từng nào mà gọi cháu là bé? Cháu đâm vào chú thì đúng là cháu sai, nhưng chưa kịp xin lỗi, chú đã buông “tràng giang đại hải” ra rồi ai mà nói xen vào được.? – Rồi nó xua tay – Thôi được rồi! Cháu xin lỗi chú, tâm trạng cháu đang không được tốt, mong là chú đừng có dạy người không quen giữa đường như thế nữa. OK? Bye!

Nó đã từng tưởng tượng rằng, mình sẽ có một mối tình đẹp như trong mộng. Một ngày nào đó, nó và Hoàng tử của mình sẽ… đâm xe nào nhau, và khi nó dịu dàng nói: “Xin lỗi anh” thì Hoàng tử cũng sẽ mỉm cười: “Không có gì, em có sao không?” Và thì là… tèn tén ten… chàng đưa nó về và một mối tình bắt đầu. Vậy mà ông chú đó đã phá vỡ cả một giấc mơ hồng ngọt ngào của nó.

Cuối cùng, nó quyết định sẽ tới nhà Ngọc, dù hôm qua đã từ chối. Chả là hôm qua Ngọc năn nỉ nó đến để giới thiệu ai đó. Nó biết Ngọc đang thấy có lỗi mà, thôi thì đến đó cho hết đen, với cả để cho Ngọc bớt áy náy. Mà biết đâu, Hoàng tử của nó lại là người Ngọc giới thiệu thì sao nhỉ?

Nó phải mất 5 giây để hả hốc miệng ra không thể ngậm lại được. Trời ạ! Người ngồi trước mặt nó lúc này là… cái chú hồi nãy. Thì ra người mà Ngọc nói tới là chú này đây. À, phải gọi là anh – đây là anh họ của Ngọc. Biết trước Hoàng tử mà nó tưởng tượng là “lão già lắm điều” này thì thà nó về nhà cho xong. Và hắn ta đã chứng tỏ mình ngay bằng một lời nói đầy khiêu khích:

+ Chúng ta có duyên đấy nhỉ, rất vui khi được gặp cháu. Không ngờ người mà Ngọc ca tụng là vui tính dễ thương lại là cháu à?

Nó cười. Nụ cười như mếu, cái lão già này được đấy:

– Ừm, không hiểu duyên truyền kiếp hay sao ấy? Cháu nhớ là cháu không nợ ai cái gì cả. – Rồi quay ra hỏi Ngọc – Người mà em ngưỡng mộ là lão già khó tính này à?

Nó tưởng hắn sẽ tức lắm, ai ngờ hắn chỉ cười, cười như thể chưa bao giờ được nghe 1 câu chuyện cười

 buồn cười như thế. Lời mình nói buồn cười vậy sao?

+ Sao cháu biết chú là ông già khó tính vậy nhỉ? Chú nhớ điều này chỉ một mình chú biết mà. Cháu thật thú vị! – Nói rồi, hắn để lại một cái nháy mắt đầy ẩn ý, và biến mất sau cánh cửa. Nhìn theo bóng hắn, nó mới thấy rằng trời đã hửng nắng từ lâu…

… nhưng vào một đêm mưa…

Trời hôm nay đẹp thật, nhưng nó vẫn thấy trống trải quá. Nếu như mọi lần thì giờ nó và Ngọc sẽ cùng đi đâu đó, hoặc làm một cái gì đó dù là rất vớ vẩn. Nó chợt nhớ tới những ngày tươi đẹp đó. Chỉ tại mấy gói kẹo và những lời “đường mật” của Kiên – người đã cướp Ngọc từ tay nó, mà giờ nó phải lang thang một mình. Đang thẩn thơ suy nghĩ vẩn vơ, bỗng nhiên… “Ầm”. Một ai đó lại phải gánh cái “thành quả” của nó mất rồi. Nó cúi đầu lí nhí xin lỗi, thì lại nghe được một giọng nói quen thuộc đến phát sợ:

+ Sao lần nào anh cũng là nạn nhân của em thế nhỉ?

Đúng là sự trùng hợp ngẫu nhiên, lại là Khánh – “ông chú già khó tính”.

– Ừm, tại anh chọn đúng lúc thôi, mấy khi được em tông xe cơ chứ? – Nó vênh mặt nói lại.

+ Ờ, cũng đúng. Mà sao lần nào khi gặp anh em cũng thích cãi nhau thế nhỉ?

– Đâu có ai mà dám cãi nhau với anh đấy là em tranh luận đấy chứ?

+ Thì tranh luận. Đi uống nước không em, anh mời.

Trời, hôm này “ông già khó tính” mời nó đi uống nước cơ đấy. Nó nhớ là chưa lần nào từ buổi đầu gặp Khánh (ba tháng rồi) mà cả hai không cãi nhau. Thế mà hôm nay lại mời đi uống nước. Không biết định giải hoà hay khiêu khích đây? Nó nhìn tỏ vẻ ra nghi ngờ, làm Khánh bối rối:

+ Sao em nhìn anh ghê vậy, chỉ là đi uống nước thôi mà, em mà còn đi lượn phố nữa chắc sẽ có nhiều tai nạn đáng tiếc xảy ra mất.

Lại khiêu khích rồi đây, nhưng không hiểu tại sao nó lại đồng ý đi uống nước. Phải chăng nó đang cảm thấy cô đơn quá, có ai đó bên cạnh sẽ tốt hơn thì sao?

Khánh dẫn nó đến quán nước khá yên tĩnh và nó thích những nơi như thế. Sao hôm nay Khánh nay dễ chịu vậy nhỉ, không giống như ông già khó tính mọi ngày nữa. Và rồi, khi ngồi nói chuyện với Khánh “trong hoà bình” chứ không phải là “tranh luận liên miên” như những ngày trước, nó mới nhận ra những câu chuyện Khánh kể thật thú vị. Nó mải nói chuyện đến nỗi quên mất rằng đã đến lúc nó phải đi học. Tự dưng nó cảm thấy tiếc khi phải về trong lúc này, một cảm giác rất lạ.

+ Hôm nay là sinh nhật anh nên đừng thắc mắc tại sao anh lại mời em đi uống nước, đối thủ ạ – Khánh nháy mắt và cười.

– Happy birthday!

… mọi chuyện đã thay đổi khi nó gặp anh và tình yêu nảy nở.

Nó ấp úng và lúng túng vì bất ngờ nên không mua được quà gì cho Khánh. Bất chợt, nó nhớ ra là mới mua một quyển sách rất hay, lại trùng hợp nữa rồi. Nó lấy ra và ghi lên đó, không phải là một lời chúc mà là một câu thành ngữ nó tâm đắc:

“Đừng bao giờ nói tạm biệt nếu bạn vẫn muốn cố gắng, đừng bao giờ bỏ cuộc nếu bạn vẫn còn cảm thấy có thể tiếp tục – Đừng bao giờ nói bạn không còn yêu ai nữa nếu ánh mắt đó vẫn còn có thể giữ chân bạn”.

Rồi nó ký tên: Đối thủ truyền kiếp.

Lúc Khánh ra trả tiền nước nó đã nhanh tay cho vào trong cặp của Khánh. Nó thấy vui vì chợt nhận ra ông già khó tính đó thật dễ mến. Bất chợt, rất vu vơ thôi, nó chợt nghĩ rằng nếu Khánh là Hoàng tử của nó thì sao nhỉ? Nghĩ rồi nó mỉm cười cũng rất vu vơ khiến Khánh phải quay lại nhìn nó ngạc nhiên nhưng nó vội vàng quay lưng đi mất.

Hai tháng sau, sinh nhật nó lấp lánh đầy hoa và nến! Ngọc đến từ sớm cùng cậu bạn trai, và hì hụi chuẩn bị mọi thứ cùng nó, dù thật ra thì cũng chẳng có gì để mà chuẩn bị, bởi nó chỉ làm bữa tiệc sinh nhật này rất nhỏ, chỉ cho bốn người. Nhưng hoá ra đó lại là sinh nhật vui nhất trong đời nó, khi nó mở tấm thiệp chúc mừng của Khánh ra:

“Anh thích em ngay từ khi nhìn thấy bức ảnh của Ngọc cho anh xem. Và cũng rất bất ngờ chúng ta đã gặp nhau trong một ngày mưa như hôm nay. Làm bạn gái anh nhé”.

Nó cười.

Một ngày mưa đầy ánh nắng. Nhưng nó bắt đầu thấy thích mưa mất rồi.

2.Câu chuyện về mưa và nước mắt:

Anh là một chàng trai rất phong lưu. Với vẻ bề ngoài điển trai cùng một tính cách phóng khoáng, đã không biết bao cô gái theo đuổi anh, cho dù biết anh và cô là một cặp. Còn cô là một người con gái hiền thục và dịu dàng. Cô không có vẻ đẹp sắc sảo, hiện đại như bao cô gái đang theo đuổi anh. Mặc dù biết anh là một người có tính trăng hoa, nhưng cô vẫn yêu anh thắm thiết và chung tình. Yêu trong thấp thỏm, lo âu. Yêu trong đau khổ.

Cô rất thích những ngày trời mưa và cũng rất thích đi dưới mưa. Mỗi lần, khi cô chạy ra khỏi ô để dầm mưa, để được cười nói và nhảy nhót dưới mưa, anh cũng luôn muốn cùng cô làm những điều mà cô thích. Nhưng những lúc ấy, cô đều ngăn anh lại. “Tại sao em lại không để anh cùng dầm mưa với em vậy?”- anh hỏi cô mà lòng đầy thắc mắc:“Bởi vì em sợ anh sẽ bị cảm”. Anh nhẹ nhàng nắm chặt tay cô và trả lời. “Nếu dầm mưa mà sợ bị cảm sao em vẫn còn làm?”Câu hỏi này của anh, cô không bao giờ trả lời, chỉ khẽ mỉm cười rồi đưa cái nhìn vào xa xăm. Rồi cuối cùng, anh vẫn phải chịu thua và chấp nhận làm theo yêu cầu của cô. Bởi vì khi ấy, anh cảm thấy chỉ cần nhìn thấy cô hạnh phúc, nhìn thấy cô cười là anh cũng vui rồi.

Nhưng khoảng thời gian hai người được vui vẻ ở bên nhau ấy cũng không kéo dài được lâu. Anh đã yêu một người con gái khác. Cô gái này có một vẻ đẹp đến say lòng người, phong cách hiện đại của cô khiến bao chàng trai theo đuổi. Và anh cũng không ngoại lệ. Anh si mê, tìm mọi cách chinh phục người con gái ấy mà quên mất sự tồn tại của cô. Một ngày kia, khi anh và cô cùng ngồi ăn tối với nhau, anh đã đưa ra đề nghị chia tay. Mặc dù trong lòng anh cảm thấy có chút áy náy, mặc dù anh chưa thể hiểu được tình cảm của mình dành cho cô bây giờ còn được bao nhiêu. Nhưng có lẽ anh không nhận ra rằng mình đang theo đuổi một cái gì đó phù phiếm và đang đánh mất đi một điều gì đáng quý. Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị ấy.

Lặng lẽ và trầm tư. Có lẽ từ rất lâu, cô đã biết anh không thuộc về riêng mình một cách tuyệt đối. Anh giống như một cơn gió, mà gió sẽ thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại ở một người nào cả. Buổi tối hôm ấy, chàng trai lại đưa cô gái về nhà lần cuối cùng. Không hẹn mà trời bất chợt đổ mưa. Cô lại rút tay ra khỏi tay anh, chạy lên trước và xoay vòng đón nhận những hạt mưa mát lạnh. Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn, thân thương của người con gái mà mình đã yêu và phụ lòng, lòng chàng trai bất chợt dâng lên một thứ cảm giác thật khó tả. Hổ thẹn và xót xa.

Trong khoảng khắc, anh bỗng thấy tình yêu thương đối với cô trỗi dậy. Lần đầu tiên, chàng trai không làm theo yêu cầu của cô gái. Anh bước đến bên cô dưới làn mưa dày đặc, nhẹ nhàng đặt lên môi cô nụ hôn mà anh nghĩ là lần cuối cùng và nói: “Anh thật sự xin lỗi vì đã làm em đau lòng! Nhưng những ngày cùng em đi dạo dưới mưa là những ngày mà anh cảm thấy vui nhất”. Anh vừa nói dứt lời thì cô bật khóc. Những giọt nước mắt lẫn trong nước mưa buốt lạnh. Chàng trai lại ôm cô gái vào lòng, thật chặt, thật chặt, cảm nhận được bờ vai nhỏ bé của cô đang run lên vì đau khổ. Rất lâu sau, anh mới lên tiếng:“Có một điều này anh muốn hỏi em từ rất lâu rồi.

Vì sao mỗi khi trời mưa, em đều không muốn để anh cùng em dầm mưa vậy?”. Im lặng một hồi lâu, cô gái mới cất tiếng trả lời: “Bởi vì, em không muốn anh nhận ra rằng… em đang khóc…” Câu trả lời của cô gái lẫn trong tiếng mưa khiến trái tim chàng tan ra trong bao ý nghĩ sai lầm. Anh hiểu ra rằng cô gái đã yêu anh nhiều như thế nào, yêu trong đau khổ và dằn vặt. Và anh đang vô tình khiến trái tim cô nhỏ lệ. Một sự bù đắp sẽ là không muộn nếu như bây giờ anh đã nhận ra tình cảm chân thành mà cố ấy dành cho mình… tất cả. Chỉ gói gọn trong mưa và nước mắt…

3.Một ngày nào đó, mưa sẽ được yêu thương?

– Ba ơi…ba có thương con không?

– Cái con này, hỏi vớ vẩn. Thương chứ sao không?

– Mẹ ơi, mẹ thương con không?

– Tất nhiên rồi, con gái cưng của mẹ.

– Nhóc, em thương chị không?

– 99% thôi, chị lúc nào cũng sai vặt em, em ghét chị lắm!!

– Cậu thích chơi với tớ không?

– Dĩ nhiên rồi, tớ với cậu là bạn thân mà.Không chơi với cậu thì chơi với ai?

Nghe những câu trả lời này, tôi chỉ cười không nói gì.Không phải vì hài lòng về câu trả lời mà là vì cảm giác tội lỗi xâm chiếm cả tâm hồn tôi, chỉ sợ nói một câu thôi tôi sẽ bật khóc bất cứ lúc nào.

Liệu tôi có đáng được yêu thương?

~~**~~

Trời mưa.

Hôm nay, tôi lại cầm dù đi dạo.Tôi thích nhất là ngày mưa tầm tã như thế. Có lẽ vì mưa giống tôi…

Băng qua ngõ đường, rẽ khắp con hẻm, tôi nhìn thấy những đứa trẻ ăn xin thi chạy tìm chỗ trú.Chúng hà hơi vào nhau, xoa xoa rồi cùng cười với nhau.Trông thế, tôi cũng mỉm cười.

Nhưng nụ cười hoàn toàn khác với chúng.

Không phải khinh bỉ, xem thường hay chế giễu

Mà là thương cảm.

Không phải cho chúng

Mà là cho chính bản thân tôi.

Những đứa trẻ bị bỏ ròi

Chúng sống không có tình cảm của cha mẹ, ông bà.

Chẳng cần phải nuôi hi vọng vì ai, chẳng cần cố gắng vì ai ngoài bản thân.

Và ít ra…

Chúng vẫn có thể được thương hại.

Còn tôi?

Một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương của gia đình.

Được kì vọng rất nhiều, mong ước rất nhiều.

Rồi lại vô tình đánh mất niềm tin của họ, khiến họ hết thất vọng này đến đau khổ khác.

Tôi và những đứa trẻ đó có giống nhau không?

Có lẽ…Đứa trẻ không xứng được yêu thương bất hạnh hơn…

~~**~~**~~

Trời lại mưa,

Tôi nhìn rõ được nỗi ưu phiền trong ba.

Tôi thấy rõ được mệt nhọc nơi mẹ.

Tôi nhìn ra được sự sầu muộn của em trai và bạn thân.

Nhưng tôi không thể làm gì cả.

Bởi tôi chính là nguyên nhân khiến họ như vậy.

Đứa trẻ không xứng đáng được yêu thương.

Ngay cả một thứ tình cảm”thương hại” cũng chẳng đáng để cho.

Dẫu biêt là như vậy,

Dẫu hiểu rõ hơn bất cứ ai,

Nhưng tại sao lòng quặn đau?Tại sao nước mắt cứ rơi?

~~**~~**~~

Trời lại mưa,

Tôi lại đi dạo, nhưng lần này không mang theo dù, cũng không ra vào ngõ nào, chỉ đến biển mà ngồi ngắm trời.Tôi muốn những giọt mưa buốt giá kia có thể làm nguôi lạnh những suy nghĩ đau buồn đó.

Nhưng tất cả đều vô ích…

– Bởi vì mình là đứa trẻ không xứng đáng được yêu thương…

– Tại sao?

Một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên sau lưng, khiến tôi ngạc nhiên quay lại.Đó là một cậu con trai có gương mặt anh tuấn nhưng sắc lạnh

Tôi biết người này…

– Sao cậu lại về?

– Bởi tôi lo cho cậu.

Cậu ta ngậm ngùi nói, rồi nghiêng cây dù xanh lam về phía tôi.Tôi cười, cười chán nản và mệt mỏi:

– Không cần cậu lo đâu.Tôi chẳng việc gì phải lo hết.

– Tại sao?

– Vì tôi không đáng.

Cậu ta im lặng nhìn tôi một hồi lâu, rồi buông cây dù ra. Tôi hơi nhíu mày nhưng không hỏi lý do vì sao.Bình thường, dù cậu ta có quan tâm lo lắng cho ai cũng không đến mức như thế. Cậu ta chỉ làm vậy với một mình tôi… Tôi im lặng nhìn dáng vẻ cậu ta dưới mưa.Một vẻ đẹp cô độc…khác với tôi…

– Như vậy chúng ta sẽ giống nhau.

– Đừng làm vậy. – Tôi nhặt cây dù đưa lên cho cậu ta. – Tôi và cậu khác nhau.

– Tại sao…cậu có thể lo cho tôi, cậu có thể yêu thương mọi người nhưng lại không được mọi người yêu thương, không để tôi lo?

– Nói rồi. Tôi không đáng.

– Thế thì…cả tôi cũng không đáng.

Gạt bỏ mọi lời nói của tôi,cậu ta ngồi xuống,cởi chiếc áo khoác ngoài đắp lên người tôi.Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc co rúm trong chiếc áo ấm áp, rồi lại giương mắt nhìn bầu trời.

Mưa càng nặng hạt, càng trắng xóa.

– Mưa đẹp nhỉ? – Cậu ta mở lời.

– Không biết…- Tôi nhún vai- Chỉ biết tôi và mưa giống nhau.

– Như thế nào?

– Đều không đáng để yêu thương.

Tôi chậm rãi nói, rồi lại ngồi ngẩn ngơ với những suy nghĩ mông lung.Đúng vậy, mưa chỉ bị người ta lợi dụng.Chỉ cần vô ý làm sai hay phật ý ai đó là con người lại ghét mưa. Mưa không có ai để được yêu thương.Tuy tôi không được lợi dụng như mưa, nhưng ở một khía cạnh nào đó thì rất giống.

Mưa và tôi không xứng đáng nhận tình cảm của bất kì ai.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, hòa vào những hạt mưa lấm tấm trên má.Toan đưa tay quệt đi thì ngón trỏ cậu ta đã ở nơi khóe mi tôi.

Một cử chỉ yêu thương.

Nhưng tôi không thể nhận.

– Đúng là vậy… mưa và cậu thật giống nhau…giống đến cả suy nghĩ nữa, đều không hề biết rằng mình đang được yêu thương…

– Là sao?

Tôi mở to mắt, tỏ ý không hiểu cậu ta nói gì, nhưng tôi đoán rằng cậu ta đang cố thuyết phục tôi quên đi những suy nghĩ tiêu cực lúc này, nên cũng chẳng mong đợi gì mấy.Trong đầu quanh quẩn những câu mà gia đình và những người xung quanh từng bảo:” Có cha mẹ yêu thương, có anh chị em đùm bọc,có bạn bè quý mến…” mãi chưa dứt lời thành tiếng.Cậu ta sẽ nói lại những điều này, phải không?

– Nghĩ lại đi đồ tồ ạ.Cậu và mưa không đáng được yêu thương nhưng chẳng phải chính cậu rất yêu mưa sao?Cậu nghĩ tình cảm của mình không xứng đáng à?

Lời nói ấm áp lắng sâu như đại dương, nhưng mang đến cho tôi bao cảm xúc.Nghe vậy, tôi không tránh khỏi bàng hoàng suy nghĩ.

Phải, người ta cần mưa vì lợi ích của mình.

Nhưng tôi yêu mưa, không vì cái gì cả.

Không vì lợi lộc, không vì thương hại.

Chỉ vì mưa là chính mưa mà thôi.

Chỉ vì tôi nghĩ…mưa cần tình yêu của tôi.

– Khờ quá đi, cậu yêu mưa có nghĩa mưa là đứa trẻ được yêu thương. Vậy sao cậu không nghĩ rằng cậu cũng là đứa trẻ được yêu thương.

Khẽ đảo mắt nhìn một lần nữa,tôi có cảm giác mưa trở nên vui tươi, hạnh phúc chứ không còn u ám như lúc nãy nữa.Có lẽ bởi vì, tâm trạng của tôi đã thay đổi hoặc mưa đang động viên an ủi và cầu chúc một niềm vui, một hạnh phúc cho tôi.

Hai đứa trẻ không xứng đáng được yêu thương.

Nhưng đã gặp nhau và đồng cảm với nhau.

Tạo thành một tình yêu bền vững, không thể chia cắt.

Rồi trở thành những đứa trẻ được yêu thương.

Khẽ nở một nụ cười mãn nguyện, tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.Trước khi tôi có thể thấy ánh nắng hòa vào giọt mưa tạo thành cầu vồng rực rỡ, giọng nói quen thuộc của ai đó thì thầm bên tai nhẹ như gió thoảng…

~ Nếu mưa đã có em yêu thương

Thì xin hãy để tình yêu tôi trao về em là mãi mãi.~

4.Chiếc ô dưới mưa:

  • Giữa cơn mưa rào trên đường Trường Sa(Hồ Chí Minh), hai cha con người bán vé số không nhà cửa, dắt díu nhau đi làm mỗi ngày, cố gắng che chở cho nhau.
  • Cảm động làm sao,tình mẫu tử thiêng liêng ấy.

….Những khúc nhạc mưa cứ rã rời

    Trong lòng héo hắt thấy chơi vơi

    Mưa lòng ngập lối bên song trước

    Càng lắc càng đong chợt tím rơi

    Mưa thẫm trời xuân có nhạt phai

    Chơi vơi mưa xuống vẫn hờn hoài

    Mây mù giăng khắp trời thăm thẳm

    Nhạc có sầu rơi hãy nguôi ngoai.

**Trên đây là những bài viết tổng hợp mình sưu tầm được trên mạng.Mong mọi người đọc để suy ngẫm, để hiểu về những cơn mưa ngoài kia.Hãy yêu mưa như yêu chính bản thân mình vậy.

280 views

280 views


chuyện mưa – Trung Quân Idol [HD 1080p]


Video clip mới ra ngày 5/6/2012
Mưa từng con phố có nhớ bóng dáng em đi cuối thu,đông về hè sang vội vàng quá
Mưa từng đêm vắng,mưa ơi cứ rơi phố xa, anh đi tìm yêu đương chiều qua
Ai vội vàng đi ngang lòng người mang theo bao yêu đương thoáng qua như là cơn mưa rào
Mưa từng con phố có nhớ bóng dáng em đi phố xa như là, làn mây chầm chậm quá
Mưa buồn mong ngóng, mưa rơi bóng em chớm thu, tiếng em cười mong manh vậy thôi
Ai vội vàng đi ngang lòng người mang theo bao yêu đương thoáng qua như là cơn mưa rào
Ngày nắng về trên lối xưa
Phố yêu anh chờ
Chuyện tình yêu ngỡ như không cách xa bao giờ
Ngày gió tàn theo nỗi thương nhớ
Mưa rơi cứ rơi hoài cho lòng ai buồn
Chợt xa cách xa mây ngàn
Anh anh anh lang thang với những ký ức của ngày hôm qua
Để nước nước nước cuốn hết từng chiều yêu đương với ai
Nhớ lắm nhớ ánh mắt với những tháng tháng chờ mong em
Rồi tiếc tiếc tiếc nuối hết từng ngày trôi qua vấn vương
Người đã đã đã đến đâu mà sao vội trách người đi la lá là…

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống
Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button