Kỹ Năng Sống

Các bài thơ lớp 9 hki

Bạn đang xem: Các bài thơ lớp 9 hki Tại Website bpackingapp.com
Bạn đang xem: Các bài thơ lớp 9 hki Tại Website bpackingapp.com

Ngày đăng: 03/07/2013, 21:50

PHAN KHÔI HỚT TÓC Tuổi già thêm bệnh hoạn Kháng chiến thấy thừa ra Mối sầu như tóc bạc Cứ cắt lại dài ra NẮNG CHIỀU (1956) Nắng chiều đẹp có đẹp Tiếc tài gần chạng vạng Mặc dù gần chạng vạng Nắng được nắng cứ nắng. MỘT MÌNH ĐÊM GIAO THỪA Ðến ngọn đèn làm bầu bạn cũng không có Ðắp lên thân suy tàn một tấm chăn kép Chợp mắt mơ là nhằm miếng chua cay Có vợ con mà sống chia cách Không sinh kế đành phải ăn nhờ Nghe tiếng gà mừng vùng dậy Kháng chiến bốn lần gặp xuân rồi! TÌNH GIÀ (1932) Hai mươi bốn năm xưa, một đêm vừa gió lại vừa mưa, Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ, Hai cái đầu xanh kề nhau than thở; – “Ôi đôi ta, tình thương nhau thì vẫn nặng, mà lấy nhau hẳn đà không đặng: Để đến nỗi tình trước phụ sau, chi bằng sớm liệu mà buông nhau!” – “Hay nói mới bạc làm sao chớ! Buông nhau làm sao cho nỡ ? Thương được chừng nào hay chừng ấy, chẳng qua ông Trời bắt đôi ta phải vậy! Ta là nhân ngãi, đâu phải vợ chồng, mà tính chuyên thủy chung!” Hai mươi bốn năm sau, tình cờ đất khách gặp nhau: Đôi cái đầu đều bạc. Nếu chẳng quen lung, đố có nhìn ra được ? Ôn chuyện cũ mà thôi. Liếc đưa nhau đi rồi, con mắt còn có đuôi. THẾ LỮ BÂNG KHUÂNG Trời xanh dịu, sợi mây hồng vơ vẩn, Trên bờ sông cô em đang thơ thẩn, Đứng lặng nhìn mặt nước chiếc thuyền trôi Với ánh chiều thu bầm tím chân trời. Cô buồn. Mà vì đâu, cô chẳng biết. Có lẽ bao nỗi âm thầm, tha thiết Bấy lâu nay vẫn ẩn kín một bên lòng, Bỗng dưng nhân một phút hư không Trước cảnh mộng mịt mùng nơi sông nước, Đã khiến cho tâm hồn cô man mác. Gió đưa cành lá, ghẹo áng tóc mai, Cùng cô em chung một tiếng thở dài, Mà giọt sương chiều điểm thưa trên má Cùng long lanh với hạt châu trên lá. Tuy nhiên, trong lúc bâng khuâng, Cô thấy lòng cô phơi phới lâng lâng Như bay cao, như tan theo mây gió, Cô khoan khoái trong khi buồn thảm đó, Chính vì hồn thu vi vút ban chiều Đã nhắc cho cô thấy lòng cô yêu. Lần đầu hết, lòng cô mang tình ái, Ôi vết thương xâu dịu dàng tê tái! Nhưng yêu ai ? mà đã có ai yêu ? Cô chỉ biết trông sông nước đìu hiu. Trông mây gió gửi nỗi buồn êm ái. BÓNG MÂY CHIỀU “Bấy lâu nay xuôi ngược trên đường đời. Anh thấy chăng? Tôi chỉ hát, chỉ cười Như vui sống mãi trong vòng sung sướng. Vì tôi muốn để cho lòng tôi tưởng Không bao giờ còn có vết thương đau, Không bao giờ còn thấy bóng mây sầu Vương vít nữa. — Bạn ơi nào có được! Trốn những cảnh dịu dàng tôi dấn bước Đi tìm nơi náo động mà đua chen, Mà tung hoành, lăn lóc — để mà quên — — Nhưng có hay đâu lòng tôi vẫn nhớ! Có hay đâu chỉ một hơi gió đưa cành lá, Chỉ một phút đìu hiu lặng ngắm bóng chiều qua Cũng đủ khiến tôi buồn tưởng quãng đời xưa. Tôi chẳng muốn ôm lòng đau khổ nữa. — Tôi không muốn nén mãi lời than thở. Nén tới đây, trông hồ nước mênh mông Với ánh tà dương đưa nhẹ ánh sương hồng Tôi muốn đem nỗi u tình tôi vẫn giấu Mà ngỏ ra cho bạn hiền tôi thấu. Bao nhiêu niềm thương, nhớ bấy lâu nay Tôi muốn thả lên cao cho giải mây bay Mang đi, mang đi xa! đừng trở lại!” NGƯỜI PHÓNG ĐÃNG Hà Nội mưa phùn mù mịt. Lá bàng rơi, rơi từng mầu đỏ chết: Phố vắng hai bên lặng ngắt như tờ. Tôi bước lên, chân đếm những vần thơ. Mặc gió lạnh bên tai sùi sụt thổi Và để mặc lòng không đang khóc đói. Phấn mưa bay, đọng giọt bám quanh vành — Như điểm tràng ngọc chuốt sáng long lanh — Chiếc mũ triều thiên trên đầu thi sĩ. Cảnh buồn rũ. Tâm hồn tôi vui trẻ, Cùng Nàng Thơ lựa chọn các mầu thơ. Để tả hơi lam ôm ấp vừng cây xa, Với lớp nhà giốc ngược hình trên đường loáng. Trời thấp. Mây âm thầm, và nặng. Gội bâng khuâng lên thành phố với lòng tôi. Tôi rảo bước đi trong nhịp reo cười, Rũ bụi nước trên mình cùng nỗi buồn trong trí. Gió thổi ấm dần đường vắng vẻ, Thi hứng nồng nàn, tôi mải tiến lên, Cho đến khi Hà Nội sáng trưng đèn, Mới sực nhớ: đêm nay không chỗ nghỉ. HOA THUỶ TIÊN ( .)Trong phòng sách, dưới ánh đèn rạng rỡ, Cụm hoa đào say bừng mới nở. Như tiên nga vừa thức giấc thần tiên, Hoa thẹn thò dương mắt ngạc nhiên, Vì đã thấy Văn Sinh ngồi lặng đó Tay nâng má, đăm đăm nhìn cửa sổ. Bên ngoài đen tối mịt mù. Phảng phất qua hơi gió lạnh mơ hồ Nhẹ đưa tới một làn khói pháo. Cảnh sán lạn trong phòng thêm huyền ảo. Sinh khoan thai đến bên chậu thuỷ tiên: Mấy bông hoa trong lá lả lơi chen Chưa muốn nở: chừng đợi chàng đến vuốt. Chàng âu yếm ngắm mấy giò trắng muốt Chính tay chàng đã gọt tỉa, chăm vun, Đã nưng niu như mơn trớn cánh chim non, Như nương đỡ một trái tim đa cảm. LỜI MỈA MAI (Tặng Lan Sơn) ( .)Rũ bụi mờ trắng áo, Tôi ngoảnh trông lại quãng đường đời, Sống với người ta chừng hăm sáu năm thôi, Mà tôi thấy mình đã nhiều tuổi lắm. Vì có lẽ bao nhiêu mùi cay đắng, Bao nhiêu hồi gian truân Tới bao nhiêu lớp chông gai trên bước phong trần Tôi đã nếm, đã quen, đã trải, Nỗi đau khổ, hỡi lòng ơi! Có phải Đã khiến cho thời xuân thắm của ta Mau đi tới buổi thu già? Có phải chăng nỗi ưu quá sớm Đã sớm in bao nét răn lên trán, Đã khiến cho cả đến miệng ta cười Cũng ngậm đầy những vể mỉa mai? Ngày xưa, lòng còn dễ tin, trí còn bỡ ngỡ, Mắt còn thấy toàn mầu rực rỡ, Tôi dấn bước đầu trong cảnh trần gian. Mang tâm tình người niên thiếu nồng nàn, Tôi yêu đời. Nhưng bị người ghen ghét. Tôi muốn dâng tấm tình yêu tha thiết, Yêu say mê, yêu đắm đuối cho giai nhân, Nhưng lòng tôi chân thành, chỉ đằm thắm ái ân, Tôi chỉ giầu riêng tình cảm, Thứ tiền tài mà giai nhân không hám! Mang vết thương, tôi đi tìm kẻ tâm giao, Nhưng thân thế tôi là thân thế ba đào, Không được lúc bình yên vui có bạn. Rồi tủi phận, trơ vơ, chán nản, Chẳng tin yêu, mà cũng chẳng thương ai (– Vì tình duyên, ân nghĩa ở đời, Cho cả nỗi sầu đau xót nữa, Cho đến cả chân tình, than ôi! tôi cũng sợ Là những trò giả dối của người ta –) Tôi ngược suôi trên đường thế mịt mờ, Giữa những đám chen chúc, dập dồn và náo động Vẫn như bước trên cánh đồng xa rộng, Bấy nay thui thủi một mình. Nhưng trong khi phấn đấu đua tranh, Lòng nhân thế gian ngoan mà lòng tôi ngờ vực, Trong những lúc giang hồ cay cực, Vừng cây xanh bỗng réo rắt tiếng chim ca, Khiến cho người non nước động hồn thơ . Tôi đứng lại, đưa tay lau mắt lệ Mà vui ngắm cảnh tươi cười mới mẻ; Tôi thực lòng hưởng phút say sưa. — Vì cảnh thiên nhiên không lừa dối bao giờ. TỰ HÀO Thế Lữ là một chàng kỳ khôi: Sống hôm nay không biết có ngày mai, Cũng không thiết nhận cảnh đời trước mắt. Tính giản dị, lại ưa điều bí mật, Trưa mùa hè đi vẽ cảnh đêm trăng, Ở Đồ Sơn thuật truyện trên rừng. Đến khi lên thượng du, có lẽ Anh lại nghĩ chuyện vẩn vơ dưới bể. Người vụng về, yên lặng chẳng ai ưa, Có bao nhiêu nết xấu chẳng thèm chừa, Ăn mặc thì lôi thôi, lốc thốc: Đến Hà nội với chiếc quần cộc lốc, Với đôi giầy vải trắng mang từ hạ sang đông; Chiếc mũ dạ vàng, dúm dó, bẩn vô song, Đội mưa nắng suốt từ Nam ra Bắc. Đời dị nghị đến thế nào cũng mặc Đi giữa đường anh cứ ngước trông trời, Và dươngđương vui vẻ như người Không bao giờ, không đời nào biết khổ. Các bạn hữu ái ngại dùm, thường dỗ: — “Anh dại chi mà lãng phí mất bao ngày? “Nghe chúng tôi, cứ tới ở đây, “Có tài trí thì cùng người thi thố, “Chứ quạnh hiu đời còn đâu là thú? “Đến ở đây mà vùng vẫy, đua ganh, “Mua lấy cho mình đôi chút công danh”. Thế Lữ nghĩ ba hôm mới nói: “Ồ phải đấy!” Rồi ở ngay Hà nội, Anh ta vừa hoạt động, vừa mơ màng; Lúng túng như anh mán học làm sang Trong một bộ áo quần rất lịch sự. Học đo đắn, học dè, học giữ, Học chen vai thích cánh, — học ra đời! Nhưng chẳng bao giờ bỏ được tính dở hơi: Là cứ tưởng trần gian, ai cũng tốt. Ở đời này quá thực thà là dốt! Anh ta nào có biết đâu rằng Có bao nhiêu đức tính cũng không bằng Chỉ khôn khéo, gian ngoan là đạt tất! Bỗng hôm nay, rầu rầu nét mặt, Vắt bên tay “bộ quần áo văn minh” Anh đến bảo tôi rằng: “Cái bước công danh “Thực chẳng có chút nào thi vị cả! “Đừng đón hỏi, đừng dỗ dành tôi nữa, “Để cho tôi yên sống đời riêng tôi. “Cuộc đời lang thang giản dị, nhưng mà vui, “Riêng cùng với Nàng Thơ làm bầu bạn. “Cái sung sướng phồn hoa tôi đã chán!” Rồi bỏ quên bao nỗi giận, buồn qua, Anh ta buông bộ lốt chẳng nên thơ Và giữ lại chiếc mũ tàng, đôi giày trắng, Với chiếc áo đã lợt mầu vì sương nắng, Anh ta đi, đi tìm chị Ly Tao Mà ít lâu nay không biết trốn nơi nào! MẤY VẦN NGÂY THƠ TÔI Suốt đêm thức để trông ai, Ô kìa ánh lửa đỏ ngời phương đông. Nhởn nhơ cây núi nhuộm hồng, Đẹp như cô gái yêu chồng đêm nao ? CÔ MÁN Đêm qua trăng khóc trên trời, Để cho nước mắt nó rơi trên cành, Giọt châu trắng, lá cây xanh, Anh kia có biết tâm tình tôi chăng ? TÔI Kìa cô con gái thẩn thơ, Đứng trên đỉnh núi trông chờ ai đây? Cỏ bay cái váy cũng bay . Trên không con nhạn đón mây chập chờn. CÔ MÁN Chập chờn con nhạn đón mây, Cỏ cao đơn gió, tôi đây trông chồng. Lòng tôi anh biết cùng không ? Ngày tưng bừng cũng lạnh lùng như đêm. TÔI Đêm ngày cô những lạnh lùng, Bởi chưng cô chửa có chồng, như ai. Hỡi cô con gái kia ơi! Thôi đừng khóc nữa, kẻo tôi thêm buồn. CÔ MÁN Tôi buồn tôi lại buồn thêm, Tôi trông mây nước tôi thèm duyên tơ. Mắt tôi, nước mắt như mưa, Tôi không muốn gạt, tôi chờ ai lau. TÔI Ai lau nước mắt cô mình ? Dưới đây duy có một mình ta thôi. Cầm khăn lòng những bồi hồi, Lệ ta cũng chửa ai người lau cho. Thân ta lưu lạc giang hồ, Giận đời muốn khuất những trò đảo điên, Để lòng theo đám mây huyền, Mây đưa ta bước tới miền gió trăng. Ở đây mây núi, cây rừng, Nước non thanh sạch cách chừng phồn hoa. Chim đèo nhắn gió đèo ca, Du hồn như một giấc mơ không cùng. Gi Giữa nơi bát ngát mịt mùng, Tấm lòng thơ cũng nặng lòng ái ân. Thân tuy muốn thoát duyên trần, Nhưng còn vương mối nợ trần muôn năm. Đờn lòng, ta sắt ta cầm Lại đây hòa điệu, hòa âm, ta cùng. Du dương chung khúc mơ mòng . — Mây cao với núi chập trùng kia ơi! LƯU TRỌNG LƯ ĐƯỜNG TA ĐI THẾ ĐẤY BẠN LÒNG ƠI! ( .)Quê hương ơi! Chiều nay Ta trở lại với người Soi mái tóc thời gian trên những vỏ hà, vỏ hến. Như đứa trẻ muốn lăn mình trên cát cồn trắng mịn Ta, người đời vẫn phong cho Mấy chữ : giang hồ thi sĩ Ôi! Chiều nay ta muốn lăn nửa vòng thế kỉ Trở về với tuổi lên mười. Một đời ta, lăn đi, lăn lại biết bao ngoai Hỏi những gì còn dính da, dính thịt Những gì đang nảy sinh, những gì đã mòn chết ? Trên mái xanh còn lơ thơ mấy sợi tóc này Quả đất nặng đã quay những vòng quay Những mặt trời đã lên, những mặt trời đã lặn Những bão bùng và những hạn hán Những trận mưa lay đất, những cơn khát bỏng trời Ôi! Bé bỏng một tấm thân người Một chiếc thuyền nan bồng bềnh giữa hai bờ sống chết Có nỗi thương của Giêdu, có nước mắt của Phật Và trên tay áo này, Trên tay áo này Những giọt đau! Những giọt đau! Của mẹ, của em của những bọt bèo số phận Nằm nghe những tiếng chao chân Trên một bến bờ vực thẳm. Đời sao có những say đắm Trong cõi lạnh hư vô? BỨC THƯ ĐÊM GIAO THỪA Sương, giọt giọt lơi cành Dặm nghìn, em săn đuổi bình minh Có “trạm đường” nào, trăng anh không dõi tới Thèm sao em: Một lời chưa nói Khát sao em: Một dáng chưa qua Xiết bao nhiệt cuồng cuống dạ Đúng tên em: Ta gọi! Không chết được đâu trong mòn xói Dẫu tình ta có lúc im ắng đợi chờ Từ trong cọ xát với hư vô Đập vỏ, phá ngòi: Cho em mở to đôi mắt Một trận mưa rào đất khát “Nghiêng chén đời, rượu cạn một hơi” Giữa một dòng trong chan chứa tình người Da thịt vẫy vùng ngây ngất Đông lạnh hãy tàn, xuân nồng bước tới Ta vào cõi bất động không lời: “Trước giờ đập cánh” Trời của ta, đất của ta, thân của ta: Một mảnh. Ta bước lên từ một Giao thừa Không đủng đỉnh, chẳng mơ hồ Biết nắm chắc những gì tay mẹ trao đưa Và cũng biết trọn xác hồn thay mầm rũ lá Không phải một ông đồ gặm chữ Biết nghe, biết thấy, biết soi Môi ta còn ướt mật đời Như xưa nút từng giọt sữa nồng tươi Từ trên đôi vú đầy của mẹ Chuyến đi còn nhiều đứt xé Ta chẳng mơ chiếc mũ thiên thần Hởi quyền uy rộng lớn! Thái thượng nhân dân Mẹ dạy con niềm hiếu thảo Trọn một đời trung hậu Con chỉ xin quỳ trước một chữ: Nhân. BÉ Từ trong ngục tối, Chúng dẫn em ra Và giắt một cành hoa Lên đầu của bé, “Ừ, con bé ngoan Cho về với mẹ” Em mừng, quýnh cả đôi chân. Nho nhỏ đôi gót son Em băng liều giữa tuyết Con chim nhỏ hót chào em Mà em có biết Chiều đó em đi . Vĩnh biệt. CON CHIM NON Con chim non Bóng trưa tròn Nguỵ trang sau tờ lá Liếc trời xanh Hót ran cành! EM MAI Cây bàng trước sân đổ gãy. Bảng đen chữ phấn toác làm đôi Thật rồi! Em Mai nằm đấy: Mẩu bút chì nắm chặt trong tay. Quả táo bầm lăn bên túi vải, Mảng tường đổ, nắng chiều in bóng chân em vừa chạy Giữa bom gầm còn vọng lại Hai tiếng :”Thầy ơi!” EM THỜI GIAN, NGỪNG TAY Tiếng guốc khua giòn Đường hoa lát đá, Tiếng guốc nghe quen Ai vào đấy nữa, Chỉ là em: Thời gian! Anh lót chiếu từ trên thềm Anh giãi hoa từ ngoài ngõ Mời em lên. Em ơi! Hiểu rồi Đừng nói! Tay em cầm gì đấy Người hoạ sĩ của tôi? Phải rồi Em muốn chấm lên tóc tôi Với tháng ngày đã ngả Những sợi bạc kinh hồn: trắng xoá! Hoạ sĩ hãy ngừng tay Và nghe tự lòng này Một lời tha thiết. Người em nhỏ của tôi ơi! Cho anh thêm một ngày, Cho thêm nghìn ngày nữa, Cho trọn cùng cả thế kỉ hai mươi! Sống thêm một ngày, Trồng thêm một cây Cây chuối nhỏ bên đường Cây chuối hương: Một trăm buồng, Chuối trổ! Hỡi người em nhỏ Cho anh thêm một ngày, Cho thêm nghìn ngày nữa, Cho trọn cùng cả thế kỉ hai mươi. Anh: người thợ nhỏ của ngày mai Em trông! Cái thước cái bay Còn vụng về biết mấy! Sao em còn đứng đấy Mủm mỉm làn môi Chẳng “ừ” cho một tiếng? Rồi tay tự cầm tay, Không biết tôi còn mê hay tỉnh Chợt nhìn lên : Người đã lánh, Đường thời gian nở hoa Bóng người đã xa . Rồi biến mất! Thôi mặc! Người khách lạnh nhạt kia ơi! Dẫu tóc ta, người điểm bạc Lòng này sôi máu tuổi hai mươi! Bên Văn Miếu, giữa vườn đây Con chim gì, không biết nữa Say hót giữa ban ngày. Cuộc đời như mới . sáng hôm nay Đôi chân chưa hề biết mỏi Chân ơi! Mang ta tận cùng thế giới Vẫy cờ hồng, say khúc hát thanh xuân. ĐÃ KHUYA RỒI Hoa lan quên nở trên giàn: Nhớ ai em để tiếng đàn ngừng đưa ? Tiếc gì em, nửa đường tơ! Cho hoa quên nở, trăng mờ quạnh soi . Chờ em đêm đã khuya rồi! Rộn ràng lá đổ, vàng rơi đầy thềm. ĐAN ÁO Tặng người thiếu nữ khi mùa đông mới về, vội vàng đan áo rét Ngày tháng em đan chiếc áo len, Hững hờ để lạnh với tình duyên. Mùa đông đến tự hôm nào nhỉ ? Lá rụng bay đầy dưới mái hiên. Gió thổi hôm nay lá rụng nhiều, Cây em đan hộ tấm tình yêu Để về mang ủ lòng anh lạnh, Cho khoảng đêm trường đỡ quạnh hiu. ĐIỆU HUYỀN Những điệu huyền bay, lạc khắp thôn Từng nhà, đây đó hẹn nhau buồn, Có cô dâu mới nhìn sông nước Sực nhớ quê nhà, giọt lệ tuôn. TIẾNG THU Em không nghe mùa thu, Dưới trăng mờ thổn thức ? Em không nghe rạo rực, Hình ảnh kẻ chinh phu, Trong lòng người cô phụ ? Em không nghe rừng thu, Lá thu kêu xào xạc, Con nai vàng ngơ ngác, Đạp trên lá vàng khô ? (Tiếng thu – 1939) NẮNG MỚI (Tặng hương hồn thầy Me) Mỗi lần nắng mới hắt bên song. Xao xác gà trưa gáy não nùng; Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng, Chập chờn sống lại những ngày không. Tôi nhớ Me tôi thuở thiếu thời, Lúc Người còn sống, tôi lên mười; Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội, áo đỏ Người đưa trước giậu phơi. Hình dáng Me tôi chửa xoá mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè, trước giậu thưa. XUÂN DIỆU ĐÊM TRĂNG ĐƯỜNG LÁNG Em là một ngôi sao mới băng Xuống đây, đi với anh đêm trăng Hai con mắt dễ thương dễ ghét Đôi mắt, nguồn mặn nồng tha thiết Em đưa anh vào trong bóng trăng Anh đưa em cành liễu thung thăng Đường Láng thơm bạc hà, canh giới Ôi trăng soi trên lá xà cừ . Anh với em bên bờ đêm biếc Những xóm mờ mến thương quen biết Trăng như sương trên ruộng lúa xanh Gió như chim xao động trong cành Em là một ngôi sao mới băng Xuống đây, đi với anh đêm trăng. BỨC TƯỜNG Em đến thăm anh trên đôi dép cao su Em đã vào nhà mà anh còn thấy bóng em in trên trời rộng Khuôn mặt nhìn nghiêng dáng mũi cao Bấy lâu trong nhớ đẹp làm sao Anh đã gặp em ở một bến đò Thương nhớ bao la – trên dòng sông vắng Phong cảnh đã vào chiều, trời hiu hiu nắng Cây đôi bờ đứng lặng, nặng hồn xa . Anh đã gặp em ở chân ngọn núi xanh Núi sẫm biếc như mùa thu đọng lại Trong thung lũng hoang sơ, ngô lay cờ – rộng rãi Phân ngô còn đượm mãi hồn ta. Anh đã gặp em bên bờ biển sóng xao Phi lao rì rào hồn trao cho gió Bờ cát mịn dạt dào sóng vỗ Niềm ân tình vạn thuở chẳng hề vơi. Anh đã gặp em dưới một trời sao Và đôi mắt em in vào vũ trụ Anh ngợi giữa muôn vàn tinh Đêm mơ màng thơm hương áo của em . Từ lúc yêu em, ngay sau buổi gặp đầu tiên Anh đã tạc hình ảnh của em trên nền thương nhớ ở đâu có nhớ thương, anh đã đặt tượng em vào đó Nên bây giờ anh nhớ: đã gặp em BIỂN Anh không xứng là biển xanh Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng Bờ cát dài phẳng lặng Soi ánh nắng pha lê . Bờ đẹp đẽ cát vàng Thoai thoải hàng thông đứng Như lặng lẽ mơ màng Suốt ngàn năm bên sóng . Anh xin làm sóng biếc Hôn mãi cát vàng em Hôn thật khẽ, thật êm Hôn êm đềm mãi mãi Đã hôn rồi, hôn lại Cho đến mãi muôn đời Đến tan cả đất trời Anh mới thôi dào dạt . Cũng có khi ào ạt Như nghiến nát bờ em Là lúc triều yêu mến Ngập bến của ngày đêm Anh không xứng là biển xanh Nhưng cũng xin làm sóng biếc Để hát mãi bên gành Khúc tình chung không hết Để những khi bọt tung trắng xoá Và gió về bay toả nơi nơi Như hôn mãi ngàn năm không thoả, Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi! CÂY ĐỜI MÃI MÃI XANH TƯƠI Mọi lí thuyết đều màu xám Và cây đời vĩnh viễn xanh tươi (Câu của Goethe) Vĩnh viễn chim ca, vĩnh viễn nắng cười Vĩnh viễn anh yêu em, như yêu sự thật Và cây đời mãi mãi xanh tươi Mãi mãi em ơi Cây đời trĩu trái Gió trong lá mùa thu rồi trở lại Rì rào đôi ta tình ái muôn đời Trong mắt đen em mãi mãi ánh trời Ngời qua một sợi tóc buông rũ trán Mãi mãi môi em nhuỵ đời vô hạn Và cây đời ôi! Xán lạn xanh tươi CHA ĐÀNG NGOÀI, MẸ Ở ĐÀNG TRONG Cha đàng ngoài, mẹ ở đàng trong. Ông đồ Nghệ đeo khăn gói đỏ Vượt đèo Ngang, kiếm nơi cần chữ. Cha đàng ngoài, mẹ ở đàng trong. Hai phía đèo Ngang: một mối tơ hồng. Quê cha Hà Tĩnh đất hẹp khô rang, Đói bao thuở, cơm chia phần từng bát. Quê mẹ gió nồm thổi lên tươi mát. Bình Định lúa xanh ôm bóng tháp Chàm. Cha đàng ngoài, mẹ ở đàng trong. Ông đồ nho lấy cô làm nước mắm. Làng xóm cười giọng ông đồ trọ trẹ, Nhưng quý ông đồ văn vẻ giỏi giang. Bà ngoại nói: tôi trọng người chữ nghĩa, Dám gả con cho cách tỉnh, xa đàng. Tiếng đàng trong, tiếng đàng ngoài quấn quít Vào giữa mái tranh, giường chõng, cột nhà. Rứa, mô, chừ? cha hỏi điều muốn biết. Ngạc nhiên gì, mẹ thốt: úi chui cha! Con trong võng êm lành kêu kẽo kẹt Ru tuổi thơ theo hai điệu bổng trầm. Mẹ thảnh thót: Qua nhớ thương em bậu; Cha hát dặm bài Phụ tử tình thâm Cha đàng ngoài, mẹ ở đàng trong. Muốn ăn nhút, thì về quê với bố. Muốn ăn quýt, ăn hồng, theo cha mày mà về ngoài đó, Muốn uống nước dừa, ăn xoài chín đỏ, Muốn ăn bánh tét, bánh Tổ, Thì theo tao, ở mãi trong này. *** Đội ơn Thầy, đội ơn Má sinh con. Cảm ơn Thầy vượt đèo Ngang bất kể! Cảm ơn Má biết yêu người xứ Nghệ: Nên máu con chung hòa cả hai miền. HOA NỞ ĐỂ MÀ TÀN Hoa nở để mà tàn Trăng tròn để mà khuyết Bèo hợp để mà tan Người gần để li biệt. Hoa thu không nắng cũng phai màu Trên mặt người kia in nét đau. Ý THU (Tặng Nguyễn Lương Ngọc) Những chút hồ buồn trong lá rụng Bị nhàu ai tưởng dưới trăm chân. Bông hoa rứt cánh, rơi không tiếng; Chẳng hái mà hoa cũng hết dần. Dưới gốc, nào đâu thấy xác ve, Thế mà ve đã tắt theo hè. Chắc rằng gió cũng đau thương chứ; Gió vỡ ngoài kia ai có nghe ? NƯỚC ĐỔ LÁ KHOAI Lòng ta là một cơn mưa lũ Đã gặp lòng anh là lá khoai Mưa biết tha hồ rơi hạt ngọc Lá xanh không ướt đến da ngoài. Ta trút bâng quơ một trận lòng Biết rằng đau khổ giữa hư không Khóc mình uổng lệ rơi vô lí Mưa vẫn cần rơi lệ vạn dòng Ta như cô khách khoảng đìu hiu Đã gặp chiều hôm, lại bước liều Muốn trốn sầu đơn muôn vạn kiếp Lại tìm sa mạc của tình yêu Ngày mai nắng mọc, mưa rơi hết Mặt tạnh cơn si, lòng cạn hồ Ta sẽ thôi yêu như đã giấu Không hề oán hận lá khoai khô. THƠ Nõn nà sương ngọc quanh thềm đậu. Nắng nhỏ bâng khuâng chiều lỡ thì. Hư vô bóng khói trên đầu hạnh; Cành biếc run run chân ý nhi. Gió thầm, mây lặng, dáng thu xa. Mới tạnh mưa trưa, chiều đã tà. Buồn ở sông xanh nghe đã lại, Mơ hồ trong một tiếng chim qua. Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm, Hây hây thục nữ mắt như thuyền. Gió thu hoa cúc vàng lưng giậu, Sắc mạnh huy hoàng áo trạng nguyên. GỬI HƯƠNG CHO GIÓ Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm Đem gửi hương cho gió phũ phàng! Mất một đời thơm trong kẽ núi Không người du tử đến nhằm hang! Hoa ngỡ đem hương gửi gió Kiều, Là truyền tin thắm gọi tình yêu. Song le hoa đợi càng thêm tủi Gió mặc hồn hương nhạt với chiều. Tản mác phương ngàn lạc gió câm, Dưới rừng hương đẹp chẳng tri âm; Tên rừng hoa đẹp rơi trên đá, Lặng lẽ hoàng hôn phủ bước thầm. Tình yêu muôn thuở vẫn là hương; Biết mấy dòng thơm mở giữa đường Đã mất tình yêu trong gió rủi Không người thấu rõ đến nguồn hương! Thiên hạ vô tình nhận ước mơ Nhận rồi không hiểu mộng và thơ . Người si muôn kiếp là hoa núi, Uổng nhuỵ lòng tươi tặng khách hờ. HUY CẬN ĐẾN TÂY HỒ NHỚ BẠCH CƯ DỊ Nay cuối thu rồi tôi đến đây, Se se dáng liễu, nước hồ đầy . Tầm Dương không phải khuya đưa khách Mà tương tì bà gió chạm dây . Tôi đi trên đường Bạch Cư Dị, Người đã khuất mười hai thế kỉ Nhưng phải chăng người còn bước đâu đây, Trán còn gợn sóng Tây Hồ suy nghĩ. Nhớ những khi đất trích người bị đuổi Thổi véo von tâm sự bến Tầm Dương. Tôi đọc lại những câu thơ nghìn tuổi Trẻ như xưa. Cúc lại đón bên đường. Những người bình dị người hay tả Đã khổ nghìn năm trong thiên hạ, Nghìn năm đói rách chỉ may còn An ủi trong thơ người êm ả. Ngày nay sự thế đã thay rồi Những bạn khổ nghèo xưa của người Đã từng vùng lên nắm vận mệnh, Cơm no áo ấm với hoa cười. Hàng Châu thêm đẹp, hồ thêm đẹp, Đường thủa người đi bóng liễu che, Có phải bóng người còn lẩn giữa Nhân dân hôm sớm lúc đi về. GẶP NGƯỜI ĐIÊN Chủ nhật qua tôi gặp một người điên Trên mặt ngây thơ nét nét dịu hiền Lấp loáng dọi hai mắt đà mờ ảo. Sự sống thọt, đời không tỉnh táo Chị cầm roi nhưng nào biết đánh ai. Các trẻ em bu quanh chị, đùa dai, Chị vút gió rồi đứng cười rờn rợn. Người qua phố xem lâu, cũng chán Bỏ chị đi như chợ vãn chiều hôm. Chị là ai? Đau khổ lắm? Tay ôm Bó quần áo rách tươm như giẻ vụn. Chị đứng đó, thuyền trôi mất hướng Mà bỗng nhiên biển hoá đá mênh mông. Hỡi tâm hồn mắc cạn giữa dòng Có phải chị còn chờ mong hướng gió ? Ai nhìn được trong tâm hồn mờ tỏ, Trong não cân đã loang loang lổ vùng đêm ? Mắt chị nhìn đâu leo let ngọn đèn, Tôi bất giác nhớ ngày nhật thực Bóng tối ăn hoen mặt trời sáng rực. Đời tôi đã gặp nhiều chết nhiều đau, Đã thấy những thân người như hoa héo nhựa xàu Sự sống khô đi như dòng nước cạn Nhưng nói sao hết lòng tôi đau đớn Thấy chị đứng, đi, da thịt hồng tươi Nói năng mà như không sống nữa rồi . Sương chiều xuống như xoá nhoà cây cỏ. Trong mắt chị chút hồn còn mờ tỏ Cũng dường như pha loãng biến trong sương. Chị về đâu? Mẹ chị đến, yêu thương Nâng đầu chị như tay già chống chọi Với trái sắp rơi, với hồn sắp tối. Chuyện đau thương mẹ chị kể đầu đuôi, Chuyện gia tài xâu xé, tình nghĩa pha phôi, Chuyện đời cũ hơi tiền làm lạnh máu . Chị mất trí, bị “cuộc đời” lừa đảo. Sau màn sương trắng đục mặt trời chiều Đỏ bầm như cục máu uất ai treo, Cả hồn chị đã tím bầm trong đó. Tôi tưởng nghe trong hồn ai sụp đổ Rít vang lên cả quá khứ bạo tàn Trong buổi chiều sương trắng lạnh màu tang. GỬI BẠN NGƯỜI NGHỆ TĨNH ( .)Ai ơi, cà xứ Nghệ Càng mặn lại càng giòn Nước chè xanh xứ Nghệ Càng chát lại càng ngon Khoai lang vàng xứ Nghệ Càng nhai kĩ càng bùi Cam Xã Đoài xứ Nghệ Càng chín lại càng tươi. Ông đồ xưa xứ Nghệ Càng dạy, chữ càng nhiều Tính tình người xứ Nghệ Càng biết lại càng yêu. Ai đi vô nơi đây Xin dừng chân xứ Nghệ Ai đi ra nơi này Xin dừng chân xứ Nghệ Nghe câu vè ví dặm Càng lắng lại càng sâu Như sông La chảy chậm Đọng bao thuở vui sầu Ăn, xứ Nghệ ăn đặm Đã nói, nói hết lòng Đất này bền nghĩa bạn Đất này tình thuỷ chung. Đất này mẹ dạy con Yêu anh hùng nghĩa khí Giữ lòng đỏ như son Nuôi thù sâu tựa bể. NGÃ BA ĐỒNG LỘC Con ơi, bố về thăm Hà Tĩnh quê ta, Bố kể con nghe về ngã ba Đồng Lộc Trên mặt đất này có muôn triệu ngã ba Và có nhiều ngã ba nổi tiếng: Có những ngã ba nối những dòng sông lớn của một đại châu, sóng dựng trùng trùng; Có những ngã ba nối những con đường dài chạy từ các thủ đô to Như những mạch máu khổng lồ Trên thân hình trái đất Trong đó mỗi con người là một hạt hồng cầu đỏ chói, Có những ngã ba là nơi gặp gỡ của những dòng văn minh lớn, đông, tây, kim cổ Tất cả những ngã ba trên, con có thể học biết (trong sách địa dư, trên những bản đồ), Mai sau lớn lên con có thể đến thăm và chụp ảnh nữa . Xong rồi, con có thể quên Nhưng con ơi, con chớ có quên ngã ba Đồng Lộc. Trong đời mỗi người cũng có những ngã ba đường quyết định, Trong đời mỗi dân tộc cũng có những ngã ba Những ngã ba vận mệnh Những cái nút trên dặm dài lịch sử Gặp những ngã ba đời, con sẽ nghĩ suy Và con ơi, muốn tìm đúng hướng đi Con sẽ nhó đến ngã ba Đồng Lộc Ngã ba Đồng Lộc: Là ngã ba nhưng nào có phân vân Nào có đắn đo do dự! Là ngã ba trên chặng đường quyết liệt Nhưng hướng đi đã quyết Không phải cho một lần Mà cho tất cả mọi lần Không phải cho một người Mà cho tất cả quê hương, đất nước: Hướng về Nam, một nửa mình Tổ quốc Các ngã ba khác trên đời làm bằng nước, bằng sông, bằng thuỷ triều lên xuống, Hay bằng đá, bằng đất Bằng xi măng cốt sắt Bằng vôi trắng, gạch nâu Bằng đèn xanh đèn đỏ đủ màu Hay bằng những sự chênh vênh vấp ngã, Nhưng ngã ba Đồng Lộc làm bằng xương máu. Khi con về quê con nhớ viếng thăm Mộ người cô kề bên đường đỏ. Các cô như còn đứng đó Chờ lấp hồ bom Đường thông xe cácmới đi nằm. Các cô để lại tuổi thanh niên Mười chín, hai mươi, hăm hai tuổi Cho đất nước, quê hương Hồn trong như suối, Bình minh đời sáng rực vừng dương . Con sẽ tìm thăm mời cô La Thị Tám Từ trường học lại về trận địa đầu non Đứng giữa đàn bò bê mũm mĩm Trên sườn núi cao cỏ đã mượt màu xanh Như mảng da non trên thân thể đang lành Cô sẽ chỉ con xem Những hồ bom loang lổ Như đất trên mặt trăng Mỗi thước vuông ba quả bom to bự Cô sẽ chỉ con xem Nghìn vạn điểm lăn bom nổ chậm Cô từng đến cắm cờ Mỗi lần chạy đua với cái chết. Đôi chân cô nhanh hơn kíp nổ, Cô là một ngọn cờ đỏ của quê ta. Nghìn năm sau lịch sử sẽ còn ghi Những năm tháng chiến tranh ác liệt Nghìn vạn chuyến xe đi Qua trái tim ngã ba Đồng Lộc Máu qua tim máu lọc Xe vượt ngã ba xe xốc tới miền Nam. Và con ơi, bố ngồi nghĩ miên man: Bạn bè ta trong cơn gió lốc Hẳn cũng đang vượt những ngã ba Đồng Lộc, Những ngã ba Việt Nam. Dọc đường dài kẻ địch còn găm Nhiều bom nổ chậm Nhưng chẳng hề chi! Khắp năm châu còn nhiều La Thị Tám. Nhiều Võ Thị Tần Đường sẽ thông xe đi về cách mạng. THÂN THỂ Hỡi Thượng Đế! Người nhìn xem, Người đã cho thân thể, Bình thịt xương để đựng chứa linh hồn. Người đã cho những bàn tay hoa nở, Những cây chân, chồi mạnh búp tơ măng; Người thu góp gió mây trong miệng thở, Nơi mắt ngời, Người gửi ánh sao trăng; Mắt nâu sáng thắp đèn soi vũ trụ, Và tai rền thu cất nhạc không gian; Và tơ tóc ướp vạn mùa hương ủ, Và ngực vang âm điệu nhịp hoàn toàn Và cổ đứng như mình cây vững chãi, Và vai ngang như mặt nước xuôi dài: Hỡi Thượng Đế, Người công phu biết mấy! – Nhưng mọt sâu nương núp giữa lâu đài. Nghìn yếu đuối theo sau nghìn yếu đuối, Bước ngày mai sẽ chồng dấu hôm nay. A! thân thể! một cái bình tội lỗi! Đất sơ sinh đã hóa lại bùn lầy. Xương với máu có bao giờ mỏi mệt, Miệng bao giờ buông nhả vú chua cay! Thân không chán đau, ngực sầu thở chết, Tay bồng thân, và tay nữa ôm mồ. Xin thương lấy những mầm khô, trứng dập; Những thân teo, xin Thượng Đế dung thương! Thân quá nặng nên hồn sa xuống thấp, Chớ giận chi những kẻ mất thiên đường! Nếu Chúa biết bao nhiêu lòng hốt hoảng, Trong sầu đen đã gẫy cánh như dơi; Nếu Chúa biết bao nhiêu giòng lệ đắng, Chảy như sông, không rửa sạch sầu đời; Nếu Chúa biết bao nhiêu hồn ly tán, Vì đã nâng bình lửa ấp lên môi: Thì hẳn Chúa cũng thẹn thùng hối hận, Đã sinh ra thân thể của con người. TRÀNG GIANG Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp, Con thuyền xuôi mái nước song song Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả; Củi một cành không lạc mấy dòng. Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu, Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều Nắng xuống, trời lên sâu chót vót; Sông dài, trời rộng, bến cô liêu. Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng; Mênh mông không một chuyến đò ngang. Không cầu gợi chút niềm thân mật, Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng. Lớp lớp mây cao đùn núi bạc, Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa. Lòng quê dợn dợn vời con nước, Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà. TẾ HANH CÁI GIẾNG ĐẦU LÀNG Cái giếng đầu làng của em Dưới khóm dừa xanh toả bóng êm Em đi gánh nước đôi vai mịn Đòn gánh cong cong uốn dẻo mềm Cái giếng đầu làng của anh Một buổi trưa hè trời trong xanh Em múc trao anh gàu nước mát Mặt nước hoà đôi bóng chúng mình Cái giếng đầu làng của bà con Nước trong như lọc, vị thơm ngon Nơi hàng ngày hẹn hò gặp gỡ. Câu chuyện làm ăn chuyện xóm thôn Cái giếng đầu làng của người bốn phương Lau giọt mồ hôi dừng bên đường Uống ngụm nước đựng trong lòng nón Nghe thấm tràn tình nghĩa quê hương . Cái giếng đầu làng. Cái giếng đầu làng Em như kỉ niệm, trong như ngọc Một mảnh lòng tôi ở miền Nam – Bọn giặc Mỹ rải đầy thuốc độc! DỄ THƯƠNG Sao vẻ đôi nhà quá dễ thương! Buồn vương trước ngõ, nhớ bên vườn; Cũ càng mái rợp quen mưa nắng Bỡ ngỡ khêu hoài nỗi vấn vương. Cảm giác êm êm khẽ động vừa Lan từ bóng lá ủ ê đưa Âm thầm cửa hé trông xa vắng Như lúc đầu thu những buổi trưa Người khách vu vơ ngóng đợi thầm Dịu dàng thấp thoáng bóng giai nhân. Thói nhà khép nép trong cây lá Thổn thức thầm xem truyện Tố Tâm. EM CHỜ ANH Em chờ anh không nghĩ đến thời gian Trước vẫn tưởng hai năm rồi không gặp mặt Bây giờ đây nước nhà còn chia cắt Em chờ anh không kể Bắc hay Nam Em chờ anh không có hoa tàn Dầu chúng nó giam cầm, tra tấn, giết Tình em đối với anh không thể chết Em chờ anh – đau khổ ấy vinh quang Em chờ anh không nghĩ đến thời gian. LIỄU Xưa kia từng thấy liễu Mướt tóc giữa thơ Đường ấm màu trong tranh Tống Rủ mình trong giấc mơ Giờ thấy liễu rườm rà Mọc dài theo cuộc sống Chẳng giống liễu thơ Đường Khác xa liễu tranh Tống Không như liễu trong mơ Nhưng lòng tôi xúc động Càng ở ngoài xứ mộng Liễu lại càng nên thơ Nhưng nếu lại chẳng thơ Đường Nếu không màu tranh Tống Không huyền ảo chiêm bao Chắc gì trong cuộc sống Liễu đã mang thơ vào Chắc gì mắt em như lá liễu Đã cắt vào lòng anh một nét dao. HOA NỞ THEO TRĂNG Trước hiên một đóa hoa quỳnh Chờ trăng sắp nở, rung rinh búp đầy. Ngoài hiên lấp loáng sau cây Mảnh trăng mười chín hé mây hiện dần. Thời gian như sơi chỉ giăng Không gian như bản nhạc dâng hài hòa Bỗng từng cao trăng hiện ra Cũng là vừa lúc đóa hoa nở bừng. Trên hoa trăng sáng một vùng Dưới trăng hoa nở bừng bừng nhụy bông Hoa là trăng đậu cành cong Trăng là hoa ngự trời trong ngời ngời. Hoa trăng với lại hồn tôi Phút giây hư thực đất trời trôi qua. Đến khi thức dậy nhìn ra Ánh trăng vừa tắc, sắc hoa vừa tàn. MỘT NỖI NIỀM XƯA (Kính dâng cha tôi) Chim quyên xuống đất ăn trùn Anh hùng lỡ vận lên nguồn đốt than Tôi đã sống võng nôi trong tiếng hát Của người cha thất chí trở về quê Khi trưa vắng cây buồn lay bóng nhạt Khi đêm im gió bạt ánh trăng hè. Tiếng trầm nặng vang âm như lệ ứ Tháng năm đầy tâm sự giải khôn ra Đôi mắt rộng vọng xa về quá khứ Trên trán sầu vơ vẩn bóng ngày qua Bóng đau thương mấy mươi năm về trước Núi sông buồn trang sử mở suy vong Đường số mệnh là con đường của nước Nợ nam nhi canh cánh giục bên lòng . Bao hoài vọng xa xôi dần nhạt mắt, Phôi pha rồi bao ý nghĩ hiên ngang! Con chim quyên có ngày ăn dưới đất Người anh hùng lỡ vận phải bán than Hương hoa thơm một mai trong kẽ vách Mặc thế thường lầm lẫn sạch cùng nhơ Tìm tri kỷ nơi vài ba quyển sách Ru tâm tình theo tiếng võng đung đưa Tôi cảm thấy tỏa trong không khí nóng Một nỗi buồn u uất trĩu trên mi Trưa sao gắt gao như niềm thất vọng Đêm sao não nề như buổi chia ly! Và bao ai oán ngậm ngùi ngột ngạt Bao ước mơ xưa, bao xót xa lòng, Đều lần lượt lên giây trong tiếng hát Đưa hồn tôi vào nỗi nhớ hưng vong. QUÊ HƯƠNG “Chim bay dọc bể mang tin cá” Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới Nước bao vây, cách biển nửa ngày sông Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã Phăng mái chèo, mạnh mẽ vượt trường giang Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng Rướn thân trắng bao la thâu góp gió . Ngày hôm nay, ồn ào trên bến đỗ Khắp dân làng tấp nập đón ghe về “Nhờ ơn trời biển lặng cá đầy ghe” Những con cá tươi ngon thân bạc trắng Dân chài lưới, làn da ngăm rám nắng Cả thân hình nồng thở vị xa xăm Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá! HÀN MẶC TỬ TRĂNG VÀNG TRĂNG NGỌC Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng! Ai mua trăng tôi bán trăng cho Không bán đoàn viên, ước hẹn hò . Bao giờ đậu trạng vinh qui đã Anh lại đây tôi thối chữ thơ. Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hòn Trăng. Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng Tôi nói thiệt, là anh dại quá: Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang. Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng! Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi Trăng mới là Trăng của Rạng Ngời Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng! CHUỖI CƯỜI Lá đổ rào rào, Trăng vàng xôn xao Chuỗi cười ha hả, Trên cánh đồi cao Gió thổi vi vu, Thành quách hoang vu Chủ nhân đi vắng. Tiếng gươm rừng thu Hứng lấy sao băng! Hứng lấy sao băng! Ơi chàng võ sĩ Máu đào đường băng Lá đổ rào rào, Trăng vàng xôn xao Chuỗi cười ha hả, Trên cánh đồi cao Khói bỏ tầng không Lửa dậy trong lòng Ô hay tráng sĩ Dừng mãi bên sông Lời ca Chiêm nữ Tản với sương lam Lời ca thống thiết Khóc chinh phu Chàm Lá đổ rào rào Trăng vàng xôn xao Chuỗi cười ha hả Trên cánh đồi cao Màu sắc thắm kêu Niềm ý như reo Anh hùng thiên hạ Hiểu gì chữ “yêu” ? Hứng lấy sao băng! Hứng lấy sao băng! Ơi cô sơn nữ, Hết gì ánh trăng ? Lá đổ rào rào Trăng vàng xôn xao Chuỗi cười ha hả, Trên cánh đồi cao . NHỮNG GIỌT LỆ Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi ? Bao giờ tôi hết được yêu vì, Bao giờ mặt nhật tan thành máu Và khối lòng tôi cứng tựa si? Họ đã xa rồi khôn níu lại, Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa . Người đi, một nửa hồn tôi mất, Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ. Tôi vẫn còn đây hay ở đâu ? Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu ? Sao bông phượng nở trong màu huyết, Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu ? CUỐI THU Lụa trời ai dệt với ai căng, Ai thả chim bay đến Quảng Hàn, Và ai gánh máu đi trên tuyết, Mảnh áo da cừu ngắm nở nang. Mây vẽ hằng hà sa số lệ, Là nguồn ly biệt giữa cô đơn. Sao không tô điểm nên sương khói, Trong cõi lòng tôi buổi chập chờn. Đây bãi cô liêu lạnh hững hờ, Với buồn phơn phớt, vắng trơ vơ. Cây gì mảnh khảnh run cầm cập, Điềm báo thu vàng gầy xác xơ. Thu héo nấc thành những tiếng khô. Một vì sao lạ mọc phương mô ? Người thơ chưa thấy ra đời nhỉ ? Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ ? ĐÀN NGỌC ( .)Điệu Hàm Chương mai hoa còn rớt ngọc, Xiêm nghê nàng ven vén để hương lay, Nốc đi cho làn phấn điểm màu say, Cho rung động toàn thân người rớm khóc. Rồi muôn xuân đã nư chiều thổn thức, Đều run lên như thể tấm hồn mơ. Ai gieo chi thương tiếc giữa đường tơ, Cho lỡ dở vang lên từng tiếng nấc! Nguồn sáng láng lờ đi trong sự thật, Trong ảo huyền và trong cả mê ly. Ai nỡ nào cắt nghĩa tới hàng mi: Là ứ lại, là trào ra nước mắt. Bằng trăm tiếng vẽ ra trăm màu sắc, Với đôi tay này trút hết đê mê. Dạ lan hương bừng nở cánh e dè, Trong khúc nhạc rên đều hơi gió rớt. MÙA XUÂN CHÍN Trong làn nắng ửng: khói mơ tan, Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng. Sột soạt gió trêu tà áo biếc, Trên giàn thiên lý bóng xuân sang. Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời. Bao cô thôn nữ hát trên đồi. – Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi. Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi, Hổn hển như lời của nước mây, Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc, Nghe ra ý vị và thơ ngây. Khách xa gặp lúc mùa xuân chín, Cảnh trí bâng khuâng sực nhớ làng: “- Chị ấy, năm nay còn gánh thóc, Dọc bờ sông trắng nắng chang chang .” ĐÂY THÔN VĨ DẠ Sao anh không về chơi thôn Vĩ ? Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên. Vườn ai mướt quá xanh như ngọc Lá trúc che ngang mặt chữ điền. Gió theo lối gió, mây đường mây, Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay . Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó, Có chở trăng về kịp tối nay ? Mơ khách đường xa, khách đường xa Áo em trắng quá nhìn không ra . Ở đây sương khói mờ nhân ảnh Ai biết tình ai có đậm đà ? VŨ ĐÌNH LIÊN LUỸ TRE XANH Lữ khách bao năm xa vời quê cũ Bỗng chạnh lòng nhớ tới luỹ tre xưa Văng vẳng trong mơ tiếng sáo dật dờ Lồng trong gió như tiếng tơ trầm bổng Tiếng kẽo kẹt trong đêm khuya hiu quạnh Vờn trong sương vương điệu nhạc u buồn Hoà âm cùng tiếng gọi của ễnh ương Thoảng trong gío âm hồn muôn ngàn kiếp Có những lúc mưa nguồn tuôn như trút Luỹ tre xanh oằn oại thật thê lương Cành lá tả tơi trông thật u buồn Như cố đứng trong tang thương vạn cổ Cũng có lúc luỹ tre xưa bật khóc Lại bật cười giữa vận nước điêu linh Thăm thẳm tâm bầy tỏ chân tình Nào ai thấu nỗi buồn hằng u uất. THÀNH CŨ Dậy đi thôi con thuyền nằm dưới bến, Vì đêm nay ta lại căng buồm đi Mái chèo mơ để bâng khuâng trôi đến Một phương trời mây lọc bóng trăng khuya Gió không thổi, nước sông trôi giá lạnh Thuyền đi trong bóng tối lũy thành xưa Trên chòi cao, từ ngàn năm sực tỉnh Trong trăng khuya bỗng vẳng tiếng loa mơ Từ ngàn năm cả hồn xưa sực tỉnh Tiếng loa vang giây lát động trăng khuya Nhưng giây lát lại rơi im hiu quạnh Cả hồn xưa im lặng trong trăng khuya Trôi đi thuyền! cứ trôi đi xa nữa Vỗ trăng khuya bơi mãi! cánh chèo mơ Lòng ta là những hàng thành quách cũ Từ ngàn năm bỗng vẳng tiếng loa xưa. CHẾ LAN VIÊN AI? TÔI? Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng Chỉ một đêm, còn sống có 30 Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó ? Tôi! Tôi – người viết những câu thơ cổ võ Ca tụng người không tiếc mạng mình trong mọi cuộc xung phong. Một trong ba mươi người kia ở mặt trận về sau mười năm Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ, Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ! Ai chịu trách nhiệm vậy ? Lại chính là tôi! Người lính cần một câu thơ giải đáp về đời, Tôi ú ớ. Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm người ấy xung phong Mà tôi xấu hổ. Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ Giữa buồn tủi chua cay vẫn có thể cười. BÁNH VẼ Chưa cần cầm lên nếm, anh đã biết là bánh vẽ Thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn Cầm lên nhấm nháp. Chả là nếu anh từ chối Chúng sẽ bảo anh phá rối Ðêm vui Bảo anh không còn có khả năng nhai Và đưa anh từ nay ra khỏi tiệc . Thế thì đâu còn dịp nhai thứ thiệt? Rốt cuộc anh lại ngồi vào bàn Như không có gì xảy ra hết Và những người khác thấy anh ngồi, Họ cũng ngồi thôi Nhai ngồm ngoàm . (8-1991) CÀNH ĐÀO NGUYỄN HUỆ Hẳn nhớ Thăng Long, hẳn nhớ đào ? Mai vàng xứ Huế có khuây đâu ? Đào phi theo ngựa về cung nhé! Nở cạnh đài gương sắc chiến bào. ĐỜI XÓM NHỎ Xóm rừng mươi mẩu đất khô Sắn khoai không đủ bốn mùa nuôi dân Con trai con gái cỗi cằn Nước da sốt rét đã ăn mất màu Bóng già bóng chỏ hắt hiu Yên yên cuộc sống lạnh nghèo im im Bao la đất nước vạn miền Tưởng rằng đời cũng bỏ quên xóm nghèo . Chém cha loài giặc Pháp Có nơi nào quên đâu Xóm tuy là xóm nhỏ Sống một đời cùng khổ Vẫn chịu phần thương đau Mộ sáng tàu bay lên khủng bố Lửa na pan ngụt đỏ Cửa cháy nhà tan bom rơi đạn nổ Máu đồng bào lại đổ Như trăm nghìn nơi nào Căm thay buổi sáng bình yên Con trẻ đùa chơi vú mẹ Cụ già sưởi tóc ngoài hiên Con chim chiếc lá cũng hiền Ngọn khói cây rơm lặng lẽ Buổi sáng bình yên Cuộc đời máu toé Vợ khóc ma chồng Con thơ khóc mẹ Bao giờ ai quên ! Nỗi đau nhọn hoắt mắt nhìn Căm thù như giếng sâu thêm từng ngày . Đêm nay xóm nhỏ vui ca nhạc Anh chị văn công mới trở về Tin thắng lợi bừng đêm lửa kịch Xóm nghèo thao thức suốt đêm khuya Tin trại đồn tan quân giặc chết Tin mùa lúa được, thuế thu mau. Tin con trai xóm đi ra lính Thi đua nay cũng lập công đầu Xóm nghèo đôi mắt rung rinh Nhìn ra non nước thấy mình nằm trong Xóm nghèo nằm giữa núi sông Bao la đất mẹ bọc lòng xóm con Mẹ đau con cũng chung buồn Khi vui mẹ hát lòng con cùng con . ĐƯA CON RA TRẬN Mẹ về trong xóm Con đi công đồn Theo chân ra tới đầu thôn Rót thêm bát nước chân còn muốn theo Xác xơ đất đỏ xóm nghèo Khoai sắn chẳng thương con mấy hôm liền con ở Nhà dột, phên thưa, đời mẹ khổ Tắt nắng, lun ngày, còn mong chi nữa Các con về mấy bữa Đời mẹ già rạng rỡ thương yêu Mẹ mẹ, con con chưa được mấy lăm chiều Chiều nay con ra trận Lòng mẹ thương Nhưng thôi tình chẳng bận Đi đi mẹ lắng tin chờ Chao ôi ! thù mấy năm thù Tiếc đất chưa hoá lửa để thiêu tro trại đồn Trời chưa đổ núi nhào non Biển chưa dâng sóng mà chôn quân giặc cướp Súng ống ở mô các con về nườm nượp Ngàn ngàn lớp lớp Nghĩ xung gan mấy năm cay đắng căm hờn Thôi, vui chứ đời mẹ đang còn Con đêm ni để nghe quân giặc chết Giết hết, phá tan, bắn đi cho hết Kìa con xem làng ni khòng còn một gốc mít, một cây chè Xóm ni không còn một đứa trẻ khóc o oe Không một tiếng gà kêu, chó sủa Thì bọn giặc, cũng không còn một đứa . Con cần chi nữa Uống thêm bát nước Cầm thêm củ gừng Giữ lấy tấm khăn Ra trận đêm sương mà buộc cổ Trời đêm ni sao mà nhiều gió rứa ? Sao đêm ni răng mà lại tỏ ? Thôi con đi Mẹ về Đốt lửa Chờ con Nửa đêm súng nổ cho dòn Mai tin con mạnh đồn tan mẹ mừng. CHÀO MỪNG Chào mừng Tin vui báo đến, tin vui chuyền đi. Như gió vi vu đầu máy vô tuyến giữa rừng Như lửa cháy lan qua các liên khu, qua các xóm làng rậm rịt con người. sự sống Như sấm nổ vang hờn căm uất ức trong những đô thành chiếm đóng bởi quân thù. Như bão táp phong ba bốc cả 25 triệu con người lên một loạt Nhưng cũng là êm dịu mưa xuân “Tin lành êm dịu mưa xuân” Trên những cánh đồng Trên những cánh lòng êm dịu mưa xuân Người bỗng dưng bắt được tình người Và lúa mùa đến nằm với đất Tin vui đã đến báo rằng: Việt Nam khổ đau Việt Nam anh dũng Việt Nam chôn nhau cắt rốn giữa rừng Việt Nam những ngày nguyên tử vẫn xông lên hàng đầu với gậy tầm vông Việt Nam ngày nay đã ra đứng trước thế giới, đứng trước mọi người Mình chưa đeo hếtt vàng chiền thắng Nhưng cũng đã mặc đỏ áo vinh quang Tay chưa xách ngược cái sọ trắng của kẻ thù Nhưng chân cũng đã dẫm đạp lên sự gục ngã tối tăm của nó Bảo rằng: Việt Nam đứng trước bao lơn của thế kỷ thứ 20 Liên Xô đứng một bên và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đứng một bên khác. Hoan hô Liên Xô! Xứ của Pouchkine, Gogol, nhưng vẻ vang thay còn là xứ của Gorki, Ehrenbourg. Ca ngợi Liên Xô! Xứ của Lênine, Staline – nhưng sung sướng vô vàn – đó là quê hương của những tấm lòng yêu hòa bình và chiến đấu cho nó. Ở đây, những đồng cỏ dài mang trên mình những ngày đông tuyết trắng lạnh dài Những sự sống đã thở những nhịp dài hơn tuyết trời và cỏ nội. Những thành phố lớn cưu mang trong lòng những nhà máy lớn Những lớn lao thay là những người đã thắng được máy móc và để tên lại cho phố phường Lênine, Staline Lêningrad. Stalingrad Thắng được cái buồn, phát động lực của mười chín thế kỷ triết học văn thơ. Thắng được cái chết, bộ máy gớm ghiếc đã cưa hết những mộng tưởng vàng của nhân loại. Thắng, đánh, thắng, tiêu diệt bốn triệu quân phát xít Đức – những cái máy chém nói tiếng người. đeo mặt người Thắng, đánh. thắng, tiêu diệt bất cứ bọn đế quốc, bản nào dám bén mảng đến Liên Xô, ở đó Hạnh Phúc và Bánh Mì Hành Động và TưTưởng Song song lên những ống khói ngất trời của một nhà máy lớn. Tiếng cười và giọng hát Dân chủ và hòa bình Thao thao quay, ro ro quay như những guồng xe mà sức điện là thể động của 200 triệu con người. Hoan hô cộng hòa nhân dân Trung Hoa! người bạn trong khổ đau và người anh trong chiến thắng Những Động Đình nước mắt và những Dương Tử mồ hôi Những Trường Sa xương người và những Hoàng Hà máu đỏ Ôi biết mấy gục ngã tan rơi trên muôn dặm trường chinh. ĐÊM XUÂN SẦU (tập thơ Điêu Tàn) Trời xuân vắng. Cỏ cây rên xào xạc Bóng đêm luôn hoảng hốt mải không thôi. Gió xuân lạnh, ngàn sâu thôi ca hát Trăng xuân sầu, sao héo, cũng thôi cười ? Tràn đồi lạnh, tháp Chàm sao ủ rũ Hay hận xưa muôn thuở vẫn chưa nguôi ? Hay lãnh đạm, Hời không về tháp cũ, Hay xuân sang. Chiêm nữ chẳng vui cười ? Bên tháp vắng, còn người thi si hỡi, Sao không lên tiếng hát đi. người ơi ? Mà buôn bã, âu sầu trong đêm tối, Ngươì vẫn nằm há miếng đớp sao rơi. NGUYỄN NHƯỢC PHÁP GIẾNG TRỌNG THUỶ Đêm khuya, gió lốc, mây đen vần, Cỏ lướt gieo mình vực giếng thâm; Trọng Thủy nằm trên làn nước sủi. Tiếng mõ cầm canh xa âm thầm. Phơn phớt hồn ma đóm lập lòe. Cú rúc. Đàn dơi bay tứ bề. Răng rắc kêu như tiếng xương đập, Gió rền, quỷ khóc, lay cành tre. Nhấp nhoáng xiên trời chớp tóe xanh, Gầm ran sấm chuyển, mây bùng phanh. Mưa đâp. và rên văng vẳng Hiệu lính tuần kêu trên mặt thành. MỴ CHÂU Lẫy thần chàng đổi móng, Lông ngỗng thiếp đưa đường. (Nguyễn Khắc Hiếu) I Đêm hôm gió khóc thổi ru cành: Núi bạc âm thầm, bể uốn xanh. Hiu hắt Mỵ-Châu nằm, trăng phủ. Ầm ầm sóng thảm vỗ vờn quanh. Cát vàng le lói muôn hàng châu: Long lanh trai tuyết nhìn canh thâu. Thương ai sao biếc thầm gieo lệ. Sương mờ bay tỏa bạc ngàn lau. Chân nàng hoa lả nhuốm màu sương. Vừng trăng lạnh lẽo, chim kêu buồn. Thân ngà tóc rủ vờn man mác, Thiêm thiếp em chờ ai bên đường? II Bơ vơ Trọng-Thủy lạc rừng hoang, Vời theo lông ngỗng rơi bên đàng; Đau lòng mắt nặng rùng đêm lạnh Thoảng tiếng trăng thưa chen lá vàng. Lẫy thần trao móng, chàng đi xa. Yêu nhau sao nỡ bạc nhau mà? Chàng đi — cho bao giờ gặp gỡ! — Phiên-ngung nước cũ, lệ chan hòa. Nào lúc con thuyền sóng vỗ quanh, Hiu hiu mây thoảng da trời xanh, Xiêm bay theo gió, hồn vơ vẩn. Gương biếc nàng xưa êm tô hình. Nào lúc chiều hôm vang lửa hồng, Chim bay tan tác, trời mênh mông. Lẹ gót hài tiên nàng yểu điệu, Bên lầu tựa cửa cuốn rèm trông. Nào lúc đêm thanh mờ bóng trăng, Nhìn thấy nàng gợi tiếng dương cầm. Tóc liễu đua bay vờn má ngọc, Lời ca thánh thót, chàng quên chăng? Bơ vơ ngày cũ tưởng càng đau, Tìm trông phương nào, hỡi Mỵ-Châu? Lông ngỗng cầm tay nhòa ánh lệ, Chàng đi man mác buồn, đêm thâu. III Thiêm thiếp ai bên đường, hỡi ôi! Chàng ôm khóc nghẹn chẳng ra lời, — Đầu non mây bạc êm đềm phủ, Phơn phớt hồn em bay, ngậm cười . NGUYỄN THỊ KIM KHÓC LÊ CHIÊU THỐNG Triều Lê-qui có nàng tiết liệt. Nhà tan, nước mất, chàng đi thôi. Thiếp nén lòng đau khóc nghẹn lời, Chậm bước đành nương mình bóng Phật; Màng tin trông ngóng nhạn chân trời. Chuông đồng cảnh vắng, hồn mơ sảng, Trăng lạnh, đêm sâu, cú đổ hồi. Thê thảm chàng đi, về có vậy! Thiếp chờ ai nữa? Hỡi chàng ôi! SƠN TINH. THUỶ TINH Ngày xưa, khi rừng mây u ám Sông núi còn vàng um tiếng thần, Con vua Hùng Vương thứ mười tám, Mỵ Nương xinh như tiên trên trần . Tóc xanh viền má hây hây đỏ, Miệng nàng bé thắm như san hô, Tay ngà trắng nõn, hai chân nhỏ: Mê nàng, bao nhiêu người làm thơ. Hùng Vương thường nhìn con yêu quá, Chắp tay ngẩng lên trời tạ ân; Rồi cười bảo xứng ngôi phò mã, Trừ có ai ngang vì thần nhân. Hay đâu thần tiên đi lấy vợ! Sơn Tinh, Thuỷ Tinh lòng tơ vương, Không quản rừng cao, sông cách trở, Cùng đến Phong Châu xin Mỵ Nương. Sơn Tinh có một mắt ở trán, Thuỷ Tinh râu ria quăn xanh rì. Một thần phi bạch hổ trên cạn, Một thần cưỡi lưng rồng uy nghi. Hai thần bên cửa thành thi lễ, Hùng Vương âu yếm nhìn con yêu. Nhưng có một nàng mà hai rể, Vua cho rằng thế cũng hơi nhiều! Thuỷ Tinh khoe thần có phép lạ, Dứt lời, tay hất chòm râu xanh, Bắt quyết hò mây to nước cả, Dậm chân rung khắp làng gần quanh. Ào ào mưa đổ xuống như thác, Cây xiêu, cầu gẫy, nước hò reo, Lăn, cuốn, gầm, lay, tung sóng bạc, Bò, lợn, và cột nhà trôi theo. Mỵ Nương ôm Hùng Vương kinh hãi. Sơn Tinh cười, xin nàng đừng lo, Vung tay niệm chú: Núi từng dải, Nhà lớn, đồi con lổm ngổm bò Chạy mưa. Vua tuỳ con kén chọn. Mỵ Nương khép nép như cành hoa: “Con đây phận đào tơ bé mọn, Nhân duyên cúi để quyền mẹ cha!” Vua nghĩ lâu hơn bàn việc nước, Rồi bảo mai lửa hồng nhuốm sương, Lễ vật thần nào mang đến trước, Vui lòng vua gả nàng Mỵ Nương. Bình minh má ửng đào phơn phớt, Ngọc đỏ rung trên đầu lá xanh. Ngọn liễu chim vàng ca thánh thót, Ngự giá Hùng Vương lên mặt thành. Mỵ Nương bên lầu son tựa cửa, Rèm ngọc lơ thơ phủ áo hồng. Cánh nhạn long lanh vờn ánh lửa, Mê nàng, chim ngẩn lưng trời đông. Rừng xanh thả mây đào man mác, Sơn Tinh ngồi bạch hổ đi đầu Mình phủ áo bào hồng ngọc dát, Tay ghì cương hổ, tay cầm lau. Theo sau năm chục con voi xám Hục hặc, lưng cong phủ gấm điều, Tải bạc, kim cương, vàng lấp loáng, Sừng tê, ngà voi và sừng hươu. Hùng Vương trên mặt thành liễu rủ, Hớn hở thần trông, thoáng nụ cười. Thần suốt đêm sao dài không ngủ, Mày ngài, mắt phượng vẫn còn tươi. Sơn Tinh đến lạy chào bên cửa, Vua thân ngự đón nàng Mỵ Nương. Lầu son nàng ngoái trông lần lữa, Mi xanh lệ ngọc mờ hơi sương. Quỳ lạy cha già lên kiệu bạc, Thương người, thương cảnh xót lòng đau. Nhìn quanh, khói toả buồn man mác, Nàng kêu: “Phụ Vương ôi! Phong Châu!” Kiệu nhỏ đưa nàng đi thoăn thoắt, Hùng Vương mơ vịn tay bờ thành. Trông bụi hồng tuôn xa, xa lắc, Mắt nhoà lệ ngọc ngấn đầm quanh . Thoảng gió vù vù như gió bể, Thuỷ Tinh ngồi trên lưng rồng vàng. Yên gấm tung dài bay đỏ choé, Mình khoác bào xanh da trời quang. Theo sau cua đỏ và tôm cá, Chia đội năm mươi hòm ngọc trai, Khập khiễng bò lê trên đất lạ, Trước thành tấp tểnh đi hành hai. Hùng Vương mặt rồng chau ủ rũ, Chân trời còn phảng bóng người yêu, Thuỷ Tinh thúc rồng đau kêu rú, Vừ uất vì thương, vừa bởi kiêu. Co hết gân nghiến răng, thần quát: “Giết! Giết Sơn Tinh hả hờn ta!” Tức thời nước sủi reo như thác, Tôm cá quăng ngọc trai mà hoa. Sơn Tinh đang kèm theo sau kiệu, Áo bào phơ phất nụ cười bay. (Vui nhỉ mê ai xinh mới hiểu) Thần trông kiệu nhỏ hồn thêm say. Choàng nghe sóng vỗ reo như sấm, Bạch hổ dừng chân, lùi, vểnh tai. Mỵ Nương tung bức rèm đỏ thắm, Sơn Tinh trông thấy càng dương oai. Sóng cả gầm reo lăn như chớp, Thuỷ Tinh cưỡi lưng rồng hung hăng. Cá voi quác mồm to muốn đớp, Cá mập quẫy đuôi cuồng nhe răng. Càng cua lởm chởm giơ như mác; Tôm kềnh chạy quắp đuôi xôn xao. Sơn Tinh hiểu thần ghen, tức khắc Niệm chú, đất nẩy vù lên cao. Hoa tay thần vẫy hùm, voi, báo. Đuôi quắp, nhe nanh, giơ vuốt đồng, Đạp long đất núi, gầm xông xáo, Máu vọt phì reo muôn ngấn hồng. Mây đen hăm hở bay mù mịt, Sấm ran, sét động nổ loè xanh. Tôm cá xưa nay im thin thít, Mở quác mồm to kêu thất thanh. Mỵ Nương kinh hãi ngồi trong kiệu, Bỗng chợt nàng kêu mắt lệ nhoà. (Giọng kiêu hay buồn không ai hiểu, Nhưng thật dễ thương): “Ô! vì ta!” Thuỷ Tinh năm năm dâng nước bể, Đục núi hò reo đòi Mỵ Nương. Trần gian đâu có người dai thế, Cũng bởi thần yêu nên khác thường! MỘT BUỔI CHIỀU XUÂN ( .)Thiên ký sự của một thư sinh đời trước. Hôm đó buổi chiều xuân, Trông mây hồng bay vân, Liền gập pho kinh sử, Lững thững khỏi lầu văn. Đường leo, nhà lom khom, Mái xanh, tường rêu mòn. Ta nhìn, ngâm nga đọc Câu đối cửa mầu son. Phu khiêng kiệu ngẩn ngơ, Thầy lại và thầy thơ Ngồi xổm cười bên lọng, Trước cửa tòa dinh cơ. Cương da buộc thân cây, Vài con ngựa lắc dây, Nghển đầu lên gậm lá, Đập chân nghiêng mình xoay. MÂY Người xưa mơ, nhìn mây Đen, đỏ, vàng đua bay, Khi thấy nhiều ma quỷ, Lời than giời lung lay; Khi thấy hồn người thân — Nhìn mây lệ khôn cầm! — Trên bầy xe tứ mã, Tiếng bánh lăn âm thầm; Khi thấy muôn nàng tiên — Lồng lộng mầu thanh thiên! — Véo von trầm tiếng địch, Lửa hồng vờn áo xiêm. Ngày nay ta nhìn mây, Mây đen luồng gió lay, Hồn xưa tìm chẳng thấy Tóc theo luồng gió bay . CHÙA HƯƠNG Thiên ký sự của một cô bé ngày xưa. Hôm nay đi Chùa Hương, Hoa cỏ mờ hơi sương. Cùng thầy me em dậy, Em vấn đầu soi gương. Khăn nhỏ, đuôi gà cao, Em đeo giải yếm đào; Quần lĩnh, áo the mới, Tay cầm nón quai thao. Me cười: “Thầy nó trông! Chân đi đôi dép cong, Con tôi xinh xinh quá! Bao giờ cô lấy chồng?” Em tuy mới mười lăm Mà đã lắm người thăm, Nhờ mối mai đưa tiếng, Khen tươi như trăng rằm. Nhưng em chưa lấy ai, Vì thầy bảo người mai Rằng em còn bé lắm! (Ý đợi người tài trai). Em đi cùng với me. Me em ngồi cáng tre, Thầy theo sau cưỡi ngựa, Thắt lưng dài đỏ hoe. Thầy me ra đi đò, Thuyền mấp mênh bên bờ. Em nhìn sông nước chẩy Đưa cánh buồm lô nhô. Mơ xa lại nghĩ gần, Đời mấy kẻ tri âm? Thuyền nan vừa lẹ bước, Em thấy một văn nhân. Người đâu thanh lạ thường! Tướng mạo trông phi thường. Lưng cao dài, trán rộng. Hỏi ai nhìn không thương? Chàng ngồi bên me em, Me hỏi chuyện làm quen: “Thưa thầy đi chùa ạ? Thuyền đông, trời ôi, chen!” Chàng thưa: “Vâng, thuyền đông!” Rồi ngắm trời mênh mông, Xa xa mờ núi biếc, Phơn phớt áng mây hồng. Dòng sông nước đục lờ. Ngâm nga chàng đọc thơ. Thầy khen: “Hay! Hay quá!” Em nghe rồi ngẩn ngơ. Thuyền đi. Bến Đục qua. Mỗi lúc gặp người ra, Thẹn thùng em không nói: “Nam vô A-Di-Đà!” Réo rắt suối đưa quanh. Ven bờ, ngọn núi xanh, Nhịp cầu xa nho nhỏ. Cảnh đẹp gần như tranh. Sau núi Oản, Gà, Xôi, Bao nhiêu là khỉ ngồi. Tới núi con Voi phục, Có đủ cả đầu đuôi. Chùa lấp sau rừng cây. (Thuyền ta đi một ngày) Lên cửa chùa em thấy Hơn một trăm ăn mày. Em đi, chàng theo sau. Em không dám đi mau, Ngại chàng chê hấp tấp, Số gian nan không giàu. Thầy me đến điện thờ, Trầm hương khói tỏa mờ. Hương như là sao lạc, Lớp sóng người lô nhô. Chen vào thật lắm công. Thầy me em lễ xong, Quay về nhà ngang bảo: “Mai mới vào chùa trong.” Chàng hai má đỏ hồng Kêu với thằng tiểu đồng Mang túi thơ bầu rượu: “Mai ta vào chùa trong!” Đêm hôm ấy em mừng. Mùi trầm hương bay lừng. Em nằm nghe tiếng mõ, Rồi chim kêu trong rừng. Em mơ, em yêu đời! Mơ nhiều . Viết thế thôi! Kẻo ai mà xem thấy, Nhìn em đến nực cười! Em chưa tỉnh giấc nồng, Mây núi đã pha hồng. Thầy me em sắp sửa Vàng hương vào chùa trong. Đường mây đá cheo veo, Hoa đỏ, tím, vàng leo. Vì thương me quá mệt, Săn sóc chàng đi theo. Me bảo: “Đường còn lâu, Cứ vừa đi ta cầu Quan-Thế-âm-bồ-tát Là tha hồ đi mau!” Em ư? Em không cầu, Đường vẫn thấy đi mau. Chàng cũng cho như thế. (Ra ta hợp tâm đầu). Khi qua chùa Giải-oan, Trông thấy bức tường ngang, Chàng đưa tay lẹ bút Thảo bài thơ liên hoàn. Tấm tắc thầy khen: “Hay! Chữ đẹp như rồng bay.” (Bài thơ này em nhớ, Nên chả chép vào đây). Ô! Chùa trong đây rồi! Động thắm bóng xanh ngời. Gấm thêu trần thạch nhũ, Ngọc nhuốm hương trầm rơi. Me vui mừng hả hê: “Tặc! Con đường mà ghê!” Thầy kêu: “Mau lên nhé! Chiều hôm nay ta về.” Em nghe bỗng rụng rời Nhìn ai luống nghẹn lời! Giờ vui đời có vậy, Thoảng ngày vui qua rồi! Làn gió thổi hây hây, Em nghe tà áo bay, Em tìm hơi chàng thở. Chàng ôi, chàng có hay? Đường đây kia lên trời, Ta bước tựa vai cười. Yêu nhau, yêu nhau mãi! Đi, ta đi, chàng ôi! Ngun ngút khói hương vàng Say trong giấc mơ màng, Em cầu xin Trời, Phật Sao cho em lấy chàng. . của Giêdu, có nước mắt của Phật Và trên tay áo này, Trên tay áo này Những giọt đau! Những giọt đau! Của mẹ, của em của những bọt bèo số phận Nằm nghe những. ba nổi tiếng: Có những ngã ba nối những dòng sông lớn của một đại châu, sóng dựng trùng trùng; Có những ngã ba nối những con đường dài chạy từ các thủ

Xem thêm :  99+ những bài thơ lục bát chế tự sáng tác cực hài hước & vui nhộn

– Xem thêm –

Xem thêm: Sưu tầm các bài thơ của những nhà thơ mới nổi tiếng (thơ tự do), Sưu tầm các bài thơ của những nhà thơ mới nổi tiếng (thơ tự do), Sưu tầm các bài thơ của những nhà thơ mới nổi tiếng (thơ tự do)


TỔNG HỢP THƠ CHO BÉ | THƠ MẦM NON | THƠ THIẾU NHI | BOOKID


TỔNG HỢP THƠ CHO BÉ | THƠ MẦM NON | THƠ THIẾU NHI | BOOKID
Đặt hàng: https://shopee.vn/bookid.vn
★ Nhấn SUBSCRIBE để cập nhật các video mới nhất từ BooKid bạn nhé: https://www.youtube.com/bookidvn
★ Xem nhiều hơn những bài thơ hay cho bé chủ đề Động vật tại đây: https://goo.gl/t9xRxY
★ Xem nhiều hơn những bài thơ hay cho bé chủ đề Giao thông tại đây: https://goo.gl/OhE2jy
★Xem nhiều hơn những bài thơ hay cho bé chủ đề Thiên nhiên tại đây: https://goo.gl/9l0kMA
★Xem nhiều hơn những bài thơ hay cho bé chủ đề Gia đình tại đây: https://goo.gl/jGhlvL
★Xem nhiều hơn những bài thơ hay cho bé chủ đề Thực vật tại đây: https://goo.gl/PjgiRw
★ Xem TUYỂN TẬP THƠ cho bé của Bookid tại đây: https://goo.gl/ERfh2H
★Xem nhiều hơn những bài ĐỒNG DAO tại đây: https://goo.gl/7pr137
★Xem nhiều hơn những NHỮNG CÂU CHUYỆN CỔ TÍCH TRUYỆN DÂN GIAN TRUYỆN KỂ BÉ NGHE tại đây: https://goo.gl/oZZMzR
★Xem thêm những video về KHOA HỌC CÂU HỎI NGỘ NGHĨNH tại đây: https://goo.gl/Zvqfyt
Âm thanh nền: https://www.youtube.com/audiolibrary/…
Bản quyền thuộc về BooKid.
Vui lòng không REUP dưới mọi hình thức.
Please do not REUP.
bookid bookidvn thơchobé thơmầmnon thơthiếunhi thơnhàtrẻ thochobe tonghopthochobe

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống
Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống

Related Articles

Back to top button