Kiến Thức Chung

Bài văn hay nói về sức sống mãnh liệt của người Việt Nam trong văn học

Bài văn hay nói về sức sống mãnh liệt của người Việt Nam trong văn học

Hướng dẫn

Tham khảo bài văn hay viết về sức sống mãnh liệt của người Việt Nam trong văn học được viết bởi những em lớp 12 văn trường THPT chuyên Nguyễn Huệ.

Đề bài: Hãy viết một bài văn ngắn nói về sức sống mãnh liệt của người Việt Nam trong thơ ca.

Bài làm:

Không hiểu vì sao mỗi lần nghĩ đến đất nước và Việt Nam, chúng ta lại nghe vang vọng trong tâm trí mình những câu thơ của Huy Cận.

Qua bao phong ba lịch sử, dân tộc ta đã thể hiện một sức sống mãnh liệt “Lưng đeo gương tay mềm mại bút hoa. Bên cạnh ý chí độc lập dân tộc, bao giờ cũng sẵn sàng giáng sấm sét vào đầu kẻ thù, chúng ta còn có một tấm lòng yêu tấm lòng yêu này tiếp thêm sức mạnh cho ý chí ấy và là khởi nguồn cho chúng ta tạo nên một nền văn học tuyệt vời. Văn học dân tộc là một thứ máu của tổ quốc. Dòng máu văn học ấy chảy trong lòng dân tộc ta suốt chiều dài lịch sử, qua biết bao thác ghềnh và thấm vào tâm hồn chúng ta hôm nay với một sức sống rạo rực mãnh liệt. Yêu biết bao nền văn học ấy, nền văn học mà nội dung cũng như hình thức đều chứng tỏ sức sống, sự vươn lên của con người Việt Nam.

Sức sống ấy bắt đầu bằng tình yêu đất nước, yêu thiên nhiên vồ cùng tha thiết và trong sáng. Mỗi mảnh đất quê hương chúng ta đều mang hơi thở cùa những ngày cha ông gian khổ khẩn hoang vỡ đất. Con người Việt Nam đổ mồ hôi, xương máu, gắn chặt tâm hồn mình với mảnh đất thiêng liêng ấy. Thiên nhiên đất nước giàu đẹp nhưng cũng lắm thử thách, hăm doạ rập rình theo mỗi bước đi lên của con người Việt Nam. Mặc dù vậy, tình ta yêu đời, tình là yêu vẫn là âm hưởng chủ đạo ngày ngày vang lên trong gian khổ mấy cũng vui được, cái vui vừa ngời chói, vừa trong sáng lạ lùng:

Vẻ đẹp của thiên nhiên, vẻ đẹp của lòng người quyện vào nhau trong câu ca dao mượt mà, khơi lên và chảy đằm thắm trong lòng ta một sức sống vừa dễ dàng, vừa rạo rực, mãnh liệt. Con người Việt Nam yêu , biết quý vô cùng những giọt mồ hôi mình đổ ra để chắt chiu xây dựng cuộc sống. Tình yêu lớn ấy đôi với đất nước, những đồng cam cộng khổ vất vả hàng ngày đã sớm gắn bó con người Việt Nam thành một khối thương yêu đùm bọc lẫn nhau. Cha ông ta đã tự dặn mình và dạy con cháu thương yêu đùm bọc lẫn nhau. Cha ông ta đã tự dặn mình và dạy con cháu.

Tình thương ấy là một trong những cội nguồn của sức sống con người Việt Nam. Tình thương giản dị nhưng mang sức mạnh vô cùng. Tình thương ấy tạo nên sức mạnh đoàn kết giúp con người Việt Nam thiên nhiên. Truyền thuyết Sơn Tinh thắng Thuỷ Tinh ngàn năm rồi vẫn còn sống trong lòng dân tộc, vang dội sức mạnh, là sức sống không có một thế lực nào có thê huỷ diệt được của nhân dân ta.

Văn học dân gian có một câu ngạn ngữ được coi như một phương châm sống: “Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh”, ý chí đánh giặc đã sớm nhập tâm và dường như đã trở thành cái phần bẩm sinh trong mỗi con người Việt Nam. Cha ông chúng ta mỗi khi thấy vó ngựa của quân thù khua ngoài hiển ải thì “tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cất, nước mắt đầm đìa, chi căm tức rằng chưa xả thịt, lột da nuôi gan, uống máu quân thù…” (Hịch tướng sĩ – Trần Quốc Tuấn), ngày đêm canh cánh ý chí giết giặc cứu nước:

Núi sông ta đã từng rung chuyển bởi tiếng hò “quyết chiến” cứu các bô lão tại điện Diên Hồng và ý chí “Sát Thát”, hào khí Đông á như một dòng máu, một sức sống chuyển lên suối chiều dài lịch sử dân tộc. Kì diệu thay sức sống, sức vươn tới của con người Việt Nam. Những nghĩa quân Lam Sơn ngày nào đã tiến hành một cuộc kháng chiến vô cùng gian khổ. Cha ông ta đã mang dũng khí của cả dân tộc đạp bằng mọi gian nguy, để đi đến ngày toàn thắng, giang sơn gấm vóc thu về một mối.

Sức sống của niềm tin vào chiến thắng ở ngày mai luôn xốc con người Việt Nam vượt qua mọi trở lực làn bạo của quân thù. Chúng ta đánh giặc bằng tất cả sức mạnh của sông núi, của truyền thống lịch sử. Mọi sức mạnh, mọi tiềm lực của đất nước đều được huy động ra mặt trận. Chúng ta yêu sự sống và sự sống ấy là sức mạnh, là sức sống của chúng ta. Văn học dân tộc đã lưu lại cho con cháu mai sau hình ảnh rất đẹp cầu những người áo vải chân không mang tình yêu và lòng căm thù xông lên giết giặc. Đây chính là hình ảnh những nghĩa sĩ trong những ngày đầu tiên chiến đáu chống Pháp ở đất Nam Bộ được nhà thơ mù, thiết tha yêu nước Nguyễn Đình Chiểu khắc hoạ thành công trong tác phẩm nổi tiếng là Văn tế nghĩa sĩ cần Giuộc:

Sức bật ấy là sức bật của lòng căm thù, của tình yêu tổ quôc thiết tha. Mỗi lần đọc lên, sống với hình ảnh ấy, chúng ta cảm thấy có cái gì đang thôi thúc ta, cuồn cuộn đẩy ta tới trước. Ôi! Ngàn lần tự hào được làm con cháu của cha ông đã có một sức sống mãnh liệt như vậy!

Qua văn học, sức sống ấy không những chỉ thể hiện trong nội dung tác phẩm mà còn rung lên mãnh liệt, sảng khoái ở ngay hình thức thể hiện.

Dân tộc ta, văn học ta trước mọi mưu mô đồng hoá của kẻ thù vẫn giữ cho mình một sức thái riêng biệt, hết sức độc đáo. Chống lại dã tâm đồng hoá bằng chữ Hán của bọn phong kiến phương Bắc, cha ông ta đã sáng tạo, xây dựng một nền văn học chữ Nôm phát triển khá rực rỡ, kết tinh bằng một Truyện Kiều bất hủ. Những vần thơ lục bát của dân tộc Việt Nam vượt qua mọi phong ba của lịch sử, vượt qua mọi sự tấn công của các thể thơ Trung Quốc vẫn giữ được uyển chuyển đáng yêu của con người Việi Nam. Mỗi chúng ta đều lớn lên với tiếng ru của các làn điệu dân ca, những câu ca dao của mẹ. Qua một chăng đường lịch sử gian khổ mà huy hoàng, nền văn học của dân tộc với bản sắc dân tộc đậm đà là một trong những minh chứng hùng hồn khẳng định sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam. Chúng ta tự hào có ông cha anh hùng, đồng thời cũng tự hào đã kế tục xứng đáng truyền thống anh hùng đó. Sức sống mãnh liệt của dân tộc chảy theo dòng lịch sử đã tìm gặp được sự cộng hưởng vĩ đại trong ngày hôm nay khi chúng ta có Đảng. Từ trong đêm đen nô lệ. Đảng ta đã ra đời chói ngời ánh sáng chân lí với một sức mạnh mới mẻ. Tư tưởng chủ nghĩa Mác – Lênin đã làm nên câp số nhân kì diệu cho sức sống mãnh liệt của dân tộc. Dân tộc đã chuyển mình theo Đảng tạo nên một sức sống mới, một sức mạnh mới. Tiêu biểu cho sức sống của dân tộc ưên tìm đến với chủ nghĩa Mác – Lênin là Bác Hồ kính yêu. Bác là người kế thừa sức sống mãnh liệt của cha ông, nâng nó lên tầm cao thời đại. Trong đêm nô lệ của dân tộc, Bác đi ra đi, nhân danh đau thương của dân tộc, nhân danh tình yêu, nhân danh công lí quyết tìm đường cứu nước.

Tổ quốc với biết bao đoạ đầy, khổ nhục là điều ưu tư, trăn trở canh cánh ngày đêm trong tâm hồn Bác. Vị lãnh tụ của dân lộc đã trải qua những ngày chiến đấu gian khổ. Người sống chiến đấu, lao động trong hành ngũ những anh em đồng chí đủ màu da:

Khi gặp được chủ nghĩa Mác – Lê nin, Bác đã thắp lên triệu niềm tin cho đồng hào, Bác đã chiến thắng mọi gian nguy, vượt qua tù đày để trở về cùng dân tộc, ánh sáng chủ nghĩa Mác – Lênin theo Bác trở về chiếu sáng tổ quốc, toả đến đâu bóng tối thực dân bị đẩy lùi đến đó. Sức sống của dân tộc cuồn cuộn lớn dậy cùng với lớp lớp chiến sĩ cộng sản hăng hái dân thân vào con đường cách mạng. Cái thế đi lên ấy không có một sự đàn áp nào của thực dân Pháp có thể ngăn lại được. uMặt trời chân lí chói qua tim”, đốt nóng trong lòng người chiến sĩ cách mạng một ý chí chiến đấu mãnh liệt. Sức sống, sức quật khỏi ấy bùng nổ dữ dội trong lòng xã hội thực dân, làm lung lay và cuối cùng lật đổ nhào cả cái chế độ tàn bạo ấy. Sức sống dân tộc trào dâng, cuồn cuộn sinh lực vào một ngày tháng Tám lịch sử, cách mạng đã thành công.

… Gian khổ thì nhiều, nhưng sức sống và lòng lạc quan của ta là vô tận. Vượt qua những chặng đường hành quân “vắt với sương, ngô bung, xôi nhạt, nước lưng bương”, cứ khi đêm đến, vào một nhà dân, hạ ba lô bên bếp lửa thì mỗi ngày như được kết thúc bằng một niềm vui. Sức sống của con người Việt Nam kháng chiến thật là kì diệu.

Những năm tháng đánh Mĩ cứu nước ngời chói trong lòng ta những chiến công và niềm tự hào vô bờ bến. Bót đồn thù đè nặng bóng tối quê hương ta, bà mẹ miền Nam căm thù quân giặc, thề “còn cái lai quần cũng đánh” (Người mẹ cầm súng – Nguyễn Thi). Chủ nghĩa anh hùng cách mạng đi vào máu thịt, vào đời sống hàng ngày của nhân dân miền Nam quyết đánh và quyết thắng giặc Mĩ xâm lược. Cách sống của chị út Tịch cũng là phương thức sông của nhân dân ta, nó biểu hiện một sức sống tuyệt vời, vượt lên mọi bạo lực của quân thù. Triệu tấn bom không dập tắt được tiếng hát của chúng ta trên đường Trường Sơn, tình người Việt Nam sáng ngời trong lửa đạn:

Một người nước ngoài nói: “Nếu người Việt Nam thua đế quốc, thì cả loài người sụp đổ” Câu nói ấy khẳng định sức mạnh, sức sống của chúng ta. Bên mâm pháo hắn máy bay Mĩ, vẫn thắm tươi một cành đào (Hà Nội ta đánh Mĩ giỏi – Nguyễn Tuân), triệu tấn bom đạn không cản được sức sản xuất ở các nhà máy chúng ta:

Cảm ơn Đảng đã dẫn dắt chúng ta chiến đâu và xây dựng. Sức sống của dân tộc trong lòng thời đại hôm nay mãnh liệt hơn bao giờ hết. Sức sống ấy bắt nguồn từ lòng yếu tố quốc, từ ý thức độc lập tự chủ vô địch. Cha ông chúng ta xây dựng nên một nước Việt Nam tràn trề sức sống, tràn trề sinh lực, chúng ta và con cháu chúng ta sẽ đưa nó đến chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản. Ngời lên, cuộn dâng trong ta hôm nay sức sống con người Việt Nam qua bốn ngàn năm dạn dày với lịch sử. Chúng ta sẽ mang sức sống ấy cùng Đảng đi xa, bay xa hơn nữa. Một ngày mai rất đỗi huy hoàng đang chờ đón chúng ta.

– HẾT –

Bài văn hay lớp 12 nói về sức sống mãnh liệt của người Việt Nam trong thi ca.

Bài làm:

Lịch sử của dân tộc Việt Nam là lịch sử chống xâm lăng. Ông cha ta mất đi còn truyền lại cho cháu con thanh gươm báu in đậm dấu ấn của lịch sử oai hùng đó. Con người Việt Nam chúng ta đã trân trọng cầm thanh gươm ấy để anh dũng chống lại mọi thế lực hung bạo để giành lại quyền sống cho dân tộc mình. Từ trong đêm đen điêu tàn của khổ đau, con người Việt Nam luôn luôn vươn tới, rũ bùn để đến với ngày mai chói lòa tươi đẹp. Hình ảnh con người Việt Nam với sức sông mãnh liệt tuyệt vời ấy đã được văn học phản ánh khá rõ nét và sáng tạo. Giờ đây, dù đọc lại văn học của giai đoạn lịch sử nào chúng ta cũng thấy hình ảnh của con người Việt Nam hiện ra thật đẹp với sức sống thật mãnh liệt dồi dào. Sức sống ấy tưởng không có gì dập tắt nổi, nó như đài hoa sen mọc từ bùn lầy mà cái hương, cái dáng vẻ thật cao đẹp biết bao. Có thể nói cái hương vị ngọt ngào, mãnh liệt của đài hoa sen ấy, của sức sống ấy của con người Việt Nam mãi mãi lan tỏa đến chúng ta và mọi thế hệ mai sau.

Con người Việt Nam ngay lừ lúc sinh ra phải đương đầu với biết bao thế lực hung hãn: nào hạn hán, lũ lụt, nào thú dữ … khó khăn, nguy nan, bao phen tưởng dân tộc này không thể tồn tại được. Nhưng, kì lạ thay, con người Việt Nam ấy lại là những con người chứa đựng một sức sống mãnh liệt chưa từng thấy. Ngay từ xưa, sức sống ấy đã được biểu hiện rất rõ qua những câu chuyện cổ tích đầy tính chất kì ảo, qua những câu ca dao ngọt ngào tình tứ, qua những câu tục ngữ cô đọng … Con người Việt Nam ngày nay, ai mà không thấm sâu trong lòng hình ảnh cô Tấm ngày xưa. Đối với con người Việt Nam, cô Tấm là một hình ảnh đẹp của lòng nhân đạo, của đức thủy chung, của nết hay lam hay làm … Vậy thì sức sống ấy biểu hiện ở đâu? Phài chăng chính là những cây xoan đào, những cây thị, cái khung cửi, rồi trở lại cô Tấm xinh đẹp ngày xửa … Đúng, biết bao lần cô Tấm ngoan ngoãn ấy bị vùi đập, bị giết chết bởi mụ dì ghẻ ác nghiệt kia,, chúng ta tưởng như không bao giờ cô sống lại. Vậy mà, kì lạ sao, cứ sau mỗi lần ấy, cô Tấm lại vươn lên mặc dù ở mọi hình thức: lúc biến thành cây xoan, lúc biến thành quả thị. Nhưng chúng ta khẳng định một điều: Tấm không bao giờ chết. Đó, sức sống mãnh liệt của Tấm là ở chỗ đó, luôn luôn vươn lên trên hiện thực đen tối để chiến thắng hiện thực ấy. Tâm hồn con người Việt Nam là như thế đó, nói sao cho hết lòng yêu đời, tin tưởng ở mình trong hình tượng cô Tấm ngày xưa. Có lẽ mỗi chúng ta, ai mà không rung động trước vẻ đẹp tuyệt vời của cảnh lao động ngày xưa:

Một phong cảnh lao động rất nên thơ và thắm đượm tình người! Nhưng có lẽ ai mà không biết được đó chỉ là một đêm trăng bình thường và cô gái lợi dụng ánh trăng để tát nước, vất vả lắm chứ! Nhưng con người Việt Nam chẳng những không muốn nói nỗi khổ đó ra mà còn tạo nên một cảnh đẹp nên thơ, chính vì trong tâm hồn họ tràn đầy một tình yêu cuộc sống, tràn đầy một niềm tin vào cuộc sống vào con người. Độ chẳng phải là sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam đó sao? Chúng ta cũng không quên hình ảnh người anh hùng làng Gióng ngày xưa trong truyện cổ “Thánh Gióng”. Đứa trẻ lên ba mà vẫn chưa biết nói cười, nhưng khi biết nói thì tiếng nói đầu tiên lại là tiếng nói yêu nước, tiếng nói đòi xông ra giết giặc cứu nước. Không phải ngẫu nhiên mà văn học dân gian có được hình tượng ấy, có lẽ hình tượng Thánh Gióng là hình ảnh kết tinh của truyền thống chống giặc ngoại xâm của cha ông chúng ta từ rất lâu rồi. Mỗi khi có giặc đến xâm lăng là một lần chúng ta, những con người Việt Nam lại xông ra giết giặc cứu nước, cứu nhà. Bởi vậy nên thanh gươm báu ấy của cha ông chúng ta đã bao lần nhuốm đỏ máu quân thù. Tinh thần quật khởi chống xâm lăng đã trở thành một trong những truyền thống quý báu của dân tộc, của con người Việt Nam trải qua mấy nghìn năm lịch sử. Truyền thống ấy cũng là một trong những biểu hiện hùng hồn nhất của sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam cũng càng tỏ ra có sức sống mãnh liệt bấy nhiêu. Chúng ta hãy đến với tiếng kêu thương của Thúy Kiều, nhưng chúng ta cũng đến với người anh hùng Từ Hải: “Chọc trời khuấy nước, mặc dầu; Dọc ngang nào biết trên đầu có ai”, hình ảnh Từ Hải là biểu tượng đẹp nhất của con người trong xã hội có giai cấp mà Nguyễn Du đã xây dựng nên. Đó là mẫu người lí tưởng của chế độ xưa, là con người tập trung nhiều nhất lòng nhân đạo, anh hùng và công lí. Từ Hải đã đưa Thúy Kiều từ thân phận “ gái lầu xanh” sang địa vị một phu nhân có quyền phán xét. Đó là mong ước của Nguyễn Du nhưng đó cũng là mơ ước của bao nhiêu người khác nữa về một xã hội tốt đẹp. Ngay cả việc Thúy Kiều “xăm xăm băng lối vườn khuya một mình” để tìm đến với Kim Trọng, tìm đến tình yêu cũng là một biểu hiện đẹp của sức sống trong con người Việt Nam dưới chế độ phong kiên cũ. Không chịu sống ràng buộc trong khuôn khổ của chế độ, người phụ nữ đã tự vùng lên hòng thoát khỏi bàn tay ấy của cường quyền bạo ngược giành lấy một tình yêu chân chính, tự do của tuổi xuân, Hồ Xuân Hương cũng có lần tâm sự:

Dân lộc Việt Nam trải qua bao biến cô thăng trầm của lịch sử, càng ngày càng lớn dạy cao đẹp hơn, con người Việt nam cũng lớn hơn lên, đẹp hơn lên, sức sống lại càng tràn trề mãnh liệt. Nhất là từ khi có ánh sáng của Đảng chiếu rọi thì ở họ sức sống ấy đã “Kết tinh thành những đợt sóng mạnh nhấn chìm mọi bè lũ bán nước và cướp nước”. Kháng chiến chống Pháp bùng nổ, nhân dân Việt Nam anh hùng xông lên đáp lời kêu gọi của Bác Hồ, ở đâu chúng ta cũng gặp biết bao hình ảnh đẹp của con người Việt Nam chiến đấu:

Sức mạnh ấy, họ đã lấy từ sức mạnh của tâm hồn để tạo nên chiến thắng. Con người Việt Nam trong kháng chiến chống Pháp, anh hùng Núp đã đi đánh Pháp. Biết bao bỡ ngỡ, gian khổ nhưng cuối cùng với ý chí quyết không cho kẻ thù đụng đến đất nước, Núp đã chứng minh sức mạnh tiềm tàng của con người Việt Nam, mà qua anh đã biểu hiện rõ nhất. Anh đã cùng với lũ làng giết bao tên Pháp, máu của chúng đã nhuộm đỏ đất rừng quen thuộc. Cái gì đã tiếp sức cho họ không sợ Pháp? Phải chăng đó chính là sức mạnh tổng hợp của lòng căm thù và yêu thương lại được ánh sáng của Đảng chiếu rọi, đã biết bao con người Việt Nam:

để thực hiện chân lí của Bác Hồ: “Không có gì quý hơn độc tập tự do”. Anh bộ đội trong thời kì chống Pháp cũng là một biểu tượng đẹp của sức sống mãnh liệt ấy, anh phải chịu biết bao gian khổ hi sinh. Má anh “vảng nghệ” vì sốt rét, vì “Những ngày đi vắt với sương” nhưng cũng là con người lạc quan vô hạn:

Quý làm sao cái tầm hồn người chiến sĩ có cái cười “ha há” ấy!

Con người Việt Nam qua chiến đấu là biểu tượng đẹp vô cùng cho sức sống mãnh liệt của họ. Kháng chiến chống Pháp thắng lợi, họ là những người đem đến sức sống cho mọi người, cho đất nước, anh bộ đội là người mang lại thanh bình cho mọi nhà:

Hồ Chủ tịch kính yêu là tập trung cao nhất sức sống của con người Việt Nam. Giặc Mỹ điên cuồng đánh phá nước ta, vậy mà Hồ Chủ tịch nêu cao quyết tâm sắt đá của dân tộc “Dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải giành độc lập”. Quyết tâm sắt đá ấy của Người đã được bao nhiêu con người Việt Nam thi hành và chiến thắng, con người Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ là những con người đứng lên trên tầm cao của tâm hồn, của thời đại ở họ có một sức sông mãnh liệt đến lạ lùng. Có lẽ chính vì thế mà nhà thơ Tố Hữu đã phải thốt lên đầy khâm phục sức sống của đất nước ta – đất nước của những con người Việt Nam:

Chính bởi sức sống ấy lớn quá, kì diệu quá mà chính ta, chính con người Việt Nam cũng không thể hiểu hết mình. Hình ảnh con người Việt Nam kiên cường bất khuất trong công cuộc chống Mỹ cứu nước là hình ảnh chị Út Tịch trong Người mẹ cầm sung của Nguyễn Thi, chân lí lớn của thời đại dám đánh và quyết đánh thắng Mỹ đã được chị út anh hùng thể hiện trong một câu nói giản dị mà ý nghĩa biết bao: “Còn một cái lai quần cũng đánh”. Đó là ý chí đánh giặc đến cùng của người mẹ anh hùng:

Đó là anh Trỗi người công nhân ưu tú trong tác phẩm Sống như anh của Trần Đình Vân, với lòng yêu nước căm thù giặc cao độ, anh đã hiến đời mình cho cách mạng, hi sinh hạnh phúc riêng để phục vụ lợi ích chung của cách mạng. Đôi với anh: “ Còn thằng Mĩ thì không ai có hạnh phúc nổi củ” cho nên anh đã nguyện quyết đánh Mỹ và anh đã thắng Mỹ bằng những giây phút cuối cùng anh dũng của đời mình. Anh là một con người viết hoa, xứng đáng được ngợi ca bằng những vần thơ đẹp nhất:

Cuộc đời anh là một tấm gương sáng về chủ nghĩa anh hùng cách mạng cho tất cả chúng ta . Đó còn là chị Lí, người con gái Việt Nam anh hùng, bọn giặc tra tấn rất dã man:

Nhưng chúng:

Sức mạnh của chị là sức mạnh của lòng yêu nước. Đó cũng là sức sống của tất cả con người Việt Nam trước kẻ thù. Nếu ngày trước Trần Hưng Đạo đã nói lên tiếng nói yêu nước đầy nhiệt huyết: “Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối,ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa….” vì chưa giết được kẻ thù, thì ngày nay con người Việt Nam cũng vô cùng day dứt vì chưa được xông ra chiến đấu với kẻ thù:

Chúng ta không bao giờ quên hình ảnh đồng chí Nguyễn Đức Thuận đã bao phen chiến đấu với kẻ thù bằng trái tim của người cộng sản. Đối với họ, suối đời chỉ có một chân lí bất di bất dịch: “Người tao chúng mày có thể róc từng miếng xương xẻo từng miếng thịt. Tim tao chúng mày có thể bóp cho nó ngừng đập, nhưng bộ óc tao, bộ óc khoa học của người cộng sản thì vạn kiếp chúng mày cũng không sai khiến nổi”. Đó là quyết tâm sắt đá chiến thắng kẻ thù của những người Việt Nam, không bao giờ biết khuất phục kẻ thù. Đó là những “Cô du kích xóm Lai Vu” bị “rắn quấn bên chân” mà “vẫn bắn thù”, vẫn nụ cười tươi rói: “Rắn mình em chịu có sao đâu”. Sức sống ấy của những con người Việt Nam chưa bao giờ được biểu hiện rõ như vậy, trong hình ảnh của những cô gái dịu dàng, vừa sản xuất vừa chiến đấu:

Những khẩu súng ấy luôn luôn sẵn sàng ở tư thế tiêu diệt và chiến thắng kẻ thù. Còn gì đẹp hơn hình ảnh con người Việt Nam đấu tranh chống Mỹ:

Có lẽ vì thế nên chúng ta cũng không ngạc nhiên khi một nhà văn nước ngoài đã nói về con người Việl Nam: “Ở Việt Nam có bao nhiêu bông hoa đẹp là bấy nhiêu anh hùng”. Tự hào lắm chứ, Tổ quốc Việt Nam ta:

Đó chính là sức sống Việt Nam, không bao giờ nguôi cạn. Hình ảnh đất nước Việt Nam luôn luôn làm xúc động long người bởi tầm vóc của nó, bởi sức vươn dậy thần tiên của nó. Nhà thơ Nguyễn Đình Thi đã ca ngợi:

Vẻ đẹp vô biên ấy của con người Việt Nam, của đất nước Việt Nam đã được kết tinh từ thuở đánh giặc oai hùng của Nguyễn Trãi khi mà đất nước ta, nhân dân ta phải “nếm mật nằm gai há phải một hai sớm tối”. Từ đau thương, gian khổ chúng ta vẫn vững bước đi lên và trưởng thành mãi mãi. Nhà thơ Tố Hữu cùng nói lên sức lớn dậy, sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam trong những câu thơ thật đẹp:

Kẻ thù muốn ta “bán mình ô nhục” nhưng chúng ta là người không bao giờ chịu khuất phục. Từ đau khổ và khó khăn chúng ta vẫn vươn lên, vươn mãi đến hình ảnh đẹp tuyệt:

Phải chăng hình ảnh Hùng và Rin, hai chiến sĩ quang vinh trong tác phẩm Bài ca chim Chơ rao của Thu Bồn cũng là những biểu hiện đẹp của con người Việt Nam. Ở pháp trường hai anh đã làm cho kẻ thù phải hoảng hốt vì sức mạnh tinh thần, sức mạnh của lòng yêu nước của con người Việt Nam:

Với sức sống mãnh liệt ấy của niềm tin, hai chiến sĩ thân yêu và tuyệt vời ấy sẽ không bao giờ chết trong mỗi người dân Việt Nam yêu nước.

Cái gì đã tạo nên cho con người Việt Nam sức sống mãnh liệt ấy. Phải chăng đó chính là hai nhân tố:

Cho nên anh giải phóng quân của chúng ta đã đánh Mĩ với một sức mạnh phi thường:

Anh có được tư thế hiên ngang ấy, có được sự dũng cảm ấy là do anh đã xác định anh đi chiến đấu hôm nay là “bà ơi cũng vì bà, vì tiếng gà cục tác, ổ trứng hồng trẻ thơ”. Bởi vì anh xác định cho mình một vị trí vô cùng quan trọng và anh vô cùng tự hào về vị trí đó:

Hình ảnh đó đẹp chẳng khác nào trái tim Đảng soi đường cho mọi người hướng tới. Con người Việt Nam đẹp như vậy đó, biết bao bài thơ đã ca ngợi con người Việt Nam, Tổ quốc Việt Nam với một lòng ngưởng mộ chân thành tha thiết. Biết bao nhiêu lời thơ, biết bao nhiêu tấm lòng hướng tới con người Việt Nam nhưng có lẽ tất cá đều hướng tới sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam. Thật kì lạ khi chúng ta biết rằng:

Và những con người thật là kì diệu biết bao, từ gian khổ họ vẫn vươn lên tươi đẹp và cao thượng biết bao. Họ sẵn sàng chịu đựng gian khổ “nhạt muối với cơm” nhưng “miệng vẫn cười” nụ cười chiến thắng. Ta dễ hiểu vì sao mười chín người trong hang Hòn {Hòn Đất – Anh Đức) đã phải chắt chiu từng giọt nước, hạt gạo để bảo vệ sự sống còn của cách mạng, để đánh bật hơn một ngàn quân thù với đầy đủ vũ khí tối tân hiện đại mà họ vẫn lạc quan yêu đời, vẫn đằm thắm tình cảm đối với lãnh tụ, đối với vợ chồng, làng xóm. Chúng ta cũng dễ hiểu vì sao những chiến sĩ trên đảo cồn cỏ (Họ sống và chiến đấu — Nguyễn Khải) lại là những con người thép, trụ đảo, bảo vệ mảnh đất của Tổ quốc thân yêu. Vượt lên trên khó khăn để tồn tại và chiến thắng kẻ thù đó là nét nổi bật của những người chiến sĩ kiên trung ấy. Sức sống của những con người Việt Nam không chỉ biểu hiện trong chiến đấu chống kẻ thù mà còn thể hiện trong tình cảm yêu đất nước sâu lắng. Vì họ là những con người “lòng nóng bỏng căm thù vẫn mát tươi tình bạn”, họ luôn tin tưởng ở tương lai đất nước, đất nước của những con người Việt Nam luôn hiện lên trong thơ ca tươi đẹp và tràn đầy sức sống:

Và, kì diệu thay, đó lại là đất nước của những truyền thống anh hùng của những con người dũng cảm kiên cường:

Đó là đất nước của những con người đằm thắm yêu thương:

Chính vì có tình yêu đất nước thiết tha mà họ đã nguyện hi sinh hạnh phúc riêng, biết nén nỗi đau để làm nên trận thắng.

Văn học của chúng ta đã khắc họa hình ảnh con người Việt Nam với sức sống mãnh liệt như thế đó. Nhưng sức sống ấy còn được biểu hiện rất rõ trong sản xuất, xây dựng. Trong chiến đấu, con người Việt Nam hiện ra với những đẹp tuyệt vời thì trong sản xuất họ cũng hiện ra thật đẹp, nét đẹp của tâm hồn, của hành động, của ý chí. Giặc Mỹ đang tâm tàn phá những nhà máy, những phố phường thân yêu, căm thù giặc cao độ, con người của đất mẹ Việt Nam đã nói rõ quyết tâm của mình:

Họ là những con người, với bàn tay và khối óc lao động nhiệt tình của mình đang làm cho đất nước đổi thịt thay da. Không bao giờ họ tỏ ra chán nản, ta chỉ thấy ở họ những nụ cười quyết thắng:

Họ là những con người đầy sáng tạo, sức sáng tạo mạnh mẽ của tuổi xuân, họ không sợ khó khăn gian khổ, hình ảnh của họ thật đáng yêu quý biết chừng nào:

Sức trẻ mùa xuân đầy hứa hẹn ấy đang đóng góp một phần rất đắc lực vào công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội và tiến tới chủ nghĩa cộng sản của dân tộc ta:

Họ có được sức mạnh lay trời chuyển đất ấy bởi vì có sự lãnh đạo của Đảng, của Bác Hồ, cộng thêm với sức trẻ mùa xuân không bao giờ nguôi cả. Con người Việt Nam hôm nay luôn luôn cảm ơn Đảng, Bác Hồ:

Có thể nói sức mạnh của con người Việt Nam đạt đến đỉnh cao chói lọi như ngày hôm nay là do có sự lãnh đạo của Đảng, có sự lãnh đạo của Bác Hồ. Nói đến Bác Hồ là chúng ta nói đến sức sống bền bỉ của con người Việt Nam được quy tụ vào một hình ảnh một vị Chủ tịch nước kính yêu. Đó là hình ảnh đẹp tuyệt vời của Người giữa núi rừng:

Hình ảnh của Bác hiện lên thật đẹp, có cái vẻ khẩn trương của vị Chủ tịch bận rộn nhưng lại có cái vẻ ung dung, bình tĩnh, thư thái đến lạ lùng của một “Tiên ông”. Tuổi ngày càng cao, nhưng Bác luôn thấy mình rất trẻ:

Phải chăng đó chính là biểu hiện rất đẹp của nhiệt tình cách mạng, của lòng yêu đời tha thiết. Và chính đó là sức sông mãnh liệt, tuyệt vời của con người Việt Nam ta kết tinh trong vẻ đẹp rạng ngời của một vị Chủ tịch nước kính yêu.

Mắt chúng ta muốn đọc, đọc mãi những dòng thơ tươi xanh, những dòng thơ lửa cháy, những trang sách tuyệt vời. Tất cả đều toát lên hình ảnh con người đất nước Việt Nam đẹp tuyệt vời với sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam. Sức sống ấy biểu hiện trong văn học chính là tinh thần chiến đấu bền bỉ anh dũng kiên cường của họ. Đó là lòng lạc quan vô bờ bến của con người Việt Nam trong chiến đấu và xây dựng. Sức sống ấy của con người Việt Nam đã có tự ngàn xưa và cho đến bây giờ, con người Việt Nam vẫn kế thừa nó và với ánh sáng của Đảng chiếu rọi, con người Việt Nam đã biến sức sống ấy thành những vũ khí lợi hại nhất để tiến công kẻ thù trên mọi phương diện, để cất lên những tiếng ca yêu đời ca ngợi Tổ quốc, ca ngợi chế độ. Tiếng ca lạc quan ấy vẫn vút lên từ cuộc sống thực chiến đấu và dựng xây, vẫn vút lên tự trái tim của những con người Việt Nam mang trong mình bầu máu nồng nhiệt tình không bao giờ nguôi cạn. Là đối tượng của văn học, hình ảnh của những con người Việt Nam với sức sống mãnh liệt của họ đã đi vào tác phẩm với những nét rất đẹp, nhưng họ cũng từ tác phẩm bước ra ngoài đời thúc giục mọi người, có tác dụng thật sâu rộng đến trái tim quần chúng, đến trái tim người đọc. Như vậy, văn học của chúng ta đã làm tròn chức năng của nó. Nói như Thủ tướng Phạm Văn Đồng thì văn học của chúng ta xứng đáng là “Một công cụ để khám phá, hiểu biết và sáng tạo thực tại xã hội, chủ yếu là con người và cuộc chiến đấu của con người”.

Ngày nay, kế tiếp truyền thống ngày xưa của tổ tiên thế hệ những con người Việt Nam mới đang chứng tỏ sức sống mãnh liệt của mình trên những trận tuyến khác nhau. Biết bao khó khăn gian khổ nhưng họ đâu có sờn lòng vì họ hiểu ý nghĩa lớn lao của công việc mình làm. Đó chẳng phải sức vươn lên không ngừng của lớp trẻ Việt Nam sao? Đó chẳng phải sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam được kế thừa và phát huy trong mọi thời đại ngày nay sao?

Càng đọc những dòng thơ, cuốn sách, chúng ta phát hiện ra những nét đẹp tuyệt vời của sức sống con người Việt Nam. Đã qua rồi thuở bài thơ Thần của Lí Thường Kiệt sang sảng vang lên trên trận tuyến sông Như Nguyệt. Đã qua rồi công cuộc kháng chiến chống pháp, Mĩ gian khổ hi sinh mình anh hùng, dũng cảm … Nhưng ngày nay, sức sống của những con người Việt Nam, “Tập làm chủ, tập làm người xây dựng. Dám vươn mình cai quản lại thiên nhiên ” vẫn đang nở rộ như hoa mùa xuân đủ loại hương sắc dạt dào. Con người Việt Nam trong thời đại ngày nay hiểu rõ rằng có được thời đại hôm nay là nhờ có những lớp người đi trước, là:

Nên “Đêm đêm mình lại nhủ mình” quyết giữ và dựng xây cho sông núi này, đất nước này, của cha ông ta mãi mãi đẹp tươi. Đọc và tìm hiểu văn học của chúng ta, chúng ta muôn ngàn lần cảm ơn văn học đã cho chúng ta hiểu rõ về bức chân dung của con người Việt Nam. Chúng ta quyết đem sức sống tràn trề ấy của con người Việt Nam từ xưa đến nay để kế thừa và phát huy đẹp mãi. Còn chúng ta, lớp trẻ Việt Nam hãy hưởng lấy sức sống đó để tạo ra sức sống mới mạnh mẽ hơn xây dựng quê hương đất nước.

Theo Baivanhay.com

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Giáo Dục

Xem thêm:   Sức Mạnh Của Thói Quen – Charles Duhigg

Xem thêm :  morrownr/USB-WiFi: USB WiFi Adapter Information for Linux

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Check Also
Close
Back to top button