Kiến Thức Chung

[Bài Thơ] Những Phút Xao Lòng

của nhà thơ Thuận Hữu là bài thơ hay. Sinh thời nhà thơ Xuân Diệu đọc xong bài thơ này phát biểu: “Viết như thế là bạo nhưng mà thật, có thể chấp nhận được”

Đó là nhận xét ở một thời đã rất xa với hôm nay. Hiện tại, thơ tình viết táo bạo hơn, ghê gớm hơn rất nhiều.

Tuy vậy, đọc lại thi phẩm này chúng ta vẫn cảm thấy nó chinh phục dược hồn mình bởi từ nó là tiếng nói của trái tim trung hậu, lành mạnh và cách diễn ngôn dù rất bạo nhưng vẫn ý vị đậm đà chất men tình.

Anh yêu yêu

Tháng sáu sắp về anh ạ. Trời đã nổi gió tây. Em cũng đang ngắm mây trổ bông nhưng không phải trên một ngọn đồi nào mà là tầng ba cư xá.

Thuở mười ba, em thích thơ Nguyên Sa. Thuở mười tám em yêu thơ Phạm Công Thiện. Thuở hai mươi em tìm thơ Bùi Giáng.

Thơ làm dịu mát tâm hồn con nguời anh nhỉ? Em yêu thơ, nhạc, hoạ và văn. Nhưng em thích hành nghề khoa học. Với em, những thơ văn hoạ nhạc chỉ là làm dáng cho tâm hồn.

Và phải chăng những đó của em đã làm anh xao lòng?

Ngày xưa em thích sự thuỷ chung. Nhưng bây giờ ở cái tuổi này thì em thấy khái niệm thuỷ chung chỉ là tuơng đối. Ai có thể bảo đảm sẽ thuỷ chung trọn đời với người yêu dấu? Tình cảm con nguời cũng thay đổi với thời gian.

Bây giờ em đang muốn tâm tình với mọi người như vậy.Vì em đã thấy…

Chẳng ai là hoàn hảo. Cuộc sống vợ chồng không phải là hoa nở quanh năm. Còn trái chát đầu mùa, còn lá vàng cuối gốc. Nên một giây phút nào đó đã xao lòng.

Và em hiểu, con nguời không là thần thánh. . Mà đàn ông thì yếu đuối vô cùng.

Em đã mang cảm giác tội lỗi mỗi khi ai đó đã xao lòng vì em.

Em không cố ý làm dáng để quyến rũ ai.

Để cho anh, lại có phút xao lòng?

Em biết anh rất yêu chị. Chị đã cho anh hai con. Đã sống trọn vẹn với đôi đường nội ngoại. Nhưng cũng phải chăng nguời đàn bà đằm thắm ấy đã quên rồi những nhí nhảnh của một thời con gái với “ sao cơ, gì cơ” và tiếng cười khúc khích để anh cười nắc nẻ? Phải chăng người đàn bà dịu dàng ấy đã thiếu chút chanh chua để anh thấy xót lòng? Phải chăng nguời đàn bà ấy đang tay bồng tay bế để không sẻ chia phút bóng vàng vào lưới, phút thời cuộc đang sôi sục, phút tủi nhục vì miếng cơm.

Và phải chăng người đàn bà ấy đã đánh mất chất thơ mộng của tuổi trẻ để anh thấy lòng khô cằn sỏi đá và như bừng tỉnh khi gặp con gái bắc chanh chua mà dí dỏm, tinh nghịch mà lém lỉnh, hời hợt mà đôi lúc sâu sắc không ngờ?

Chỉ khoảnh khắc thôi và anh đã xao lòng. Em không muốn nhưng cuộc đời đưa đẩy. Em đã muốn dấu đi những làm dáng ấy. Những nhí nhảnh dại khờ. Những văn thơ mơ mộng. Những chanh chua con gái bắc kỳ. Những sâu sắc vì sống ngay trong lòng thế sự. Nhưng em không thể. Đó là một phần của những gì em có. Và vô tình đã làm anh xao lòng.

Chị ơi, đừng trách anh.

Thế đấy chị ạ, ai cũng có những phút cảm thấy xiêu lòng khi gặp người xưa hay có khi người nay, với những điều vợ mình không có. Cũng xin đừng trách em. Anh và em, chỉ gặp nhau ở ngã ba đường. Chỉ một vài giây phút xao lòng. Nếu em có ngả vào vai anh để khóc cho những gian truân quá khứ. Nếu em có nép vào vòng ngực vững chãi để xin anh che chở. Nếu em có nắm bàn tay anh trong giờ phút đối đầu cuộc sống. Thì tất cả cũng chỉ là vay muợn. Thì tất cả cũng chỉ là chốc lát. Là bèo bọt rong rêu..

Anh sẽ lại quay về. Với chị. Không ai có thể thay thế chị, kể cả em. Chị là tất cả của đời anh và vài phút xao lòng của anh chỉ là những “bèo bọt rong rêu”.

Chưa bao giờ em yêu ai cả. Một định mệnh cho riêng em? Một số phận cho mình em?
Em chỉ thấy Nghĩa là không yêu gì cả. Anh –cũng như vài nguời đàn ông khác-chỉ là khoảnh khắc.

Hoàng Lan Chi

 

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Giáo Dục

Xem thêm:   Đường cao là gì? Tính chất và Công thức tính đường cao trong tam giác năm 2021 2022

Xem thêm :  Liquipedia Wild Rift Wiki

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button