Kiến Thức Chung

26 Bài Thơ Chế Về Mưa: Buồn, Vui & Hay Nhất 2021 – LoiChucNhau.com

Hạt mưa tình

Ước gì tôi biến thành mưa,

Vương trên mái tóc em vừa hong khô.

Để em hờn giận trách đùa:

Ông trời sao nỡ làm mưa lúc này.

Hạt tình rắc nhẹ từ mây

Mà sao ướt lạnh, hao gầy tim em?

Ngước nhìn em bước vào thềm,

Mưa tôi lặng lẽ ướt mềm dấu chân.

MƯA ( thơ hài )

Mưa đi cho mát ông ơibởi con nực quá khi trời nắng lênnắng hoài nắng mãi không yêncon nằm con ngũ như điên như khùng !lổ tai con đó lùng bùng

Mưa đi cho mát ông ơibởi con nực quá khi trời nắng lênnắng hoài nắng mãi không yêncon nằm con ngũ như điên như khùng !lổ tai con đó lùng bùng

mặt con choáng váng trông buồn thảm thê !

ra đi chẳng biết đường về

con tìm bóng mát xum xê bên đường !

ngày con tìm đến phố phường

bên con phố nhỏ tìm phương giải sầu

xuân nay nắng quá con rầu

tình ai bỏ chợ con đau nỗi lòng !

số con là số long đong

nên con chỉ thích mưa giông lạnh lùng

mưa con vui vẻ vô cùng

ngày con nằm ngủ tối mong phòng trà !

nghe nàng ca sĩ khóc la

thương vay khóc mướn tình là dây oan

kiếp đời tình ái đa đoan

mà nhờ đau khổ đoạn trường nên thơ !

cho chàng nhạc sĩ ngồi mơ

viết lên tình sử ngẫn ngơ triệu người

lời ca tình ái lên ngôi

cung đàn bất tử với đời thiên thu !

mưa ơi mưa cứ mịt mù

cây rung lá đổ lời ru bản đàn

cho tình ta mãi lang thang

ta đi trong cõi địa đàng mưa bay…

mưa ơi lạnh trái tim nầy

dù mưa có lạnh tình say ấm nồng

trong hồn thơ mãi đơm bông

như hoa như lá tình hong gió chiều !

lời thơ còn mãi nâng niu

cung đàn lãng tử phiêu diêu ngàn trùng

tóc mây ai đó bềnh bồng

ta mơ đến một bóng hồng xinh tươi..

mưa cho mát lạnh hồn tôi

để tôi ngồi viết muôn lời tình ca

tình yêu trong kiếp người ta

vui buồn lẫn lộn ai mà biết không !

Mưa buồn

Mưa lại về trên những ngả đường quen

Rơi vội vã lên tóc người chờ đợi

Hạ độ này đã thơm mùi tháng mới

Vẫn ngập ngừng chới với thuở vào yêu.

Những bài thơ về mưa hay nhất: mưa buồn, mưa đêm, mưa mùa thu, mưa ngâu

1. Đêm Mưa

Đêm buồn lặng lẽ…một mình tôi
Nhìn mưa rơi…chợt thấy bồi hồi
Thao thức chờ đợi…người xưa đến
Có lẽ người ta…chẳng đến rồi
Ngậm ngùi nhìn cánh…phượng vĩ rơi
Ve ngân dạ khúc…thật bùi ngùi
Hạ chưa kịp đi… thu vội tới
Từ nay ta đã…mất nhau rồi
Duyên nợ hai ta…đã hết rồi
Bận lòng vương vấn….chi người ơi !
Tâm tư khắc khoải…mang sầu nhớ
Một mình trăn trở…giữa đêm mưa

Mưa về luôn thổi vào tâm thức của mỗi người một niềm rạo rực khó tả, một nỗi xốn xang không tên hay chỉ đơn giản là bâng khuâng nhớ. Và tác giả đang nhớ người yêu vào “Đêm mưa”, 2 người giờ đã hết duyên nợ do vậy mà hãy giữ cho nhau những khoảnh khắc đẹp nhất.

2. Chiều Mưa

Nắng vừa mới trốn đi đâu
Để mây kéo lại hợp màu thành mưa
Ngẩn ngơ thấy bước ai vừa
Đi ngang qua cửa lúc mưa đổ dòng
Hỏi người có ướt lạnh không
Mà sao hoang vắng nẻo lòng nhớ ơi
Hồn thương tôi gửi mấy lời
Hương xuân từ độ đến trời hạ sang
Dấu yêu mong mỏi luôn càng
Nồng như nắng hạ thắm vàng sắc thu
Chiều nay thấy bóng chim cù
Ngả nghiêng nẻo đợi mà vu vơ lòng.

3. Tôi Ghét Trời Mưa

Trời ơi tui ghét trời mưa
Ghét luôn màu tím chẵng ưa tí nào
Trời ơi mưa mãi tuôn trào
Vậy là lục bát ào ào tuôn ra
Mưa ơi thôi đừng rơi nữa nhé!
Cho ta tìm một chút nắng hanh hao
Cho ban mai thêm nhựa sống
Để em về không ướt đẫm cơn mưa…!

Mưa khiến vạn vật ướt nhèm, mưa rơi vào mặt đau rát, để ta cảm nhận thật nhất về mưa! Để lòng chởt thấy nhớ thương một người, nhưng cũng thấy đau nhói trong lòng. “Tôi ghét trời mưa” với tựa đề như vậy thì ngụ ý của tác giả chắc rằng cũng đã rất dễ hiểu, quanh đi quẩn lại thì tác giả chốt câu cuối “để em về không ướt đẫm cơn mưa”. Chỉ là sợ người yêu mình bị ướt mà thôi.

4. Mưa Chiều!

Cơn mưa chiều vội vã qua
Cỏ cây đứng lặng hiên nhà im thinh
Móng tay cong cớn cựa mình
Thủy tiên thẽ thọt lời tình thoảng ru
Êm êm tiếng gọi mùa thu
Trăng non liềm khuyết đồng xu em cười…

Mưa không có gì để ai thích nó, cũng không có lỗi gì để ai ghét nó. Đơn giản vì mưa là mưa và con gái sinh ra là để yêu mưa. Tác giả miêu tả một cơn mưa nhiều qua những câu thơ, ở đây cho thấy được cơn mưa chiều đi qua một cách rất nhanh chóng và báo hiệu “gọi mùa thu” tới.

5. Tản Mạn Buổi Sáng… Trời Mưa..

Buổi bình minh mưa ươm đầy cây lá..
Hạt mưa buồn miên man mãi mưa ơi !
Ngồi một mình thanh thản ngắm mưa rơi..
Ôi! buổi sáng …sao mà buồn thế ???
Trời không vui nên cũng buồn đổ lệ..
Vương mịt mờ cho nhân thế ..sầu thêm
Cho hàng cây giá lạnh, đổ bên thềm..
Cho hạt nắng ..thêm một ngày ..”nghỉ phép”
Ta hờ hững nhìn mưa …hàng mi khép..
Có lẽ cuộc đời đôi lúc cũng ..mong manh…
Cũng lặng im (như) những chiếc lá trên cành
Và cũng rớt rụng …mỗi lần cơn mưa đến…

Mưa cái không khí xung quanh ướt nhẹp. Mọi thứ dường như chững lại. Mọi thứ vội vã với muôn vài những khuôn mặt khác nhau. Người lo lắng, bực bội, kẻ chán chường, buông xuôi hay thích thú. Với 3 khổ thơ trên, tác giả đang miêu tả về trời mưa vào buổi sáng để lại cảm xúc buồn cho tác giả và qua đó đã sáng tác ra một bài thơ hay.

6. Nghe Mưa Sài Gòn

Mưa Sài Gòn rơi rơi tí tách
Ướt cả nỗi niềm vời vợi cách xa
Khung trời miền Trung nắng òa lửa đỏ
Nghe Sài gòn mát rượi giọt mưa rơi.
Gió phơn Tây Nam gọi phượng cháy rực trời
Cánh bằng lăng rơi nỗi lòng tím vợi
Nắng khô giòn cánh lá về nguồn cội
Nứt nẻ ruộng đồng khát nỗi chờ mong.
Sài Gòn mưa nhiều lắm hở em
Con đường về nhạt nhòa phố trắng
Cuộn chảy thành dòng tuôn ngàn bong bóng
Giăng mắc lòng ướt nỗi nhớ miền xa.
Mưa sài gòn chợt đến chợt qua
Cầu vồng nối đôi bờ ô Thước
Ước thu sang Mùa ngưu Lang Chức nữ
Đón mưa về nhè nhẹ gió xôn xao!
Giữa hạ về lòng vẫn ước ao
Một mùa thu đất trời dìu dịu
Dắt nhau đi mưa thẩm thì vương hạt
Dòng chảy ơi ta hát khúc giao mùa!

Bài thơ nói về Sài Gòn với những cơn mưa chớm hạ, đến rất nhanh và đi cũng vội vàng, hệt như những giấc mơ thoáng qua, không đầu không cuối. Hụt hẫng lắm! Tiếng mưa rì rào, xen qua từng kẽ lá, từng ngóc ngách của cái thành phố bình thường đã quá nhộn nhịp và sôi động này. Duy chỉ có mưa Sài Gòn cứ như nấp mình trong chăn, tuyệt nhiên ngoan như một chú miu đang nằm lim dim đôi mắt. Con người ta cũng có dịp trải lòng, tìm về những miền kí ức xa xôi…

7. Mưa Lòng

Những khúc nhạc mưa cứ rã rời
Trong lòng héo hắt thấy chơi vơi
Mưa lòng ngập lối bên song trước
Càng lắc càng đong chợt tím rơi
Mưa thẫm trời xuân có nhạt phai
Chơi vơi mưa xuống vẫn hờn hoài
Mây mù giăng khắp trời thăm thẳm
Nhạc có sầu rơi hãy nguôi ngoai

Mưa đến rồi đi nhanh chóng, mưa cũng gợi lại những cảm xúc không thể gọi tên…Là những lần nghe nhạc và đứng dựa vào cửa sổ nhìn mưa rơi và mỉm cười, là những lần hứng những hạt mưa và nghĩ về những kỷ niệm xa xăm, là những lần dầm mưa mà chẳng sợ bị ốm, là những khi ngột ngạt và chỉ mong một tiếng mưa rơi.

8. Mưa Đêm

Nữa đêm chợt thức giấc nồng
Cơn mưa rào rạt động lòng xôn xao
Ngước lên tìm mấy vì sao
Sao ơi sao lặn nơi nào xa xăm
Gió lồng gió rét căm căm
Vòm trời mộng tưởng đằm đằm nhớ thương
Thôi thì thương để mà thương
Chim bay thẳng tắp không đường nói năn
Co ro trong mỏng lần chăn
Nụ cười thoang thoảng in hằn tâm tư
Hay là ghi mấy trang thư
Mưa chi mưa mãi buồn nư tháng ngày
Mưa chi mưa mãi thương hoài ngàn năm!

Mưa đôi khi giúp tâm hồn tôi trở nên dễ chịu, nhẹ nhàng hơn, bởi những nỗi đau, nhớ nhung, giận hờn như được mưa cuốn trôi đi hết. Bởi vì “sau cơn mưa trời lại tạnh” nỗi đau rồi sẽ qua đi, lỗi lầm rồi sẽ được thứ tha. Cuộc sống này vẫn còn tươi đẹp lắm. Là bởi vì sau mưa trời sẽ trong hơn, sẽ mát hơn nên tác giả muốn khuyên chúng ta hãy trân trọng những giây phút ở hiện tại hơn.

Xem thêm:   36 Sự Thật Ít Biết Về Động Vật

Xem thêm :  League of Legends Wiki

9. Chẳng Phai Nhòa

Mưa rơi lất phất nhớ người xa
Bỏ phố để quên lối đến nhà .
Sao sáng hôm nay như vội vã
Bên khung bóng tối ở cùng ta.
Ngày xưa kỷ niệm giờ xa quá
Ai đó hợt hời chuyện đã qua.
Góc phố mưa nào giờ bỗng lạ
Chổ ngồi còn đó chẳng phai nhoà

Cơn mưa đến kéo theo nỗi nhớ về những cái gì đó từng quen thuộc, cảm giác nhớ nhung về thứ gọi là kí ức để rồi bất chợt nhận ra tất cả đã xa rồi, chỉ còn ta với mưa. Mưa đã giúp tác giả “nhớ người xa”, nhớ lại những kỷ niệm mà giờ chỉ còn là dĩ vãng.

10. Ngắm Mưa Rơi

Ngồi buồn tôi ngắm trời mưa
Mà sao thấy dáng người xưa dạt dào
Bây giờ..người ấy..ra sao
Có còn nhớ đến hôm nào..ngày xưa..
Cái thời..đi đón..về đưa
Nắm tay đi dưới trời mưa cùng cười
Bên nhau đôi mắt rạng ngời
Nắm tay thề thốt..trọn đời bên nhau
Bây giờ..người ở nơi đâu
Tôi..đơn côi..ngắm thật lâu..mưa buồn…

Mưa giúp tác giả gợi lại những ký ức của mối tình đầu, về những ngày mưa luôn có một cánh tay che ô để tránh cho tôi bị ướt, về những lần cả hai cùng đứng trú mưa nhìn những hạt mưa rơi và cả những lần cả hai nắm tay nhau chạy dưới mưa rồi nhìn nhau mỉm cười.

11. Chiều Mưa Buồn

Mưa rơi buồn như lòng tôi tê cóng
Mưa lóng ngóng như tôi trước cuộc đời
Mưa nhút nhát như tôi thủa xưa ấy
Mãi âm thầm lặng lẽ chẳng một lời
Ơi cuộc đời có bao giờ khác được
Cơn mưa buồn mãi mãi chẳng ngừng rơi…
Chiều mưa buồn!!!

12. Mưa Ơi! Mưa Lại Rơi Rồi

…Mưa rơi, mưa lại rơi rồi,
Mưa rơi như khóc như cười với ta.
…Khóc vì giọt lệ phôi pha,
Cười vì khờ dại, cười vì đắng cay.
…Ta như một kẻ đang say,
Say trong tình gió, tình mây vô bờ.
…Ta như một kẻ đang mơ,
Mơ trong giấc mộng ảo mờ, hư không.
….Mưa rơi từng giọt nhớ mong,
Rơi từng giọt đắng trong lòng sót xa.
…Mưa rơi cho những ngày qua,
Trách người phụ bạc bỏ ta đi rồi.
…Mưa rơi từng tiếng nỉ nôi,
Cứ như giận dỗi cảnh đời trái ngang.
…Mưa buồn miệng lưỡi thế gian,
Không dao, không búa mà tan cuộc tình.
…Để giờ hai kẻ vô hình,
Qua nhau ngoảnh mặt…vô tình thế sao?
…Mưa rơi, rơi giữa đêm thâu,
mưa nghe nức nở mối sầu đầy vơi..

13. Mưa Ngâu Rả Rích

Chiều tháng bảy, hạt mưa ngâu rả rích
Quán cafe tĩnh mịch một bóng ngồi
Âm thầm nhìn từng giọt thánh thót rơi
Như ánh mắt của một thời kỷ niệm
Tôi ngồi đó góc mưa chiều phố nhỏ
Nhin hạt rơi đưa vào cõi xa xôi
Nhấm một tí giọt nào nghe cũng đắng
Nỗi buồn ơi dường như đã xa rồi…

14. Mưa!!!

Lối nhỏ hôm nào đổ lá thưa
Theo dòng kỷ niệm nhớ ngày xưa
Đan tay bước nhẹ tình hai đứa
Xích lại thêm gần gợi mắt đưa
Đợi mãi mưa bay nền thảm cỏ
Mong hoài gió thoảng dưới thềm trưa
Sầu vương trĩu nặng buồn da diết
Khắc khoải đêm trường chẳng ngớt mưa…

Và sau những cơn mưa thì trời lại sáng, cây cối xanh tươi hơn, mọi thứ trên phố đông cũng tấp nập hơn, chim hót vang hơn, và nỗi buồn cũng dịu đi… có lẽ cần trải qua những nổi buồn, sự cô đơn, thì mới có những ngày nắng ấm, những ngày đẹp sau cơn mưa..

15. Lời Tự Tình Trong Mưa

Em vương chi sắc màu nhớ ấy
Để bây giờ cứ mãi đa mang
Em thương chi một con người ấy
Đến bây giờ lệ chảy quanh năm?
Cuộc đời trôi như bánh xe lăn
Lăn, lăn mãi tiến về phía trước
Có đôi khi bánh xe quay ngược
Phút chốc thôi tiếp tục xuôi vòng
Đời như thế cớ chi vương lụy
Vui đi em vứt bỏ muộn phiền
Hờn trách chi lệ tràn ngấu nghiến
Chuốc nỗi sầu tan nát tim khô

16. Tâm Sự Giọt Mưa

Chiều nay mưa lại miên man !
Giọt thương, giọt nhớ vỡ tràn giọt mong
Giọt nào… nhỏ xuống má hồng ?
Giọt nào… nhỏ xuống giữa lòng người thương ?
Giọt nào… thành giọt lệ vương ?
Giọt mơ …nhỏ xuống thành nguồn tương tư ?
Giọt nào… là giọt thật hư ?
Giọt se …muối mặn rã nhừ bờ môi ?

17. Mưa nhớ anh?

Tiếng mưa rơi hôm nay sao buồn quá
Như trách hờn tình đã vắng bao hôm
Có nhớ nhung,có nghe tiếng dỗi hờn
Hay che đậy nỗi buồn bao ngày tháng..
Em khát anh, như mùa đông khát nắng
Rất dịu dàng, sâu lắng và thiết tha
Nhìn mưa rơi mà mắt ướt lệ nhòa
Anh có hiểu ? nỗi lòng em không nhỉ ?

18. Mưa Bong Bóng Ngày Xưa

Phập phồng bong bóng trời mưa
Chút chua xót của ngày xưa có còn
Cây mơ lá rũ chiều đông
Hồn tôi nhàu nát mênh mông nỗi buồn
Trời mưa bong bóng phập phồng
Nhớ người môi thắm má hồng năm xưa
Mái nhà gió bạt phên thưa
Trái tim tôi vẫn mấy mùa buồn đau
Nhớ người vọc nước tay đưa
Tuổi hồng mấy độ như vừa hôm qua
Con tàu vắng bóng sân ga
Phố buồn không nắng nhạt nhòa mưa rơi
Mưa chia mấy ngã cuộc đời
Màu thời gian có đợi chờ ai đâu
Lạc bàn tay đã ngoài nhau
Vết thương khốn khó ngọt ngào lời ru
Mưa sương ướt lạnh vai hờ
Em ngày xưa đó bây giờ nơi đâu
Hàng cây rũ áo thay màu
Hồn tôi gối chiếc nát nhàu gió mưa
Nhớ quên như đã bao mùa
Chiều qua phố vắng như vừa nhớ ai
Hạt mưa giọt ngắn giọt dài
Trăm con bóng nước vào tay phập phồng19. Mưa Ngâu Tháng BảyTháng Bảy sang rồi anh có hay
Mưa ngâu rả rích suốt đêm ngày
Người hỡi có mong về lối cũ
Cùng em gom lại giọt heo may?
Tháng Bảy sang rồi anh nhớ không
Đường xưa chiều ấy nắng ươm hồng
Tay xiết bàn tay tròn giấc mộng
Ngỡ tưởng thiên thu khúc tình nồng.
Tháng Bảy anh về anh lại đi
Tiễn đưa lưu luyến xiết ôm ghì
Từ đó một người tim gói lại
Gửi người lữ khách trọn tình si.

20. Mưa đầu mùa

Mưa đầu mùa : vấn vương kẽ lá,
Ước làm giọt mưa : hôn nhẹ má – bạn tình.
Hiên nhà ai : thấp thoáng bóng hồng xinh,
Áo trắng ướt lộ nguyên đôi bồng đảo,
Đi học về :sao không chờ ngớt bão,
Để rét thâm môi…hai má ửng hồng…
Để anh xao xuyến trong lòng,
Muốn sang sưởi ấm …làm hồng môi em./.

21. Anh chỉ sợ chập choạng trời sẽ mưa

Anh chỉ sợ chập choạng trời sẽ mưa
Xóa đi hết những điều em hứa !
Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa
Màn đêm không sao như buổi ban đầu.
Cơn mưa lạnh lối trận phong lôi
Xoá cả dấu chân em về buổi ấy
Gối phai nhạt mùi hương bối rối
Lá trên cành khô tan tác bay.
Mưa cướp đi ánh sáng của ngày
Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ
Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ
Hạnh phúc con người mong manh đến thế
Bản nhạc ngày xưa khúc hát ngày xưa
Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhất
Dẫu đường đời lắm đổi thay mệt nhọc
Tựa đầu ta nghe tiếng hát ru nhau.
Riêng lòng anh , anh chẳng quên đâu
Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió
Cây lá với người kia thay đổi cả
Em không còn màu mắt của ngày xưa.
Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái
Áo em ướt để anh buồn khóc mãi
Rồi ngày mai , hạnh phúc chúng mình sẽ ra sao … ?

22. Mưa Chiều Gợi Nhớ

Chiều nay mưa đến bất ngờ.
Khiến cho lòng dạ thẫn thờ nhớ ai.
Hạt mưa thấm ướt mi dài.
Hay là lệ rớt miệt mài vì mong.
Lâu rồi chẳng có nắng trong.
Hôm nay mưa lại ghé hong nỗi sầu.
Người đi như nước qua cầu.
Bao giờ trở lại bến tàu năm xưa.
Nửa hồn tan tác theo mưa.
Nửa hồn còn lại vẫn chưa lối về.
Lạc vào trong cõi u mê.
Gọi tên ai đó mà tê tái lòng.

23. Không Em Mưa Chẳng Về Nguồn

Không còn em để …mưa rơi
Không còn em để hong phơi nỗi buồn
Không em mưa chẳng về nguồn
Trần gian giữ lại … đêm buồn thiết tha
Không em mặc tháng ngày qua
Hạ tàn thu gọi mùa xa cuối trời
Không em mặc gió kêu vời
Lời thương lời nhớ bên đời phong sương….
Mãi tìm nhau chút vấn vương
Không em còn nửa chiều nương lá sầu
Nắng mưa chừng đã phai màu
Lần tay góp lại ban đầu thế nhân
Chút đông xa muốn về trần
Thôi thì ta vẽ một lần bước ngoan

24. LỖI HẸN CHIỀU MƯA

Trách làm chi chẳng lành con tim vỡ
Cơn gió thoảng cũng đượm buồn than thở
Nhuốm ưu tư nên mây cũng giăng mờCó thương tình nơi quán nhỏ đợi chờ
Mưa ơi hãy thôi rơi từng giọt nhớ
Nơi xa ấy có người đang bước vội
Ướt lệ lòng lạnh lẽo giữa dòng trôiHãy chạnh lòng thương cho mảnh tình rơi
Còn hiu hắt giữa màn đêm mờ tối
Mưa có qua xin hãy đừng buồn thổi
Những nổi niềm ẩn khuất lối mưa saNgười có buồn lỗi hẹn với người xa
Đừng trách mưa bởi đó là duyên phận
Mưa cũng thương cho cuộc đời lận đận
Mưa cũng buồn bâng khuâng mãi người ơi.

Xem thêm:   Bài văn tả cảnh Hồ Tây lớp 5 hay nhất

Xem thêm :  Top 10 Trang Click Quảng Cáo Kiếm Tiền Uy Tín Nhất 2020Kiếm Tiền Online

Bởi mưa chiều lỗi hẹn phải không anhTrách làm chi chẳng lành con tim vỡCơn gió thoảng cũng đượm buồn than thởNhuốm ưu tư nên mây cũng giăng mờCó thương tình nơi quán nhỏ đợi chờMưa ơi hãy thôi rơi từng giọt nhớNơi xa ấy có người đang bước vộiƯớt lệ lòng lạnh lẽo giữa dòng trôiHãy chạnh lòng thương cho mảnh tình rơiCòn hiu hắt giữa màn đêm mờ tốiMưa có qua xin hãy đừng buồn thổiNhững nổi niềm ẩn khuất lối mưa saNgười có buồn lỗi hẹn với người xaĐừng trách mưa bởi đó là duyên phậnMưa cũng thương cho cuộc đời lận đậnMưa cũng buồn bâng khuâng mãi người ơi.

25. MƯA VỀ PHỐ CŨ

Nỗi nhớ em nói sao vừa đây nhỉ
Vẫn còn đó lời hẹn thề chung thủy
Nhưng bây giờ sao chỉ mỗi mình anhEm đi rồi con phố cũ buồn tanh
Biết tìm đâu bóng hình ngày xưa đó
Đã bao mùa mưa về nơi phố nhỏ
Anh chạnh lòng mà mắt đỏ môi cayChắc bây giờ em hạnh phúc bên ai
Nên đâu còn nhớ những ngày mưa đổ
Mộng chung đôi giờ thay bằng đau khổ
Trái tim buồn cũng loan lỗ tái têCon phố này anh vẫn bước lê thê
Nhưng vắng em lối đi về lạnh giá
Vì giọt mưa não nề rơi vội vã
Hay lệ trào mà ướt lã bờ vai.

Mưa lại về trên phố cũ ngày xưaNỗi nhớ em nói sao vừa đây nhỉVẫn còn đó lời hẹn thề chung thủyNhưng bây giờ sao chỉ mỗi mình anhEm đi rồi con phố cũ buồn tanhBiết tìm đâu bóng hình ngày xưa đóĐã bao mùa mưa về nơi phố nhỏAnh chạnh lòng mà mắt đỏ môi cayChắc bây giờ em hạnh phúc bên aiNên đâu còn nhớ những ngày mưa đổMộng chung đôi giờ thay bằng đau khổTrái tim buồn cũng loan lỗ tái têCon phố này anh vẫn bước lê thêNhưng vắng em lối đi về lạnh giáVì giọt mưa não nề rơi vội vãHay lệ trào mà ướt lã bờ vai.

26. MƯA

Phải chăng Trời cũng nhả tơ vương
Khóc tình ta lắm đoạn trường
Yêu…sao chịu cảnh đau thương đôi đườngMưa ơi hỡi má hồng đẫm lệ
Giọt đầy vơi như thể châu sa
Lối xưa giờ trãi nhiều hoa
Nhưng người nay đã đi xa thật rồiMưa hờ hững gợi khơi nỗi nhớ
Con đường đê bên lỡ bên bồi
Mênh mông một cõi mênh mông
Vẩn vơ…khắc khoải nặng lòng đa mang !Mưa lạnh lẽo…mưa chan nước mắt
Mặn đôi môi… khao khát bờ vai
Men nồng ta mượn…tìm say
Ngẩn ngơ nếm phải men cay…tình sầu!

Mưa tí tách mưa rơi tầm tãPhải chăng Trời cũng nhả tơ vươngKhóc tình ta lắm đoạn trườngYêu…sao chịu cảnh đau thương đôi đườngMưa ơi hỡi má hồng đẫm lệGiọt đầy vơi như thể châu saLối xưa giờ trãi nhiều hoaNhưng người nay đã đi xa thật rồiMưa hờ hững gợi khơi nỗi nhớCon đường đê bên lỡ bên bồiMênh mông một cõi mênh môngVẩn vơ…khắc khoải nặng lòng đa mang !Mưa lạnh lẽo…mưa chan nước mắtMặn đôi môi… khao khát bờ vaiMen nồng ta mượn…tìm sayNgẩn ngơ nếm phải men cay…tình sầu!

27. ĐÊM MƯA DĨ VÃNG

Nhớ về ai, lòng thổn thức bồi hồi ?
Giọt mưa sầu, tí tách vẫn tuôn rơi
Gợi ta nhớ, ngày mưa trên phố vắngkỷ niệm ấy, vấn vương niềm sầu lắng
Của đêm nào, trao mật đắng tình yêu
Đêm mưa xuân, trên gác vắng quạnh hiu
Hai con tim, trao yêu đương vụng dạiMưa vẫn rơi, đếm giọt sầu hoang hoải
Xót đắng lòng, ôn lại chuyện năm xưa
Gác đơn côi, cuộc tình nồng hương lửa
Nào có ngờ, là vết cứa trong timĐể đêm nay, trên phố vắng êm đềm
Hồi tưởng lại, một đêm mưa dĩ vãng
Của một thuở, trao men tình lãng mạng
Gác vắng này, uống mật ngọt yêu đương

Đêm không ngủ, trở mình như thêu gốiNhớ về ai, lòng thổn thức bồi hồi ?Giọt mưa sầu, tí tách vẫn tuôn rơiGợi ta nhớ, ngày mưa trên phố vắngkỷ niệm ấy, vấn vương niềm sầu lắngCủa đêm nào, trao mật đắng tình yêuĐêm mưa xuân, trên gác vắng quạnh hiuHai con tim, trao yêu đương vụng dạiMưa vẫn rơi, đếm giọt sầu hoang hoảiXót đắng lòng, ôn lại chuyện năm xưaGác đơn côi, cuộc tình nồng hương lửaNào có ngờ, là vết cứa trong timĐể đêm nay, trên phố vắng êm đềmHồi tưởng lại, một đêm mưa dĩ vãngCủa một thuở, trao men tình lãng mạngGác vắng này, uống mật ngọt yêu đương

Giờ còn đâu, khi tình rẽ đôi đường
Phương xa ấy, có nhớ về kỷ niệm ?
Thuở vào yêu, hương lửa tình ngọt lịm
Hay quên rồi…dìm chết đêm ái ân ?

Dĩ vãng xưa, từng là giấc mộng vàng
Còn đâu nữa, đã lỡ làng duyên phận
Để giờ đây, đành ôm sầu nuốt hận
Giấc mộng nào, thoáng đã vỡ tan nhanh

Mưa vẫn rơi, triền miên .. đêm giá lạnh
Giọt sầu buồn, cũng tan tạnh theo mưa.
Hạnh phúc kia, chỉ là giấc mộng thừa
Đêm mưa ấy…xin chôn vào dĩ vãng..

28. Mưa Buồn

Mưa rơi tí tách bên thềm
Mưa như khúc nhạc êm đềm mê say
Mưa cho thắm mối duyên này
Mưa như vũ khúc ngất ngây lòng ngườiMưa gợi ký ức đẹp tươi
Mưa dâng ngập cả một trời ước mơ
Mưa dồn mộng ước vào thơ
Mưa đem nỗi nhớ đến bờ yêu thươngMưa như khúc nhạc miên trường
Mưa cho trắng xoá con đường bên Anh
Mưa là một giấc mộng lành
Mưa là khúc hát em, anh hòa cùng.

29. MƯA CHI

Mênh mang từng phiến nước tuôn lá sầu
Chao nghiêng bóng nắng qua cầu
Tóc mai vướng sợi giọt châu cuốn chiềuMưa chi cho mộng liêu xiêu
Mây bay về núi gió trêu lá ngàn
Con đường trơ xác lá vàng
Màu sông vẩn đục đò ngang khó vềMưa chi bóng tối lê thê
Biển buồn tím sẫm tứ bề mây giăng
Rơi rơi giọt nước lăng tăng
Cây buồn lã ngọn vết hằn thêm đauMưa chi sợi nhớ hoen màu
Lá rầu bóng ngã dàu dàu tóc mây
Nhạt nhòa ray rứt cỏ cây
Tay quen ngờ nghệch vơi đầy nước non

Mưa chi cho mắt lệ buồnMênh mang từng phiến nước tuôn lá sầuChao nghiêng bóng nắng qua cầuTóc mai vướng sợi giọt châu cuốn chiềuMưa chi cho mộng liêu xiêuMây bay về núi gió trêu lá ngànCon đường trơ xác lá vàngMàu sông vẩn đục đò ngang khó vềMưa chi bóng tối lê thêBiển buồn tím sẫm tứ bề mây giăngRơi rơi giọt nước lăng tăngCây buồn lã ngọn vết hằn thêm đauMưa chi sợi nhớ hoen màuLá rầu bóng ngã dàu dàu tóc mâyNhạt nhòa ray rứt cỏ câyTay quen ngờ nghệch vơi đầy nước non

Mưa chi xóa vội vết son
Môi chưa tròn mộng héo hon nửa mùa
Chiều buồn bóng nắng già nua
Em buồn không nói sao rua cuối trời.

30. MƯA MIỀN KÝ ỨC

Thổi vào nỗi nhớ người nay phương nào
Mưa buồn rắc giọt lao xao
Giọt thương giọt nhớ ngọt ngào tình aiMưa cho ướt đẫm gót hài
Cho dòng lệ thắm tóc mai ướt mềm
Mưa rơi từng hạt bên thềm
Bâng khuâng trong gió bướm tìm nhụy hoaMưa mùa rắc hạt xót xa
Mong manh kỷ niệm người qua không về
Đếm từng giọt lặng lê thê
Mưa trôi bóng xế não nề ánh trăngCuội nay thương nhớ chị Hằng
Như ta thương nhớ tình trăng năm nào
Mưa đừng gieo nỗi xuyến xao
Chim trời lẽ bóng nhớ nhau thêm sầu

Mưa chiều gió nhẹ mưa bayThổi vào nỗi nhớ người nay phương nàoMưa buồn rắc giọt lao xaoGiọt thương giọt nhớ ngọt ngào tình aiMưa cho ướt đẫm gót hàiCho dòng lệ thắm tóc mai ướt mềmMưa rơi từng hạt bên thềmBâng khuâng trong gió bướm tìm nhụy hoaMưa mùa rắc hạt xót xaMong manh kỷ niệm người qua không vềĐếm từng giọt lặng lê thêMưa trôi bóng xế não nề ánh trăngCuội nay thương nhớ chị HằngNhư ta thương nhớ tình trăng năm nàoMưa đừng gieo nỗi xuyến xaoChim trời lẽ bóng nhớ nhau thêm sầu

Mưa đừng gieo rắc hạt ngâu
Để ta tìm lại duyên đầu mưa ơi!

31. MƯA THU BUỔI SÁNG

Tâm tư lắng đọng nhớ mùa mưa xưa
Buồn ơi biết mấy cho vừa
Ngoài trời mây xám song thưa gió lùaHắt hiu mấy giọt mưa thưa
Cũng làm rét mướt cũng vừa tái tê
Nỗi buồn vây kín não nề
Như bao nhiêu sợi lê thê ngập trànVu vơ một chút lan man
Lòng như chùng xuống vô vàn mối tơ
Đâu còn gì để mộng mơ
Qua rồi kỷ niệm ngây thơ thuở nàoBỗng dưng trời đổ mưa rào
Cho bao kỷ niệm dâng trào trong tim.

Bỗng dưng trời đổ cơn mưaTâm tư lắng đọng nhớ mùa mưa xưaBuồn ơi biết mấy cho vừaNgoài trời mây xám song thưa gió lùaHắt hiu mấy giọt mưa thưaCũng làm rét mướt cũng vừa tái têNỗi buồn vây kín não nềNhư bao nhiêu sợi lê thê ngập trànVu vơ một chút lan manLòng như chùng xuống vô vàn mối tơĐâu còn gì để mộng mơQua rồi kỷ niệm ngây thơ thuở nàoBỗng dưng trời đổ mưa ràoCho bao kỷ niệm dâng trào trong tim.

Xem thêm:   Cách tính Thể tích hình hộp chữ nhật, công thức tính thể tích hình hộp

Xem thêm :  HƯỚNG DẪN TẠO FILE GHOST ĐA CẤU HÌNH CHẠY ĐƯỢCTRÊN NHIỀU MÁY TÍNH

32. THƠ TÌNH MƯA MÙA THU HAY

Bước vào thu em thích nhìn mưa
Thu xưa nay đã đến chưa
Lòng nghe xao xuyến như vừa hôm quaĐời cứ ngỡ như là giấc mộng
Tình của mình cũng giống chiêm bao
Tình yêu sao quá ngọt ngào
Bao năm vẫn nhớ lời trao hôm nàoGiờ nhớ lại ngày nao gặp gỡ
Dưới cơn mưa bỡ ngỡ thẹn thùng
Phút đầu tiên thật ngượng ngùng
Tình trông như đã ngàn trùng cách xaMưa thu đến chiều tà như trút
Nhớ thu xưa không lúc nào quên
Kỷ niệm sao quá êm đềm
Tình vừa chợt đến bên thềm ngày mưa.

Trời cuối hạ mây buồn xa títBước vào thu em thích nhìn mưaThu xưa nay đã đến chưaLòng nghe xao xuyến như vừa hôm quaĐời cứ ngỡ như là giấc mộngTình của mình cũng giống chiêm baoTình yêu sao quá ngọt ngàoBao năm vẫn nhớ lời trao hôm nàoGiờ nhớ lại ngày nao gặp gỡDưới cơn mưa bỡ ngỡ thẹn thùngPhút đầu tiên thật ngượng ngùngTình trông như đã ngàn trùng cách xaMưa thu đến chiều tà như trútNhớ thu xưa không lúc nào quênKỷ niệm sao quá êm đềmTình vừa chợt đến bên thềm ngày mưa.

33. MƯA MÙA THU

Sấm vọng rền xé toác cả không trung
Tiếng nước reo nghe rõ thật não nùng
Mưa thu đấy sao chẳng rơi thánh thótCho thu về tình người thêm bùi ngọt
Giống thu xưa nắng ấm rộn chim ca
Cho cúc vàng thơm ngát sắc hương hoa
Giúp lứa đôi được mặn mà thương nhớMưa mùa thu nhẹ bay như hoa nở
Cho tình nồng được cởi mở yêu thương
Ngắm phố xá nước ngập trắng hết đường
Thấy chạnh lòng người đón đưa con trẻMùa thu ơi, sao mỗi năm một vẻ
Để lòng người cứ dằng xé đan xen
Mong ông trời cho mưa tạnh nắng lên
Để mùa thu rực thêm màu hoa sữa.

Vừa trở giấc nghe tiếng mưa xối xảSấm vọng rền xé toác cả không trungTiếng nước reo nghe rõ thật não nùngMưa thu đấy sao chẳng rơi thánh thótCho thu về tình người thêm bùi ngọtGiống thu xưa nắng ấm rộn chim caCho cúc vàng thơm ngát sắc hương hoaGiúp lứa đôi được mặn mà thương nhớMưa mùa thu nhẹ bay như hoa nởCho tình nồng được cởi mở yêu thươngNgắm phố xá nước ngập trắng hết đườngThấy chạnh lòng người đón đưa con trẻMùa thu ơi, sao mỗi năm một vẻĐể lòng người cứ dằng xé đan xenMong ông trời cho mưa tạnh nắng lênĐể mùa thu rực thêm màu hoa sữa.

34. GIỌT MƯA THU

Mưa thu lạnh cả khung trời
Đường xưa đếm bước mình tôi nặng sầu
Tiếc thời giang vội qua mau
Cho mùa thu chết lá sầu rụng rơiDưới mưa lặng ngắm xa vời
Thương về kỷ niệm một thời có nhau
Giọt buồn lặng lẽ tuôn trào
Như ngày đưa tiễn chiều nào thu mưaNhặt gôm ký ức xa vời
Ghép dòng tâm sự lòng tôi trao người.

35. MƯA THU

Giọt sa xuống đất giọt nơi lá vàng
Lá vàng cũng lại rụng rơi
Theo từng giọt nước buồn ơi là buồnMưa chiều từng giọt mãi tuôn
Cơn gió thu lạnh lòng buồn nhớ ai
Thu xưa tình lỡ chia hai
Thu nay xác lá vàng phai cuộc tìnhNhớ sao nhớ mãi bóng hình
Thẹn thùng e ấp khi mình gặp mưa
Đưa tay đón lấy giọt mưa
Lá vàng theo gió khẽ đùa tóc emAnh cười gió muốn làm quen
Gửi tặng chiếc lá ý em thế nào
Em cười chẳng nói làm sao
Em sang sông cuối thu nao lá vàng

Chiều thu mưa vẫn cứ rơiGiọt sa xuống đất giọt nơi lá vàngLá vàng cũng lại rụng rơiTheo từng giọt nước buồn ơi là buồnMưa chiều từng giọt mãi tuônCơn gió thu lạnh lòng buồn nhớ aiThu xưa tình lỡ chia haiThu nay xác lá vàng phai cuộc tìnhNhớ sao nhớ mãi bóng hìnhThẹn thùng e ấp khi mình gặp mưaĐưa tay đón lấy giọt mưaLá vàng theo gió khẽ đùa tóc emAnh cười gió muốn làm quenGửi tặng chiếc lá ý em thế nàoEm cười chẳng nói làm saoEm sang sông cuối thu nao lá vàng

Để cho anh phải ngỡ ngàng
Trách thu rụng lá chiều sang thu vàng
Để cho ta phải mất nàng
Chiều thu mưa xuống lá vàng bay bay.

36. NGÀY THU MƯA

Ngày thu thấy lá đổi màu
Heo may se lạnh mắt sầu ngóng ai
Xuân thì mau lắm tàn phai
Người đi xa vắng có hoài chốn xưaNgày thu trời cứ đổ mưa
Giọt dài giọt ngắn giọt vừa vừa tuôn
Trên đường một bóng cô đơn
Bước đi chầm chậm đường trơn một mìnhThu mà nắng chẳng lung linh
Bầu trời xám xịt, bình minh nhạt nhòa
Bao giờ u ám trôi qua
Ngày thu vàng nắng người xa lại về.

37. MƯA CUỐI THU

Đưa tay em hứng giọt mưa
Hứng bao nhiêu giọt vẫn chưa thấy đầy
Bao nhiêu mưa nắng dạng dày
Cuối thu mưa đổ tràn đầy ý thơ!Cuộc đời là thực hay mơ
Người thương kẻ nhớ ai chờ đợi ai
Đêm nay mưa đổ thật dài
Hứng bao nhiêu giọt tê tay tím lòng.Thân bèo nên mãi long đong
Nắng mưa vạn nẽo ruổi rong tháng ngày
Cuộc đời thường có rủi may
Còn đôi tay đó .. thẳng ngay tấm lòng !

38. GIỌT MƯA THU

Giọt mưa thu trăn trở đoạn trường.
Lá vàng từng chiếc vấn vương,
Nhẹ nhàng rơi xuống bên đường quạnh hiu.Trời lành lạnh mang nhiều hoài niệm ,
Bóng chiều xưa tim tím nhạt nhòa.
Hoàng hôn phủ xuống ngàn hoa.
Bên nhau ấm áp chan hòa yêu thương!Người có nhớ khu vườn nho nhỏ,
Tấm chân tình tỏ rõ lòng son.
Cho dù nước chảy đá mòn,
Nghìn thu tình hỡi núi non chẳng dời.Bao thu vắng lệ rơi gối chiếc,
Mảnh chân tình tha thiết khó phai.
Mây trôi biền biệt tháng ngày,
Trải qua giông bão nắng mai thắm nồng !

Gió man mác cho lòng nhung nhớ,Giọt mưa thu trăn trở đoạn trường.Lá vàng từng chiếc vấn vương,Nhẹ nhàng rơi xuống bên đường quạnh hiu.Trời lành lạnh mang nhiều hoài niệm ,Bóng chiều xưa tim tím nhạt nhòa.Hoàng hôn phủ xuống ngàn hoa.Bên nhau ấm áp chan hòa yêu thương!Người có nhớ khu vườn nho nhỏ,Tấm chân tình tỏ rõ lòng son.Cho dù nước chảy đá mòn,Nghìn thu tình hỡi núi non chẳng dời.Bao thu vắng lệ rơi gối chiếc,Mảnh chân tình tha thiết khó phai.Mây trôi biền biệt tháng ngày,Trải qua giông bão nắng mai thắm nồng !

39. MƯA MÙA THU XƯA

Đã từng rơi thấm ướt một cuộc tình
Còn đâu nữa chúm chím nụ môi xinh ?
Khi giờ đây thinh không đầy xác lá.Cũng mùa thu sao khung trời xa lạ ?
Vẫn mưa rơi nhưng lã chã nghẹn ngào
Và cơn gió cứ lặng lẽ chênh chao
Thoảng vào hồn bao cồn cào da diết.Nhớ thu xưa tình mình còn tha thiết
Bao kỷ niệm anh viết trọn vào thơ
Mình dìu nhau trên lối vắng sương mờ
Ngỡ trong đời giấc mơ là có thật.Chiều hôm nay giọt mưa lại lất phất
Tuôn nỗi sầu chồng chất lối anh đi
Níu bàn chân kỷ niệm mãi ôm ghì
Mưa hay lệ mà mi trào ướt đẫm ?

Đâu giọt mưa của một mùa thu trước ?Đã từng rơi thấm ướt một cuộc tìnhCòn đâu nữa chúm chím nụ môi xinh ?Khi giờ đây thinh không đầy xác lá.Cũng mùa thu sao khung trời xa lạ ?Vẫn mưa rơi nhưng lã chã nghẹn ngàoVà cơn gió cứ lặng lẽ chênh chaoThoảng vào hồn bao cồn cào da diết.Nhớ thu xưa tình mình còn tha thiếtBao kỷ niệm anh viết trọn vào thơMình dìu nhau trên lối vắng sương mờNgỡ trong đời giấc mơ là có thật.Chiều hôm nay giọt mưa lại lất phấtTuôn nỗi sầu chồng chất lối anh điNíu bàn chân kỷ niệm mãi ôm ghìMưa hay lệ mà mi trào ướt đẫm ?

Thu không em dường như còn lạ lẫm
Màu nắng hồng chẳng ấm áp như xưa
Đường chung đôi chỉ có một bóng thừa
Và lá đổ… như chưa từng hơn thế.

40. MƯA CHIỀU

Chợt vô tình chân bước lối đi xưa
Khung trời buồn chiều bổng đổ cơn mưa
Khi gặp lại bóng người xưa trên phốHạt mưa rơi hay lệ lòng anh đổ
Buốt lạnh lùng nơi loan lỗ con tim
Cứ ngỡ đâu quá khứ đã nhấn chìm
Và ngủ yên êm đềm theo giấc mộngMưa chiều nay nghe cõi lòng xao động
Chẳng mong chờ trông ngóng lại gặp nhau
Chợt vô tình khơi lại những nỗi đau
Khi ngang qua không lời chào giả lảCơn mưa chiều vẫn cứ rơi tầm tã
Phố rộn ràng vẫn lạnh giá bờ vai
Hay bởi vì nghe bao nỗi đắng cay
Khi chiều mưa tình cờ ta gặp lại..

Bao năm rồi ta xa rời mộng ướcChợt vô tình chân bước lối đi xưaKhung trời buồn chiều bổng đổ cơn mưaKhi gặp lại bóng người xưa trên phốHạt mưa rơi hay lệ lòng anh đổBuốt lạnh lùng nơi loan lỗ con timCứ ngỡ đâu quá khứ đã nhấn chìmVà ngủ yên êm đềm theo giấc mộngMưa chiều nay nghe cõi lòng xao độngChẳng mong chờ trông ngóng lại gặp nhauChợt vô tình khơi lại những nỗi đauKhi ngang qua không lời chào giả lảCơn mưa chiều vẫn cứ rơi tầm tãPhố rộn ràng vẫn lạnh giá bờ vaiHay bởi vì nghe bao nỗi đắng cayKhi chiều mưa tình cờ ta gặp lại..

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Giáo Dục

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button